01/06 – Thứ Hai tuần 9 TN . – Thánh Giúttinô, tử đạo. Lễ nhớ.

“Chúng bắt cậu con trai giết đi và quăng xác ra vườn nho”.

Lời Chúa: Mc 12, 1-12

Khi ấy, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão rằng: “Có người trồng một vườn nho, rào dậu xung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp, đoạn cho tá điền thuê vườn nho và trẩy đi phương xa.

“Ðến kỳ hạn, ông sai đầy tớ đến với tá điền thu phần hoa lợi vườn nho. Nhưng những người này bắt tên đầy tớ đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai đầy tớ khác đến với họ. Người này cũng bị chúng đánh vào đầu và làm sỉ nhục. Nhưng người thứ ba thì bị chúng giết. Ông còn sai nhiều người khác nữa, nhưng kẻ thì bị chúng đánh đập, người thì bị chúng giết chết.

“Ông chỉ còn lại một cậu con trai yêu quý cuối cùng, ông cũng sai đến với họ, (vì) ông nghĩ rằng: “Chúng sẽ kiêng nể con trai ta”. Nhưng những tá điền nói với nhau rằng: “Người thừa tự đây rồi, nào ta hãy giết nó và cơ nghiệp sẽ về ta”. Ðoạn chúng bắt cậu giết đi và quăng xác ra ngoài vườn nho. Chủ vườn nho sẽ xử thế nào? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền và giao vườn nho cho người khác. Các ông đã chẳng đọc đoạn Thánh Kinh này sao: “Tảng đá những người thợ xây loại ra, trở thành đá góc tường. Ðó là việc Chúa làm, thật lạ lùng trước mắt chúng ta”.

Họ tìm bắt Người, nhưng họ lại sợ dân chúng. Vì họ đã quá hiểu Người nói dụ ngôn đó ám chỉ họ. Rồi họ bỏ Người mà đi.

Suy niệm: Vườn nho trong bài ca của sách ngôn sứ I-sai-a, là hình ảnh của Ít-ra-en, dân riêng của Chúa: “vườn nho của Đức Chúa các đạo binh, chính là nhà Ít-ra-en đó” được Thiên Chúa quý chuộng chăm sóc; thế nhưng vườn nho ấy chỉ sinh ra nho dại để rồi kết cuộc bị phế bỏ hoang tàn (x. Is 5,1-7). Chúa Giê-su cải biên lại dụ ngôn đó với những tình tiết tương phản và bi thảm đến độ không tưởng. Một bên là bọn tá điền sát nhân, là hình ảnh của giới thủ lãnh Ít-ra-en, không từ một thủ đoạn ác độc nào nhằm chiếm đoạt vườn nho. Một bên là Thiên Chúa trong hình ảnh ông chủ vườn nho rất mực nhân từ, nhẫn nại và bao dung trước sự bất trung phản loạn của bọn tá điền. Đỉnh điểm của bi kịch là chính người con thừa tự của ông, hiện thân nơi Đức Giê-su, cũng bị họ sát hại thảm thương. Nhưng đó lại là “công trình kỳ diệu” của Chúa: Đức Giê-su chịu khổ nạn và phục sinh, là “tảng đá bị loại bỏ” lại trở nên “đá tảng góc tường”, để đem ơn cứu độ đến cho muôn người.

Mời Bạn: Thật là chính đáng khi bạn dâng lời ca ngợi và tạ ơn Thiên Chúa, vì bạn là người được hưởng ơn phúc từ công trình kỳ diệu của Ngài. Nhưng bạn còn được mời gọi tham gia vào công trình ấy bằng cách dâng hiến chính mình là “viên đá sống động” kết hợp với Đức Ki-tô là “viên đá góc tường” để góp phần xây dựng ngôi Đền thờ thiêng liêng của Chúa (x. 1Pr 2,4-5).

Sống Lời Chúa: Mỗi một hành động của bạn theo tinh thần Tin Mừng, thực thi Tám Mối Phúc Thật là một “viên đá sống động” xây dựng Hội Thánh.

Cầu nguyện: Hát “Kinh Hoà Bình”.

31/05 – CHÚA NHẬT 9 THƯỜNG NIÊN – CHÚA BA NGÔI năm A

“Thiên Chúa đã sai Chúa Con đến để thế gian nhờ Người mà được cứu độ”.

Lời Chúa: Ga 3, 16-18

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin ở Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ.

Ai tin Người Con ấy, thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa”.

Suy nim: Có một bài hát, giới trẻ hay hát với nhau: “Trái đất này là ca chúng mình. Câu hát tuy đơn sơ nhưng gợi lên nơi chúng ta lòng yêu mến thiên nhiên và con người sống trên trái đất. Nó cũng nhắc nhủ chúng ta cùng liên đới với nhau trong trách nhiệm làm đẹp thế giới này. Tin Mừng cho chúng ta biết: Thiên Chúa không bao giờ cách biệt hay xa lạ với thế giới. Trái lại, Chúa Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô: “Chúa yêu thế gian…” Dù được nhìn dưới cặp mắt bi quan hay lạc quan, thế giới này, với tất cả những gì đã, đang và sẽ đến, là đối tượng của lòng thương xót của Thiên Chúa. Thiên Chúa không đoán phạt, kết án thế gian, nhưng sai Con của Ngài đến để cứu chữa.

