03/02 – Thứ Sáu đầu tháng, tuần 4 thường niên.

“Ðó chính là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.

Lời Chúa: Mc 6, 14-29

Khi ấy, vua Hêrôđê nghe nói về Chúa Giêsu, vì danh tiếng Người đã lẫy lừng, kẻ thì nói: “Gioan Tẩy giả đã từ cõi chết sống lại, nên ông đã làm những việc lạ lùng”; kẻ thì bảo: “Ðó là Êlia”; kẻ khác lại rằng: “Ðó là một tiên tri như những tiên tri khác”. Nghe vậy, Hêrôđê nói: “Ðó chính là Gioan trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.

Vì chính vua Hêrôđê đã sai bắt Gioan và giam ông trong ngục, nguyên do tại Hêrôđia, vợ của Philipphê anh vua mà vua đã cưới lấy. Vì Gioan đã bảo Hêrôđê: “Nhà vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình”. Phần Hêrôđia, nàng toan mưu và muốn giết ông, nhưng không thể làm gì được, vì Hêrôđê kính nể Gioan, biết ông là người chính trực và thánh thiện, và giữ ông lại. Nghe ông nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe.

Dịp thuận tiện xảy đến vào ngày sinh nhật Hêrôđê, khi vua thết tiệc các quan đại thần trong triều, các sĩ quan và những người vị vọng xứ Galilêa. Khi con gái nàng Hêrôđia tiến vào nhảy múa, làm đẹp lòng Hêrôđê và các quan khách, thì vua liền nói với thiếu nữ ấy rằng: “Con muối gì, cứ xin, trẫm sẽ cho”, và vua thề rằng: “Con xin bất cứ điều gì, dù là nửa nước, trẫm cũng cho”. Cô ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì?” Mẹ cô đáp: “Xin đầu Gioan Tẩy Giả”. Cô liền vội vàng trở vào xin vua: “Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa”. Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa. Viên thị vệ liền đi vào ngục chặt đầu Gioan, và đặt trên đĩa trao cho thiếu nữ, và thiếu nữ đem cho mẹ.

Nghe tin ấy, các môn đệ Gioan đến lấy xác ông và mai táng trong mồ.

Suy niệm: Vua Hê-rô-đê không làm chủ được lòng mê đắm sắc dục, đã phạm tội ngoại tình và loạn luân bằng việc chiếm đoạt vợ anh mình là bà Hê-rô-đi-a làm vợ. Thấy cảnh bại hoại vô luân này, Gio-an, với tư cách là một ngôn sứ trung thành, đã can ngăn nhà vua: “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài!” Lời nói này tố cáo tội lỗi đáng xấu hổ của nhà vua, đã đụng chạm đến tự ái sĩ diện của ông, nên ông đã tống ngục Gio-an. Ông phạm thêm tội lạm quyền và bất công. Chưa dừng lại, tội ác kéo theo tội ác. Vì đắm chìm trong tửu sắc yến tiệc, mê mẩn với trò ca hát nhảy múa, vua Hê-rô-đê đã nhắm mắt hứa liều với cô vũ nữ con gái bà Hê-rô-đi-a: “Con muốn xin gì, dù nửa nước ta cũng cho.” Dưới sự xúi bẩy nham hiểm đầy thù hận của bà mẹ lăng loàn, cô đã xin cái đầu của Gio-an Tẩy giả đặt trên mâm. Một lần nữa vì sĩ diện, vì lời hứa trước mặt bá quan văn võ, Hê-rô-đê đã nhúng tay vào một tội ác tày trời nữa: sát hại người vô tội, mà lại là một ngôn sứ.

Mời Bạn: Như chiếc xe lao dốc không phanh thì càng ngày càng lao nhanh, buông thả phạm tội rồi sẽ trượt dài trên tội. Chuyện vua Hê-rô-đê là bài học đau đớn cho thấy thế nào là sa đi ngã lại trong vòng tội lỗi. Bởi thế, để tránh tội, tốt nhất hãy xa tránh dịp tội, là nguyên nhân, cơ hội đưa đến phạm tội.

Sống Lời Chúa: Trong kinh Lạy Cha chúng ta đọc: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ.” Hãy tránh xa chước cám dỗ để khỏi sa vào cám dỗ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, trước những cơn cám dỗ hấp dẫn, chúng con thường té ngã. Xin ban cho chúng con biết cảnh giác những nguyên nhân sinh ra tội để có thể vượt qua được cơn cám dỗ.

