17/04 – Thứ Sáu tuần 2 Phục Sinh.
“Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích”.
Lời Chúa: Ga 6, 1-15
Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới. Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: “Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?” Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: “Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút”.
Một trong những môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: “Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người”. Chúa Giêsu nói: “Cứ bảo người ta ngồi xuống”. Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn. Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã no nê, Người bảo các môn đệ: “Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi”. Họ thu lại mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.
Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: “Thật ông này là Đấng Tiên tri phải đến trong thế gian”. Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.
Suy niệm: Xét về mức độ quảng bá, có thể nói, gây tiếng vang rộng lớn nhất chính là phép lạ Chúa hoá bánh ra nhiều với số người thụ hưởng phải xấp xỉ 10.000 người, vì tính riêng đàn ông đã hơn 5.000 người, chưa kể phụ nữ và trẻ em. Đó quả là một thành công vang dội; không lạ gì, dân chúng muốn bắt Đức Giê-su để tôn Ngài làm vua. Nhưng đó không phải là thứ vinh quang mà Đức Giê-su tìm kiếm. “Ngài trốn lên núi một mình” vì từ chối thứ vinh quang thế tục dựa trên tiền của và quyền lực. Trái lại, vinh quang mà Đức Giê-su nhắm đến chỉ đạt được qua khổ hình (Lc 24,26), khi Ngài chịu treo trên cây thập giá (Pl 2,8-9) và chỉ hoàn thành trong ngày cánh chung khi Ngài “ngự bên hữu Thiên Chúa” (Mc 16,15).
Bạn thân mến, có những lần bạn làm những việc tốt lành kín ẩn hoặc nhỏ bé, không được ai nhận biết, khen tặng, có khi còn bị lấy oán đền ơn. Bạn đừng buồn bực hay nản lòng, vì đó chính là dịp bạn “trốn lên núi với Chúa” để học với Chúa sự tự do nội tâm: làm điều thiện để nên giống Thiên Chúa là Cha trên trời, sống phục vụ chỉ vì muốn yêu thương như Chúa yêu ta.
Sống Lời Chúa: Dành ít phút thinh lặng để tâm sự riêng với Chúa hoặc âm thầm làm một việc tốt vì yêu mến Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa xin cho con yêu mến anh em vì yêu mến Chúa, biết tìm kiếm vinh quang đích thực hơn những sự tôn vinh chóng qua. Xin cho con biết “trốn lên núi” để gặp gỡ Chúa và tìm thánh ý Chúa mỗi ngày. Amen.

