23/04 – CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH năm A

“Ta là sự sống lại và là sự sống”.

Lời Chúa: Lc 24, 13-35

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra.

Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?”

Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”.

Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người.

Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông. Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?”

Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”.

Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Suy niệm: Đức Ki-tô Phục Sinh xuất hiện trên đường như một lữ khách. Người đã giải thích cuộc đời mình dưới ánh sáng Kinh Thánh. Việc duyệt lại đời Ngài giúp hai môn đệ Em-mau duyệt lại đời mình. “Lòng ta đã chẳng bừng cháy khi nghe Người giải thích Kinh thánh trên đường chiều đó sao?” Qua cuộc đàm thoại và chuyến  hội ngộ bên quán trọ chiều hôm ấy, với những cử chỉ thân quen của Chúa “cầm lấy bánh bẻ ra”, họ đã nhận ra người đã chết nay là Đấng hằng sống. Tháng ngày quá khứ dường như đã chết của họ nay lại hồi sinh. Chỉ khi nhận ra Chúa Phục sinh, cuộc đời mới trở thành niềm vui.

Mời Bạn: Đức Ki-tô vẫn luôn hiện diện Người đồng hành với chúng ta trên khắp nẻo đường đời. Hãy đọc cho ra mặc khải Chúa trong Thánh Kinh, sẽ thấy lửa đức tin bừng sáng lên, dù có xuôi vạn lý, cũng không thấy đường đời đơn côi. Đức tin không phải là một mớ kiến thức học được trong sách vở, nhưng là cuộc gặp gỡ cá vị và trực tiếp với Đức Ki-tô. Lời Chúa làm đảo lộn tâm hồn, Thánh Thể  giúp ta tiếp nhận sự sống đời đời của Đấng Phục Sinh.

Chia sẻ: Bạn đã giúp gia đình bạn cầu nguyện và sống lời Chúa thế nào?

Sống Lời Chúa: Kiên trì đọc Lời Chúa mỗi ngày và xin cho Lời Chúa biến đổi giúp bạn bỏ đi một tính xấu.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn biết lắng nghe Lời Chúa, vì Lời Chúa là sức sống đời con, là ánh sáng đời con, là đường để con hằng đi tới. Amen.

22/04 – Thứ Bảy tuần 2 Phục Sinh.

“Họ thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển”.

Lời Chúa: Ga 6, 16-21

Chiều đến, các môn đệ Chúa Giêsu xuống bờ biển. Rồi lên thuyền, sang bên kia, trẩy về hướng Capharnaum. Trời đã tối, mà Chúa Giêsu vẫn chưa đến với họ.

Bỗng cuồng phong thổi lên, biển động mạnh.

Khi chèo đi được chừng hai mươi lăm hay ba mươi dặm, thì họ thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển, tiến lại gần thuyền, họ hoảng sợ. Nhưng Người nói với họ: “Chính Thầy đây, đừng sợ”. Họ định rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc ấy, thuyền đã đến nơi họ định tới.

Suy niệm: Các môn đệ Chúa Giê-su quả là có nhiều lý do để sợ. Một con thuyền nhỏ tròng trành giữa Biển Hồ mênh mông, bên dưới thì chao đảo vì gió to sóng lớn, bên trên đêm tối mây mù che phủ, không ngọn hải đăng, không một ánh sao. Đã hoảng sợ họ lại càng hoảng sợ hơn: Thầy mình đang đi trên mặt nước đến với họ, chưa kịp định thần để nhận ra Thầy, họ lại hốt hoảng lên vì tưởng mình thấy ma.