02/02 – Thứ Năm tuần 4 thường niên – DÂNG CHÚA GIÊSU TRONG ĐỀN THÁNH (Lễ nến). Lễ kính.

“Mắt tôi đã nhìn thấy ơn cứu độ”.

Lời Chúa: Lc 2, 22-40

Khi ấy, đủ ngày thanh tẩy theo luật Môsê, cha mẹ Chúa Giêsu liền đem Người lên Giêrusalem để hiến dâng cho Chúa, như đã chép trong Lề luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng sẽ được gọi là người thánh thuộc về Chúa”. Và cũng để dâng lễ vật cho Chúa, như có nói trong Luật Chúa, là một đôi chim gáy, hay một cặp bồ câu con.

Và đây ở Giêrusalem, có một người tên là Simêon, là người công chính, kính sợ Thiên Chúa, và đang đợi chờ niềm ủi an của Israel. Thánh Thần cũng ở trong ông. Ông đã được Thánh Thần trả lời rằng: Ông sẽ không chết, trước khi thấy Ðấng Kitô của Chúa. Ðược Thánh Thần thúc giục, ông vào đền thờ ngay lúc cha mẹ trẻ Giêsu đưa Người đến để thi hành cho Người những tục lệ của Lề luật. Ông bồng Người trên cánh tay mình, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:

“Lạy Chúa, giờ đây, Chúa để cho tôi tớ Chúa ra đi bình an theo như lời Chúa đã phán: vì chính mắt con đã nhìn thấy ơn cứu độ của Chúa mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân, là Ánh sáng chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israel dân Chúa”.

Cha mẹ Người đều kinh ngạc về những điều đã nói về Người. Simêon chúc lành cho hai ông bà và nói với Maria mẹ Người rằng: “Ðây trẻ này được đặt lên, khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy, và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà để tâm tư nhiều tâm hồn được biểu lộ!”

Lúc ấy, cũng có bà tiên tri Anna, con ông Phanuel, thuộc chi họ Asê, đã cao niên. Mãn thời trinh nữ, bà đã sống với chồng được bảy năm, rồi thủ tiết cho đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời khỏi đền thờ, đêm ngày ăn chay cầu nguyện phụng sự Chúa. Chính giờ ấy, bà cũng đến, bà liền chúc tụng Chúa, và nói về trẻ Giêsu cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc Israel.

Khi hai ông bà hoàn tất mọi điều theo Luật Chúa, thì trở lại xứ Galilêa, về thành mình là Nadarét. Và con trẻ lớn lên, thêm mạnh mẽ, đầy khôn ngoan, và ơn nghĩa Thiên Chúa ở cùng Người.

Suy niệm: Chúa Giê-su là “lễ vật thanh khiết, lễ vật thánh thiện, lễ vật tinh tuyền” (KNTT I) được tiến dâng trong đền thánh cho Thiên Chúa là Đấng Thánh (Lv 11,44-45). Những người tham gia vào cuộc dâng hiến này, Đức Ma-ri-a, thánh cả Giu-se, rồi đến cụ ông Si-mê-on và cụ bà An-na, nhờ được chạm đến Đức Giê-su, “Đấng Thánh của Thiên Chúa” (Ga 6,69), mà cũng được thánh hiến. Hành động dâng Chúa trong đền thánh này đã khơi dậy một cảm hứng và mở ra một lời mời gọi cho biết bao người nam, người nữ tiếp nối dâng mình để được thánh hiến cho Thiên Chúa, để thuộc trọn về Ngài trong đời sống tu trì.

Mời Bạn: Khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, bạn đã được thánh hiến và được mời gọi giữ tâm hồn thanh khiết để hiến dâng đời mình cho Chúa hầu sinh ích cho tha nhân. Bạn để Chúa Thánh Thần hướng dẫn để bạn toả ánh sáng cho những người xung quanh qua đời sống bác ái yêu thương phục vụ. Lễ nến là tên gọi khác của ngày lễ hôm nay. Bạn chấp nhận tiêu hao chính mình như ngọn nến và kiên trì tín thác vào Chúa để chia sẻ cho tha nhân cảm nghiệm cuộc sống thân tình của Chúa ở với bạn.

