Bài giảng thiếu nhi: Chúa Nhật 13 Thường Niên, Năm A

Thông tin bài giảng
Ngày: Th6 28 2020
Dành cho: Thiếu Nhi
Đăng bởi:
Chuyên đề:
Phụng vụ: Năm A
Diễn thuyết: Giuse Đinh Tất Quý
Bình luận: 0
Tags:
Video: Xem bài giảng
Chia sẻ:
Nội dung

Thiếu nhi chúng con yêu quí,

Chúng con vừa nghe một bài Tin Mừng. Bài Tin Mừng hôm nay Chúa nói với chúng ta về hai điều cần thiết cho tất cả chúng ta. Đó là việc theo Chúa và việc đón tiếp nhau trong cuộc sống hằng ngày.

A. Cha hỏi chúng con: Chúng con có muốn theo Chúa hay không?

– Dạ thưa có.

Rất đúng! Ai trong chúng ta mà lại chẳng muốn theo Chúa.

Không ai ai mà lại không muốn theo Chúa hết. Thế nhưng muốn theo Chúa, chúng ta phải làm gì? Đây chúng con hãy nghe chính Chúa nói: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được”.

Cha thú thật với chúng con khi đọc lại những lời này của Chúa, nhiều lúc cha cũng cảm thấy rất sợ. Để được theo Chúa, Chúa đòi hỏi chúng ta nhiều quá: Chúa đòi phải hy sinh và từ bỏ quá nhiều.

Cha tự hỏi tại sao Chúa đòi hỏi như vậy? Chúa không thấy khi đòi hỏi khó khăn như thế thì sẽ chẳng có ai dám theo Chúa hay không!

Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng khi nhìn lại thực tế thì cha lại thấy khác. Thực tế thì lại có rất nhiều người muốn theo Chúa. Có rất nhiều người. Ho theo Chúa rất can đảm. Họ rất vui mừng theo Chúa. Dường như họ không biết sợ là gì. Họ còn cảm thấy rất vui khi được từ bỏ và hy sinh vì Chúa.

Cha kể cho chúng con câu chuyện này. Đây là câu chuyện có thật đã xảy ra:

Thánh Giáo phụ Basilio bị điệu ra tòa án Roma trước mặt Hoàng đế:

– Người bỏ đạo, ta sẽ ban cho chức cao lộc hậu.

– Lời dạy bảo của bệ hạ chỉ dạy dỗ được trẻ con. Kinh Thánh tôi dạy khác hẳn, nên thà chết hơn lìa bỏ đấng Kitô.

– Ngươi không biết trẫm là ai sao?

– Tôi không tuân lệnh bệ hạ đâu.

– Ngươi không biết ta có quyền ban chức tước cho ngươi sao?

– Chức tước bổng lộc có thể thay đổi như chính bệ hạ.

Thấy không thể lay chuyển lòng thánh nhân vua đe tịch thu tài sản, tra tấn tù tội và giết.

– Tâu bệ hạ tôi chẳng có gia tài cho bệ hạ tịch biên. Lưu đày chăng? Tôi có quê thiên đàng. Tra tấn ư? Tôi sẵn sàng chịu vì Chúa. Giết tôi ư? Càng sớm về trời.

– Ngươi thật điên cuồng!

Tôi mong được điên mãi như thế này.

Hoàng Đế và triều thần phải thua cuộc trước đức tin của Basilio.

B. Việc đón tiếp nhau trong cuộc sống hằng ngày.

Đây chúng con hãy nghe chính Chúa nói: “ Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy. Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính. Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”(Mt 10,40-42)

Đón tiếp – Tiếp đón là việc Chúa rất yêu thích. Hơn nữa Chúa còn hứa ban phần thưởng cho những ai làm việc này.

a. Thánh Kinh có ghi lại những cuộc tiếp đón rất đẹp lòng Chúa và rất dễ thương.