Mời Bạn: Những môn đệ của Đức Ki-tô ngày nay cũng lâm vào tình huống tương tự: không điểm tựa giữa biển trần gian trong đêm tối của đức tin. Này nhé, nếu bạn nói “Ta biết có Thiên Chúa nhờ nhìn xem trời đất muôn vật” thì cũng có khối người cũng dựa vào vũ trụ vật chất này để phủ nhận rằng không có Thiên Chúa. Toàn bộ niềm tin dựa trên cơ sở là Đấng Cứu Thế đã chết nay sống lại (1Cr 15,14-19); thế mà tất cả vật chứng chỉ là một ngôi mộ trống và mấy miếng vải liệm, còn chính Ngài thì không thấy (Lc 24,24). Các môn đệ đã hết sợ khi họ nhận ra Chúa và để Ngài đồng hành với họ. Như các môn đệ, bạn cũng hãy mời Ngài lên cùng thuyền với mình.

Chia sẻ: Có bao giờ bạn thấy đức tin của mình bị chao đảo? Và bạn tìm lại được sự bình an trong niềm tin như thế nào? Mời bạn chia sẻ kinh nghiệm ấy.

Sống Lời Chúa: Bạn hãy kết hợp thường xuyên với Ngài bằng cách siêng năng rước lễ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa hứa ở lại với chúng con mọi ngày cho đến tận thế, con xin được đến ở với Chúa mọi giây phút trong suốt đời con.

21/04 – Thứ Sáu tuần 2 Phục Sinh.

“Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích”.

Lời Chúa: Ga 6, 1-15

Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới. Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: “Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?” Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: “Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút”.

Một trong những môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: “Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người”. Chúa Giêsu nói: “Cứ bảo người ta ngồi xuống”. Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn. Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã no nê, Người bảo các môn đệ: “Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi”. Họ thu lại mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.

Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: “Thật ông này là Đấng Tiên tri phải đến trong thế gian”. Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.

Suy niệm: Một đôi lần hóa bánh ra nhiều nuôi đám đông đi theo nghe lời Chúa hẳn không đáp ứng nổi cơn đói khát lương thực của người nghèo. Biết thế nhưng Chúa Giê-su vẫn làm phép lạ, vừa minh chứng quyền năng, vừa biểu lộ tình thương của Ngài với đông đảo dân chúng: “Thầy chạnh lòng thương đám đông (Mc 8,2). Việc chạnh lòng thương ấy được diễn tả cụ thể qua những tấm bánh không lao động mà vẫn được ăn no nê, thậm chí còn dư mười hai thúng đầy! Tình thương Chúa không dừng lại ở đám đông dân chúng ngày ấy, nhưng còn bao phủ con người qua mọi đời. Ngước mắt lên, Chúa Giê-su luôn thấy hiện ra đám đông bơ vơ không người chăn dẫn, đám đông có nguy cơ bị sói dữ ăn thịt. Đó là những anh chị em lạc xa đàn chiên Chúa.

Mời Bạn: Là môn đệ Chúa Ki-tô, ta cũng được mời gọi phụ giúp Ngài một tay:  tìm em bé có bánh và cá, bảo người ta ngồi xuống để nghe Chúa dạy dỗ, phân phát bánh và cá… như các tông đồ ngày xưa.  Ngoài việc tham gia các hội đoàn Công giáo, bạn có thể xem trong môi trường mình đang sống, mình có thể thực hiện những công việc tông đồ giáo dân nào? Qua bạn, người khác nhận được tấm bánh tình yêu, nghiệm thấy việc Chúa làm trong đời mình, đặt một dấu hỏi về sự hiện hữu của Ngài.

Sống Lời Chúa: Đọc các dấu chỉ Chúa đã và đang thực hiện cho ta hôm nay, ít ra tự vấn “Chúa muốn tôi làm gì” trong hoàn cảnh nọ, tình huống kia.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng ngày xưa. Nay xin cho con cũng sốt sắng đến với Thánh Thể Chúa, để được Chúa ban nguồn sức sống thần linh, cũng như trở thành tông đồ Thánh Thể. Amen.

20/04– Thứ Năm tuần 2 Phục Sinh.

“Đức Chúa Cha thương mến Con Ngài, nên ban toàn quyền trong tay Con Ngài”.