Sống Lời Chúa: Dâng mình cho Chúa trong đời thường bằng cách dành thời gian trong ngày, xếp lại mọi việc khác để chỉ sống thân tình với Chúa mà thôi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, hiệp với lễ dâng của Chúa trên bàn thờ, con xin hiến dâng chính mình với những hy sinh âm thầm để cầu nguyện cho ngày càng có nhiều người dâng mình phụng sự Chúa và phục vụ mọi  người. Amen.

01/02 – Thứ Tư tuần 4 thường niên.

“Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương”.

Lời Chúa: Mc 6,1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Ðến ngày Sabát, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sủng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông nầy được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông nầy chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người.

Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị kinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.

Suy niệm: ‘Bụt nhà không thiêng!’ Câu tục ngữ nói lên não trạng ‘sính ngoại’: Hàng nội dù chất lượng có tốt cũng bị coi thường. Dân làng Na-da-rét dù có ngạc nhiên về lời giảng dạy khôn ngoan và những phép lạ của Đức Giê-su, họ không thể chấp nhận “bác thợ, con bà Ma-ri-a”, người đồng hương với họ, lại là một ngôn sứ! Họ phẫn nộ tẩy chay Ngài (x. Lc 4,28-30) không chỉ vì ghen ăn tức ở, mà còn vì một lý do sâu xa hơn: “họ không tin Ngài” (Mc 6,6). Với cặp mắt định kiến, họ coi Ngài chỉ như một người phàm mà họ tưởng rằng đã quá rõ lai lịch. Họ không tin nhận Ngài chính là Đấng Ki-tô, được Thiên Chúa sai đến. Ơn cứu độ, do đó, cũng không thể thấm vào lòng họ được.

Mời Bạn: Cái nhìn đầy thành kiến khiến người ta không thể nhận ra giá trị tốt đẹp đích thực nơi người khác, nói chi đến việc tin nhận mầu nhiệm thâm sâu của Thiên Chúa. Cần lắm một thái độ chân thành, khiêm tốn, biết lắng nghe, đối thoại. Để xoá bỏ óc thành kiến nguy hiểm ấy, cần nhớ rằng mình có thể sai lầm, và cũng nhớ rằng những sự việc bình thường nhất, những con người bé mọn nhất cũng có thể là dấu chỉ dẫn chúng ta đến chân lý của Chúa.

Sống Lời Chúa: Thay vì nghĩ xấu, nói xấu người khác, bạn tìm khám phá những ưu điểm nơi họ, nhất là nơi những người mà bạn vốn không ưa thích.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su đáng mến. Chúa đã sống kiếp khó nghèo ở giữa chúng con. Xin cho chúng con luôn cư xử tôn trọng với mọi người nhất là với những người bé nhỏ khó nghèo.

 

31/01 – Thứ Ba tuần 4 thường niên. – Thánh Gioan Boscô, linh mục. Lễ nhớ

“Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy”.

Lời Chúa: Mc 5, 21-43

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng:: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống”. Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ:: “Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành”. Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi:: “Ai đã chạm đến áo Ta?” Các môn đệ thưa Người rằng:: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi: “Ai chạm đến Ta?” Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà:: “Hỡi con, đức tin con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh”.

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng:: “Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?” Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng:: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin”. Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê.

Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ:: “Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó”. Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng:: “Talitha, Koumi!”, nghĩa là:: “Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!” Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy, và bảo họ cho em bé ăn.

Suy niệm: “Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của niềm tin, vì khi không có gì có vẻ như có thể, niềm tin làm cho có thể” (G. Mona). Em bé mới mười hai tuổi qua đời sau cơn bạo bệnh, người đàn bà tiền mất tật mang sau mười hai năm bị băng huyết: cả hai có vẻ như vô phương chữa chạy. Thế nhưng, với niềm tin vào Thầy Giê-su của người cha, cũng như của người đàn bà, em bé được hồi sinh, bệnh băng huyết được chữa lành. Bàn tay của Ngài truyền sự sống cho em bé trỗi dậy, bàn tay của người đàn bà đụng vào gấu áo truyền dẫn sự sống Ngài cho bà. Thế nhưng, đừng quên rằng em bé lẫn người đàn bà có được sự sống Ngài ban tặng rồi cũng sẽ lìa đời. Chính đức tin mới làm cho ta đạt được điều không tưởng hơn cả: chia sẻ sự sống vĩnh cửu khi sống tương quan thân thiết với Ngài.