* Thí dụ Abraham thấy 3 người khách lạ đang đi trong sa mạc. Ông chạy ra năn nỉ họ vào nhà và ân cần chăm sóc họ. Đó là 3 sứ giả của Thiên Chúa. Đáp lại tấm lòng của Abraham, 3 sứ giả này ban ơn cho vợ chồng son sẻ của Abraham có con trai đầu lòng (St 18);

* Một gia đình ở Sunam chẳng những tiếp đón ngôn sứ Elisê, mà còn dọn hẳn cho ông một căn phòng để những lần sau ông tới có chỗ trọ. Đáp lại, Elisê cũng giúp họ thoát khỏi tình trạng son sẻ (bài đọc I);

* Gia đình Matta, Maria và Lazarô ở Bêtania là nơi thường xuyên tiếp đón Đức Giêsu và các môn đệ. Đáp lại, Đức Giêsu đã làm cho Ladarô sống lại.

b. Hơn nữa Chúa còn coi việc đón tiếp anh em, đón tiếp các sứ giả của Chúa, đó tiếp các ngôn sứ, đó tiếp người công chính…như là đón tiếp chính Chúa. Việc đón tiếp đó có phí tốn dù chỉ là một bát nước lã thì Chúa cũng không quên.

Chúa hứa với một người đàn bà là Ngài sẽ đến thăm bà vào ngày đó. Bài rất hãnh diện về điều này. Bà cọ rửa, lau chùi, đánh bóng, quét bụi và xếp đặt mọi thứ sẵn sàng. Rồi bà ngồi và đợi Chúa đến.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa. Bà vội chạy ra. Vừa đẩy cửa, bà thấy một người ăn xin đứng đó. Bà liền nói: “Không, hôm nay tôi không giúp anh được, vì Chúa luôn ở với anh rồi. Tôi đang nóng lòng đợi Chúa đến, không thể giúp anh điều gì”. Bà đuổi anh và đóng cửa lại.

Mấy phút sau lại có tiếng gõ cửa. Bà mở cửa nhanh hơn trước. Thấy gì? Vài người già nghèo nàn. “Rất tiếc, tôi đang đợi Chúa đến. Hôm nay tôi không thể giúp đỡ các ông”. Rồi bà đóng sầm cửa lại.

Một lát sau lại có tiếng gõ cửa. Bà mở và lại thấy một người ăn xin rách rưới. Anh xin ăn và nghỉ qua đêm. “Ồ, hãy để tôi yên. Tôi đang đợi Chúa đến. Tôi không thể tiếp anh”. Người ăn xin ra đi và bà tiếp tục ngồi chờ.

Hàng giờ trôi qua và màn đêm buông xuống, nhưng cũng chẳng thấy dấu hiệu gì của Chúa. Bà băn khoăn không biết Ngài ở đâu.

Cuối cùng, bà đành lên giường nằm chờ. Rồi bà ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong giấc mơ bà thấy Chúa đến và nói với bà: “Hôm nay Ta đã đến với con 3 lần và cả 3 lần con đều đuổi Ta đi”.

Sau khi được Thiên Chúa kêu gọi, Apraham đã bỏ mọi sự mà đi theo Chúa và đến cắm lều trên vùng đất Chúa hứa ban cho dòng dõi ông.

Một hôm, ông đang đứng trước cửa lều thì một người ăn xin rách rưới đến xin ông bố thí. Động lòng trắc ẩn, tổ phụ Apraham mời người vào và làm tiệc thiết đãi.

Trước khi ngồi bàn tiệc, ông mời người ấy cùng dâng lời chúc tụng và cảm tạ Chúa. Nhưng vừa nghe nói đến Chúa, anh ta liền mở miệng nói những lời lộng ngôn xúc phạm đến Ngài.

Apraham nổi giận, túm cổ người ăn xin và tống ra khỏi lều.

Đêm ấy, khi Apraham quỳ gối cầu nguyện, ông nghe tiếng Chúa phán:

– Này Apraham, ngươi có biết không, người anh xin ấy đã nhục mạ Ta suốt 50 năm rồi đó. Vậy mà mỗi ngày Ta vẫn ban lương thực cho hắn. Còn ngươi. ngươi không thể yêu thương và cho hắn một bữa ăn sao?

Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đến mặc khải cho chúng ta là một người Cha yêu thương tất cả mọi con cái mình.

Không những Ngài chỉ yêu thương những đứa con hiếu thảo, mà còn yêu cả những đứa con bất hiếu, ngỗ nghịch, bởi chúng có một chỗ đặc biệt trong trái tim Ngài. Ngài là Đấng cho mặt trời mọc lên, cho mưa rơi xuống trên người lành cũng như kẻ dữ. Vì tất cả đều là con cái của Ngài.

Khi mặc khải cho chúng ta về Thiên Chúa là Cha yêu thương tất cả mọi người. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta cũng hãy nên hoàn thiện như Thiên Chúa, Cha chúng ta, nghĩa là yêu thương tất cả, không loại trừ ai.