Lời Chúa: Ga 3, 31-36

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: “Đấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất. Đấng từ trời mà đến thì vượt trên hết mọi người. Điều gì Người thấy và nghe, thì Người làm chứng về điều đó. Nhưng lời chứng của Người không ai chấp nhận. Ai chấp nhận lời chứng của Người, thì quả quyết Thiên Chúa là Đấng chân thật.

Đấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho thần linh khôn lường. Cha yêu mến Con, nên đã ban mọi sự trong tay Con. Ai tin vào Con thì có sự sống đời đời. Còn ai không tin vào Con, thì sẽ không được thấy sự sống, nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè nặng trên người ấy”.

Suy niệm: Chuyện kể rằng một cậu bé đang ngủ trên lầu, đang đêm bỗng phát hiện căn nhà bốc cháy, cậu chạy ra ban con và gọi: “Ba ơi cứu con!” Ba cậu từ dưới gọi lên: “Con ơi, nhảy xuống đi, có ba ở đây!” Nhìn thấy khói mù mịt, cậu bé nói: “Nhưng con không nhìn thấy ba.” Người cha thúc giục: “Con không thấy nhưng ba đang ở đây, con cứ nhảy xuống đi.” Cậu bé đã nhảy xuống và được an toàn trong vòng tay của cha, cậu được cứu sống nhờ tin tưởng tuyệt đối vào cha mình. Câu chuyện đó phần nào minh hoạ niềm tin chúng ta phải có nơi Thiên Chúa. Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta hết mực, Người đã làm mọi cách để cứu độ chúng ta, bằng cả cái chết của Con mình là Đức Giê-su. Đức Giê-su đã bảo đảm cho chúng ta Ơn Cứu độ, phần chúng ta là tin và đón nhận Người Con ấy mà thôi.

Mời Bạn: Trong xã hội ngày nay, niềm tin vào Thiên Chúa nơi Đức Giê-su gặp thử thách hơn bao giờ hết: óc thực dụng đòi hỏi lợi ích thấy được và được kiểm chứng, đề cao tự do cá nhân, đòi chất vấn về mọi giáo huấn của Chúa và những mầu nhiệm thánh thiêng nhất. Đón nhận Đức Giê-su cần sự yêu thương để tin tưởng, để dám chấp nhận và làm theo giáo lý của Người. Bạn có sẵn sàng buông bỏ và chấp nhận con đường thập giá của Đức Giê-su và để được phục sinh với Ngài không?

Chia sẻ: Bạn hãy chia sẻ về một thử thách trong đời sống đức tin của mình, và bạn đã vượt qua thử thách ấy thế nào.

Sống Lời Chúa: Tâm sự với Chúa bằng lời của thánh Phê-rô: “Bỏ Thầy chúng con biết theo ai, vì chỉ Thầy mới có lời ban sự sống” (Ga 6,68).

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin ban ơn cho con luôn vững tin và dám phó thác cuộc đời mình nơi Chúa. Amen.

19/04 – Thứ Tư tuần 2 Phục Sinh.

“Thiên Chúa đã sai Chúa Con đến để thế gian nhờ Người mà được cứu độ”.

Lời Chúa: Ga 3, 16-21

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin ở Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ.

Ai tin Người Con ấy, thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa và đây là án luận phạt: là sự sáng đã đến thế gian và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách, nhưng ai hành động trong sự thật, thì đến cùng sự sáng, để hành động của họ được sáng tỏ, là họ đã hành động trong Thiên Chúa.