Mời Bạn: “Niềm tin nơi Chúa sẽ nâng bạn lên những phúc lành cao cả hơn” (G. Kent). Tin nơi Chúa, cậy trông vào Ngài, có thể bạn không được chữa lành bệnh như các bệnh nhân trong Tin Mừng, thế nhưng, bạn đạt được điều cao trọng hơn sự sống đời này: sự sống vĩnh cửu, mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa hôm nay và mãi mãi. Bạn nhận biết ý nghĩa đời mình, tìm thấy hạnh phúc, niềm vui trong đời sống đạo mỗi ngày khi có Chúa trong cuộc đời.

Sống Lời Chúa: Tôi tìm cách đào sâu đức tin vào Chúa hơn qua việc đọc Lời Chúa, học hỏi giáo lý, thực hành điều răn Chúa, nhất là điều răn mến Chúa yêu người.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa luôn bày tỏ tình thương với người đau khổ. Xin cho con nhận ra tình thương ấy qua cuộc sống đời thường mỗi ngày.

30/01 – Thứ Hai tuần 4 thường niên.

“Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”.

LỜI CHÚA: Mc 5, 1-20

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ sang bờ biển bên kia, đến địa hạt Giêrasa. Chúa Giêsu vừa ở thuyền lên, thì một người bị quỷ ô uế ám từ các mồ mả ra gặp Người. Người đó vẫn ở trong các mồ mả mà không ai có thể trói nổi, dù dùng cả đến dây xích, vì nhiều lần người ta đã trói anh ta, gông cùm xiềng xích lại, nhưng anh ta đã bẻ gãy xiềng xích, phá gông cùm, và không ai có thể trị nổi anh ta. Suốt ngày đêm anh ta ở trong mồ mả và trong núi, kêu la và lấy đá rạch mình mẩy. Thấy Chúa Giêsu ở đàng xa, anh ta chạy đến sụp lạy Người và kêu lớn tiếng rằng: “Hỡi ông Giêsu, Con Thiên Chúa Tối Cao, ông với tôi có liên hệ gì đâu? Vì danh Thiên Chúa, tôi van ông, xin chớ hành hạ tôi”. Nhưng Chúa Giêsu bảo nó rằng: “Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”. Và Người hỏi nó: “Tên ngươi là gì?” Nó thưa: “Tên tôi là cơ binh, vì chúng tôi đông lắm”. Và nó nài xin Người đừng trục xuất nó ra khỏi miền ấy.

Gần đó, có một đàn heo đông đảo đang ăn trên núi, những thần ô uế liền xin Chúa Giêsu rằng: “Hãy cho chúng tôi đến nhập vào đàn heo”. Và Chúa Giêsu liền cho phép. Các thần ô uế liền xuất ra và nhập vào đàn heo, rồi cả đàn chừng hai ngàn con lao mình xuống biển và chết đuối. Những kẻ chăn heo chạy trốn và loan tin đó trong thành phố và các trại. Người ta liền đến xem việc gì vừa xảy ra. Họ tới bên Chúa Giêsu, nhìn thấy kẻ trước kia bị quỷ ám ngồi đó, mặc quần áo và trí khôn tỉnh táo, và họ kinh hoảng. Những người đã được chứng kiến thuật lại cho họ nghe mọi sự đã xảy ra như thế nào đối với người bị quỷ ám và đàn heo. Họ liền xin Chúa Giêsu rời khỏi ranh giới họ. Khi Người xuống thuyền, kẻ trước kia bị quỷ ám xin theo Người. Nhưng người không cho mà rằng: “Con hãy về nhà với thân quyến, và loan truyền cho họ biết những gì Thiên Chúa đã làm cho con và đã thương con”. Người đó liền đi và bắt đầu tuyên xưng trong miền thập tỉnh, tất cả những gì Chúa Giêsu đã làm cho anh ta, và mọi người đều thán phục.