Suy niệm: Quà tặng cũng là một trong những ngôn ngữ của tình yêu; gói ghém trong các món quà là những ý tứ, tâm tình  người ta muốn trao gửi cho nhau. Yêu thương nhân loại, Thiên Chúa trao ban cho họ một món quà trao vô giá là chính Con Một Ngài. Cũng với việc trao ban Người Con, Thiên Chúa cũng trao ban cho nhân loại sự sống vĩnh cửu, sự sống của Thiên Chúa. Một quà tặng đổi đời theo đúng nghĩa bởi vì từ đó con người được làm con Chúa, nối kết với chính Thiên Chúa và gia nhập vào gia đình Thiên Chúa. Khi nói chuyện với ông Ni-cô-đê-mô, Chúa Giê-su cho biết tái sinh bởi Thánh Thần là điều kiện thiết yếu để đón nhận hồng ân sự sống mới này.

Mời Bạn: Thiên Chúa trao cho bạn hai báu vật quý giá nhất là tình yêu và sự sống. Ki-tô hữu là người nhận biết và tin vào tình yêu Thiên Chúa dành cho mình và đã đón nhận tình yêu và sự sống này trong Bí tích Rửa tội. Cảm nhận điều này, chân phước An-rê Phú Yên kêu mời: “Hãy lấy tình yêu đáp đền tình yêu; hãy lấy sự sống đáp đền sự sống”. Bạn có nhận ra tình yêu Thiên Chúa dành cho bạn trong Đức Ki-tô không? Bạn làm gì làm gì để đáp đền tình yêu Thiên Chúa?

Sống Lời Chúa: “Có thể cho mà không thương; nhưng thương không thể nào không cho”. Bắt chước Thiên Chúa, tôi tập quan tâm đến những nhu cầu của người khác và biết chia sẻ với họ.

Cầu nguyện: Lạy Cha, cảm tạ Cha đã ban cho chúng con sự sống đời đời nhờ Con Một Cha là Đức Giê-su Ki-tô. Xin cho chúng con biết sống bằng sức sống của Ngài; đồng thời cũng biết làm cho người khác nhận biết và yêu mến Ngài. Amen.

18/04 – Thứ Ba tuần 2 Phục Sinh.

“Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời”.

Lời Chúa: Ga 3, 7-15

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: “Thật, Tôi bảo cho ông biết: Ông đừng ngạc nhiên vì nghe Tôi nói rằng: Các ngươi phải tái sinh bởi trời. Gió muốn thổi đâu thì thổi, ông nghe tiếng gió, nhưng chẳng biết gió từ đâu đến và đi đâu: mọi kẻ sinh bởi Thần Linh cũng vậy”.

Nicôđêmô hỏi lại rằng: “Việc ấy xảy ra thế nào được?” Chúa Giêsu đáp: “Ông là bậc thầy trong dân Israel mà ông không biết điều ấy sao? Thật, tôi bảo thật cho ông biết: Điều chúng tôi biết thì chúng tôi nói; điều chúng tôi thấy thì chúng tôi minh chứng. Nhưng các ông lại không nhận lời chứng của chúng tôi. Nếu khi Tôi nói về những sự dưới đất mà các ông không tin, khi Tôi nói những sự trên trời, các ông tin thế nào được? Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời”.

Suy niệm: Nhìn mây bay, lá lao xao, cờ phất phới, hơi mát lướt qua làn da, ta biết có gió, gió đang thổi, không khí đang chuyển động. Ta không nhìn thấy gió nhưng ta biết chắc chắn có gió nhờ thấy hiệu quả hoạt động của nó. Đức Giê-su đã dùng hình ảnh của gió để nói lên sức tác động âm thầm nhưng mạnh mẽ của Thánh Linh nơi con người trong thế giới. Bằng những hoạt động phong phú của Ngài, – mượn một hình ảnh của cha P. Teilhard de Chardin – Chúa Thánh Thần dùng quyền năng sáng tạo bao bọc thế giới này trong một “cảnh vực thần linh”, là môi trường sinh thái thần linh cho mọi hoạt động của những người được tái sinh làm con cái Thiên Chúa.