Suy niệm: “Mọi việc ta làm nên là kết quả của lòng tri ân về những gì Chúa đã làm cho ta.” (L. Hill). Người bị quỷ ám trong bài Tin Mừng đã kể lại cho người thân về những việc kỳ diệu đã xảy ra cho thấy Chúa thương mình. Từ chỗ bị cả đạo binh thần ô uế ám, sống cô độc nơi mồ mả, tự hành hạ bản thân, đe dọa người chung quanh, anh tỉnh táo về chung sống với gia đình, vui hưởng cuộc sống, giúp ích cho cuộc đời. Phẩm giá, sự sống của anh quý giá hơn sự sống của hai ngàn con heo đang được vỗ béo chờ ngày xuất chuồng. Tuy không được là môn đệ rong ruổi theo Chúa như nhóm Mười Hai, nhưng anh là môn đệ nơi gia đình, chứng nhân về tình thương Chúa cho người thân, với lòng tri ân được Ngài thương cứu mạng cách kỳ diệu.

Mời Bạn: “Tôi hạnh phúc vì tôi có lòng biết ơn. Tôi chọn sống biết ơn. Lòng biết ơn ấy làm cho tôi được hạnh phúc” (W. Arnette). Biết ơn phải là tâm tình chủ đạo thường xuyên của bạn trong cuộc đời này: tri ân Chúa vì sự hiện hữu trên đời, được làm con cái Chúa, sống tình thân thiết với Ngài; biết ơn người thân trong gia đình, bạn bè, xã hội. Khi nhìn đời mình dưới ánh mắt tri ân, bạn sẽ thấy cuộc đời ấy hoàn toàn đổi khác, và chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn.

Sống Lời Chúa: Tôi luôn sống tâm tình cảm tạ Chúa mỗi sáng khi thức dậy, buổi tối trước khi đi ngủ, trước và sau bữa ăn…

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa cho con được làm môn đệ Ngài, sống tâm tình con thảo với Chúa Cha, cũng như tình huynh đệ với người khác. Xin cho con luôn hạnh phúc trong tâm tình tri ân cảm tạ mọi ngày. Amen.

29/01 – CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN NĂM A

“Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó”.

Lời Chúa: Mt 5, 1-12a

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ đông đảo, Người đi lên núi, và lúc Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần Người. Bấy giờ Người mở miệng dạy họ rằng:

“Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.

Phúc cho những ai hiền lành, vì họ sẽ được Ðất Nước làm cơ nghiệp.

Phúc cho những ai đau buồn, vì họ sẽ được ủi an.

Phúc cho những ai đói khát điều công chính, vì họ sẽ được no thoả.

Phúc cho những ai hay thương xót người, vì họ sẽ được xót thương.

Phúc cho những ai có lòng trong sạch, vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa.

Phúc cho những ai ăn ở thuận hoà, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nước Trời là của họ.

Phúc cho các con khi người ta ghen ghét, bách hại các con, và bởi ghét Thầy, họ vu khống cho các con mọi điều gian ác. Các con hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng của các con sẽ trọng đại ở trên trời”.

Suy niệm: Theo khảo sát của viện Gallup về các quốc gia hạnh phúc nhất thế giới năm 2022 thì các nước Bắc Âu như Phần Lan, Đan Mạch vẫn dẫn đầu. Chót bảng xếp hạng là Apghanistan. Việt Nam ta thì thường thường bậc trung được xếp thứ 77 trong số 146 quốc gia được khảo sát. Tuy nhiên, dù sống trong quốc gia nào, người Ki-tô hữu vẫn có thể có hạnh phúc mà Thiên Chúa đã và đang ban cho họ. Những mối “phúc thay” của Chúa không phải là những hy vọng mơ hồ về hạnh phúc tương lai, mà là niềm vui người Kitô hữu đã cảm nếm ngay trong đời sống hằng ngày, dù phải chịu mọi sự “bách hại và vu khống”. Thật vậy, có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc được làm con cái Chúa, được có Đức Giê-su là Thầy, là Chúa của đời mình.

Mời Bạn: Để thật sự cảm nhận những “phúc thay” của Chúa, bạn phải sống theo tám chuẩn mực của người môn đệ Giê-su. Mời bạn đọc và nghiền ngẫm tám chuẩn mực này: khó nghèo, hiền lành, sầu khổ (vì tội lỗi mình và đau khổ của đồng loại), khát khao nên người công chính, xót thương, trong sạch, xây dựng hòa bình và sống công chính.

Sống Lời Chúa: Chọn một mối phúc mà bạn thấy thích hợp nhất để thực hiện trong đời sống của bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cứ gởi chúng con vào thôn xóm, đem an hòa cho những ai bất thuận, đem thanh bình cho kẻ sống âu lo, đem ủi an cho những người sầu khổ, đem niềm vui cho những ai bất hạnh, đem trợ giúp cho những người gặp cảnh khó khăn. Amen.