Mời Bạn: Nhớ rằng từ ngày lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy và Thêm sức, bạn đang hít thở, sinh sống, lớn lên trong môi trường Thánh Thần. Mỗi khi bạn cầu nguyện, đọc Lời Chúa, chia sẻ với nhóm Lời hằng sống ấy, mỗi khi bạn nỗ lực chống lại các khuynh hướng xấu, quên mình để phục vụ tha nhân, là bạn đang lớn lên trong và nhờ Thánh Thần.

Sống Lời Chúa: Thức dậy bắt đầu một ngày sống, bạn hãy nhớ ngay đến Chúa Thánh Thần, dâng mọi việc bạn sẽ làm trong ngày cho Chúa. Và vì ý thức mình đang sống trong môi trường sinh thái Thánh Thần, bạn sẽ xa tránh tội lỗi để không làm ô nhiễm môi trường Thánh Thần ấy.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Thánh Thần, chúng con hay quên lãng Chúa vì Chúa hoạt động quá âm thầm và kín đáo. Xin nâng đỡ chúng con luôn bước đi theo sự hướng dẫn của Chúa trong từng phút giây của cuộc đời. Amen.

17/04 – Thứ Hai tuần 2 Phục Sinh.

“Nếu không tái sinh bởi trời, thì chẳng ai được thấy Nước Chúa”.

Lời Chúa: Ga 3, 1-8

Khi ấy, trong nhóm biệt phái, có người tên là Nicôđêmô, một đầu mục của người Do-thái. Ông đến thăm Chúa Giêsu ban đêm và thưa rằng: “Lạy Thầy, chúng tôi nhận biết Thầy là một vị tôn sư Thiên Chúa uỷ phái đến. Vì không ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người đó”. Chúa Giêsu đáp: “Thật, Tôi bảo thật cho ông biết, nếu không tái sinh bởi trời, thì chẳng ai được thấy Nước Chúa”. Nicôđêmô thưa Chúa rằng: “Một người đã già, làm sao có thể tái sinh? Không lẽ người ấy lại vào lòng mẹ mà sinh ra lần nữa sao?”

Chúa Giêsu đáp: “Thật, Tôi bảo thật cho ông biết, nếu không tái sinh bởi nước và Thánh Thần, thì không ai được vào nước Thiên Chúa. Sự gì sinh bởi huyết nhục, thì là huyết nhục; và sự gì sinh bởi Thần Linh, thì là thần linh. Ông đừng ngạc nhiên vì nghe Tôi nói rằng: Các ngươi phải tái sinh bởi trời. Gió muốn thổi đâu thì thổi, ông nghe tiếng gió, nhưng chẳng biết gió từ đâu đến và đi đâu: mọi kẻ sinh bởi Thần Linh cũng vậy”.

Suy niệm: Một cảnh tượng gây tò mò: một cụ già và là bậc vị vọng trong dân, đó là ông Ni-cô-đê-mô, đang đêm như thể là lén lút, đến gặp Đức Giê-su, bàn luận với Ngài “về những chuyện trên trời” (Ga 3,12). Và còn lạ lùng hơn, khi cụ già ấy được kêu mời “phải tái sinh” để có thể “nhìn thấy Nước Thiên Chúa”. Chuyện lạ lùng đó là việc “sinh lại bởi ơn trên”, nghĩa là sinh lại “bởi nước và Thần Khí”, điều mà bấy giờ ông Ni-cô-đê-mô chưa hiểu nhưng chúng ta đã hiểu đó là tái sinh trong bí tích Rửa Tội để trở thành con cái Thiên Chúa và gia nhập vào Gia đình Hội Thánh.

Mời Bạn: Bạn và tôi thật diễm phúc vì được mang một danh phận cao quý là con cái Thiên Chúa nhờ lãnh nhận bí tích Rửa Tội. Vậy mỗi người nhận biết ơn riêng Chúa ban để sống như người con hiếu thảo của Chúa, đó là cuộc sống trong Chúa Giê-su Ki-tô, như thánh Phao-lô tông đồ nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi sống, mà Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).

Sống Lời Chúa: Dâng một lời cầu nguyện cho một người thân, một người bạn chưa có cơ hội được nhận biết Chúa và bạn hãy làm chứng tá cho Chúa qua cách sống của bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con nhận ra niềm hạnh phúc vinh dự cao quý được làm con cái Chúa để con luôn cố gắng sống xứng đáng với danh hiệu Ki-tô hữu, và cũng xin Chúa giúp sức cho con để qua đời sống của con, mọi người nhận ra hiệu quả của Thần Khí và ngợi ca Danh Chúa. Amen.

  1. Hôm nay là Chúa nhật Lòng Thương xót, xin các gia đình cùng lần chuỗi lòng thương xót chung với nhau ít là trong ngày đại lễ này.
  2. Đức Cha Louis Nguyễn Anh Tuấn sẽ lãnh nhận sứ vụ GIÁM MỤC CHÁNH TÒA Giáo phận Hà Tĩnh vào lúc 8 giờ 00 thứ bảy ngày 22/04/2023 tại Nhà thờ Chánh Tòa Văn Hạnh. Xin anh chị em cùng cầu nguyện cho Đức Cha trong sứ vụ mới.
  3. Số tiền anh chị em giúp cho Quỹ dự phòng thiên tai của HĐGMVN và Thánh Địa trong ngày thứ sáu Tuần Thánh được 120 triệu đồng. Xin cám ơn cộng đoàn.

Lm. Chánh xứ
Phaolô Nguyễn Quốc Hưng

16/04 – CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH năm A

“Tám ngày sau Chúa Giêsu hiện đến”.

Lời Chúa: Ga 20, 19-31

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: “Bình an cho các con”. Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: “Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại”.

Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin”.

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Đoạn Người nói với Tôma: “Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”. Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông: “Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin”.

Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.

Suy niệm: Thánh giáo hoàng Gio-an Phao-lô II đã đặt Chúa Nhật II Phục sinh làm ngày kính lòng Chúa thương xót. Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta dung mạo của lòng thương xót của Chúa. Chúa Ki-tô, Đấng phục sinh hiện ra với các tông đồ một lần nữa, lần này có cả Tô-ma, người đã không tin. Chúa không trách mắng các môn đệ vì họ đã nhát sợ trốn chạy khi Ngài chịu khổ nạn. Ngài đến để củng cố lòng tin yếu kém của họ. Ngài chiều ý cả Tô-ma, cho phép ông đụng chạm đến dấu đinh và vết thương cạnh sườn để phá tan sự sợ hãi, hoài nghi của ông. Lòng thương xót của Chúa không muốn bất cứ ai, dù chỉ một người, bị loại khỏi cộng đoàn những người tin để được cứu độ. Chính lòng thương xót đó đã giúp Tô-ma được biến đổi hoàn toàn, và ông đã tuyên xưng thật mạnh mẽ: “Lạy Chúa tôi! Lạy Thiên Chúa của tôi.”

Mời Bạn: Đạo của bạn là đạo tình yêu ư? Xin đừng nói nhiều, hãy cho tôi xem những chứng tích tình yêu của bạn đi! M. Gandhi đã từng tuyên bố với người công giáo như thế. Thật vậy để làm chứng cho lòng thương xót Chúa Giê-su Phục Sinh, chúng ta chỉ cần thực hiện giới răn: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34).

Sống Lời Chúa: Đem lời chúc bình an trong thánh lễ thành việc làm đem bình an đến cho những người bạn gặp gỡ trong cuộc sống hằng ngày.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh! Xin xua tan bón đêm sợ hãi trong tâm hồn chúng con và ban cho chúng con bình an của Chúa. “Vì cuộc khổ nạn đau thương của Chúa Giê-su Ki-tô, xin thương xót chúng con và toàn thế giới!”