28/01 – Thứ Bảy tuần 3 thường niên. – Thánh Tôma Aquinô, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

“Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

LỜI CHÚA: Mc 4, 35-41

Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ”. Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người.

Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: “Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?”

Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: “Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: “Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?” Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: “Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

Suy niệm: Điều lạ lùng là Thầy Giê-su thúc dục các môn đệ sang bờ bên kia khi chiều về. Đêm tối, cuồng phong là hình ảnh tượng trưng cho sự dữ, mãnh lực chống đối Thiên Chúa. Thế sao lại chèo thuyền vượt hồ vào thời điểm này mà không phải lúc nào khác? Câu trả lời nằm ở chi tiết đắt giá này: “các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền.” Có Thầy mình ở trên thuyền thì sao phải sợ đêm tối, bão tố! Do đó, khi trận cuồng phong gần như nhấn chìm con thuyền, các môn đệ đánh thức, kêu cứu Thầy, nhưng lại nhận được lời trách cứ: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?” Cũng vậy, có Ngài trong con thuyền cuộc đời, ta an tâm vững chí giữa bao sóng gió.

Mời bạn:Sang bờ bên kia” là bước ra khỏi vùng đất an toàn, thành công,… để bắt đầu cuộc “phiêu lưu đức tin” với Thầy Giê-su. Ngài đã lên thuyền cuộc đời, gia đình, cộng đoàn bạn và cả với Giáo Hội. Con thuyền ấy sẽ gặp lắm “cuồng phong” chống đối, cám dỗ, nghi ngờ, phản bội, hưởng thụ,… gần như nhấn chìm. Thế nhưng, tựa các môn đệ, bạn cần nhớ rằng Chúa Giê-su vẫn đang ở trên thuyền với bạn. Chỉ cần bạn tin, đưa tay ra nắm lấy tay Ngài. Sợ hãi và nhát đảm là dấu hiệu cho thấy bạn thiếu đức tin. Bao lâu còn tin rằng CÓ CHÚA Ở BÊN mình, bấy lâu bạn sẽ chiến thắng những trận “cuồng phong” của thế gian, ma quỷ, xác thịt.

Sống Lời Chúa: Lặng quỳ trước Chúa Giê-su Thánh Thể hoặc trước Thánh giá, xin Ngài thêm sức mạnh giúp bạn vượt qua vấn đề hiện tại của mình.

Cầu nguyện: Cảm tạ Chúa luôn ở bên con. Xin ban thêm đức tin cho con.

27/01 – Thứ Sáu tuần 3 thường niên.

“Người kia đã gieo hạt xuống đất, rồi đi ngủ, hạt giống mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết”.

LỜI CHÚA: Mc 4, 26-34

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Nước Thiên Chúa giống như người kia đã gieo hạt xuống đất: người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa. Ðất tự nó làm cây lúa mọc lên: trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt. Và khi lúa chín, người ấy liền gặt vì đã đến mùa”.

Người còn phán: “Chúng ta sẽ lấy gì mà hình dung nước Thiên Chúa? hay dùng dụ ngôn nào mà so sánh nước đó được? Nước đó giống như hạt cải, khi gieo xuống đất thì nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, nó mọc lên thành cây rau lớn nhất, và đâm những cành to, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng được”.

Người dùng nhiều dụ ngôn như thế mà rao giảng lời Chúa cho họ, tuỳ sức họ có thể hiểu được, và Người chỉ nói với họ bằng dụ ngôn, nhưng khi ở riêng với các môn đệ, Người giải thích tất cả cho các ông.

Suy niệm: Hạt giống, cỏ cây trong thiên nhiên âm thầm, từ từ phát triển, khởi đi từ những gì rất nhỏ bé, là hình bóng nói lên sự tăng trưởng của Nước Thiên Chúa. Sự phát triển âm thầm, bé nhỏ ấy cứ tiếp tục ngày qua ngày nếu thiên nhiên và con người hòa hợp, liên kết với nhau. Trái lại, khi con người chống lại hoặc tàn phá thiên nhiên, thảm họa rồi sẽ xuất hiện. Tương tự như vậy, Nước Thiên Chúa tựa hạt giống chậm rãi, âm thầm tăng trưởng trên thế giới, không gì cản trở nổi sự tăng trưởng ấy. Cũng như hạt cải bé nhỏ rồi sẽ có ngày trở thành cây cao to, chim trời đến nương náu, Nước Thiên Chúa cũng khởi đầu với sự cộng tác của nhóm Mười Hai, nhưng rồi sẽ phát triển, lan rộng nơi lòng người khắp thế giới, dù gặp lắm chống đối, bao bách hại, vì “không có gì Thiên Chúa không làm được.”

Mời Bạn: Cuộc chiến giữa thiên nhiên và con người chưa có hồi kết, khi con người tiếp tục xâm phạm môi sinh. Cũng vậy, đang diễn ra cuộc chiến thiêng liêng giữa thế giới phàm tục và các giá trị Nước Trời. Bạn và tôi được kêu mời gìn giữ, tôn trọng môi sinh, cũng như quan tâm đề cao, thực thi các giá trị Tin Mừng, làm chứng cho Nước Trời trong xã hội thực dụng hôm nay.

Sống Lời Chúa: Tôi cố gắng đọc, suy niệm, thực hành Lời Chúa, vì xác tín đó là phương thế âm thầm, nhưng hữu hiệu giúp cho việc triển nở hạt giống đức tin nơi tâm hồn mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã gieo hạt giống đức tin vào tâm hồn con. Xin giúp con chu toàn bổn phận hằng ngày trong tư thế người Ki-tô hữu hầu góp phần cho Nước Chúa lan rộng.

26/01 – Thứ Năm tuần 3 thường niên – Thánh Timôthê và thánh Titô, giám mục. Lễ nhớ.

“Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”.

Lời Chúa: Lc 10, 1-9

Khi ấy, Chúa chọn thêm bảy mươi hai người nữa và sai các ông cứ từng hai người đi trước Người, đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới. Người bảo các ông rằng: ”Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của người.

Các con hãy đi. Này Thầy sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: ”Bình an cho nhà này”. Nếu ở đấy có con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng không, sự bình an lại trở về với các con. Các con ở lại trong nhà đó, ăn uống những thứ họ có, vì thợ đáng được trả công. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ.

Khi vào thành nào mà người ta tiếp các con, các con hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh nhân trong thành và nói với họ rằng: ”Nước Thiên Chúa đã đến gần các ngươi”.

Suy niệm: Sau khi đắc cử giáo hoàng ngày 13/03/2013, Đức Phan-xi-cô không đến ở trong dinh thự các giáo hoàng nhưng lưu lại tại căn phòng trong Nhà Trọ Thánh Marta để ở gần các cộng sự viên của mình. Ngài quan tâm tới những người “nghèo nhất, yếu đuối nhất, ít quan trọng nhất”. Ngài luôn kêu gọi các tu sĩ đến với những người sống bên lề xã hội. Người ta nhận ra Đức Phan-xi-cô, trên ngôi vị giáo hoàng, muốn xây dựng một “Giáo hội nghèo, cho người nghèo” đúng như lý tưởng sống của vị thánh mà ngài đã chọn làm danh hiệu giáo hoàng của mình. Đó cũng là mệnh lệnh mà Chúa Giê-su đã truyền cho các môn đệ khi sai các ông đi truyền giáo. Quả thật thay vì nhắc các ông trang bị đầy đủ các phương tiện vật chất, Chúa Giê-su muốn các ông lên đường với gói hành trang gọn nhẹ: không mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Ngài muốn các ông sống nghèo như chính Ngài đã sinh ra, sống, rao giảng và chết trong khó nghèo.

Mời Bạn: Chúng ta đang muốn xây dựng Giáo hội nào: giàu cho người giàu? hay nghèo cho người nghèo? Những người nghèo và cô thế cô thân có được cộng đoàn quan tâm giúp đỡ không? Tiền giáo xứ giúp cho người nghèo là bao nhiêu so với tiền xây dựng, tiền tổ chức các cuộc lễ lạc, đình đám?

Sống Lời Chúa: Tôi sống đơn giản và khó nghèo tự nguyện, sẵn sàng bớt các chi tiêu không cần thiết để giúp người nghèo, người túng thiếu quanh tôi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin Chúa gửi đến cho thế giới đang chạy theo quyền lực và tiền của, những sứ giả Tin Mừng ham thích sống khó nghèo, biết hy sinh quên mình vì hạnh phúc của tha nhân.