Mi Bn: Người Ki-tô hữu tìm Nước thiên đàng mai sau bằng cách xây dựng trần thế này theo tinh thần Tin Mừng. Người Ki-tô hữu sống đức tin giữa lòng đời là theo gương Đức Ki-tô yêu mến thế giới, cộng tác với mọi người, để biến đổi hành tinh này trở thành Nước Thiên Chúa, vương quốc của yêu thương, công bình, thánh thiện, là nơi ở hạnh phúc cho con người.

Chia s : Xem xét một vấn đề thực tế tại địa phương (cống rãnh, rác thải, tiếng ồn…) và cùng đưa ra phương án giải quyết, giúp làm đẹp đời sống cộng đồng.

Sng Li Chúa: Đứng trước các tệ nạn trong xã hội, người Ki-tô hữu không thoái thác trách nhiệm của mình. Khi có thể họ sẽ làm một cái gì tích cực, với họ “thà thp lên mt ngn đèn hơn là ngi nguyn ra trong bóng ti.

Cu nguyn: Hát Kinh Hòa Bình.

30/05 – Thứ Bảy tuần 8 thường niên.

“Ông lấy quyền nào làm sự đó?”

Lời Chúa: Mc. 11, 27-33

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ lại đến Giêrusalem. Và trong khi Chúa Giêsu đi lại trong đền thờ, thì những trưởng tế, luật sĩ và kỳ lão đến hỏi Người: “Ông lấy quyền nào mà làm sự đó? Và ai đã ban quyền cho ông để làm như vậy?”

Chúa Giêsu đáp: “Tôi sẽ hỏi các ông một câu thôi, hãy trả lời cho Tôi thì Tôi sẽ bảo cho các ông hay Tôi lấy quyền nào mà làm việc đó: Phép rửa của Gioan bởi trời hay bởi người ta? Hãy trả lời Tôi đi”. Họ liền bàn riêng với nhau rằng: “Nếu chúng ta trả lời “Bởi trời”, ông ấy sẽ nói: “Vậy sao các ông không tin Người?” Nhưng nếu chúng ta nói “Bởi người ta”, chúng ta sợ dân chúng, vì mọi người đều coi Gioan thật là một tiên tri.

Vậy họ thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Chúng tôi không biết”. Và Chúa Giêsu bảo họ: “Vậy thì tôi cũng không nói cho các ông biết bởi quyền phép nào Tôi làm sự đó”.

Suy nim: Đối thoại là một trong những phương thế giải quyết mâu thuẫn, đem lại sự hiểu biết và trân quý nhau hơn. Tuy thế, đối thoại chỉ mang lại hiệu quả khi đôi bên đến với nhau với lòng chân thành, cởi mở và tinh thần tôn trọng sự thật. Cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su và giới lãnh đạo Do thái trong bài Tin Mừng hôm nay diễn ra sau khi Chúa Giê-su thanh tẩy Đền thờ (x. Mc 11,15-19), một sự kiện náo động đụng chạm trực tiếp đến quyền hành của những người đứng đầu Ír-ra-en. Vì thế, cuộc gặp gỡ này đã không diễn ra trong bầu khí của một cuộc đối thoại đúng nghĩa, bởi lẽ các thượng tế, kinh sư và kỳ mục đã đến với thái độ ganh ghét, thù nghịch. Kết quả là sự thật về Chúa Giê-su đã không được vén mở cho họ, hay nói đúng hơn, chính họ đã khép kín mình và không muốn đón nhận sự thật. Bi kịch của giới lãnh đạo Do thái nằm ở chỗ họ đã không có đủ lòng chân thành và khiêm tốn. Nỗi sợ mất uy tín, địa vị đã khiến họ không dám nhìn nhận sự thật, đẩy họ đến một câu trả lời vô trách nhiệm: “chúng tôi không biết. Cuộc đối thoại giữa họ và Chúa Giê-su đã đi vào chỗ bế tắc.

Mi Bn: Nền văn hóa hướng đến đại kết của thời đại chúng ta ưu tiên coi đối thoại là hình thức gặp gỡ để thấu hiểu và cùng cộng tác xây dựng hòa bình (x. EG 244). Bạn có nhận thức được điều này không?

Chia s: Bạn chia sẻ kinh nghiệm về những thành công hoặc thất bại khi đối thoại với người khác.

Sng Li Chúa: Tôi quyết tâm xây dựng sự đoàn kết trong giáo xứ bằng việc đối thoại chân thành.

Cu nguyn: Hát Kinh Hòa Bình.

27/05 – Thứ Tư tuần 8 thường niên.

“Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp”.

Lời Chúa: Mc 10, 32-45

Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu lên đường đi Giêrusalem, Chúa Giêsu dẫn đầu đi trước họ, và các ông hết sức bỡ ngỡ, những người theo sau thì sợ hãi. Người gọi mười hai ông lại gần và nói cho các ông biết những gì sẽ xẩy đến cho Người: “Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế, các luật sĩ và các kỳ lão. Họ sẽ kết án tử hình Người và nộp Người cho dân ngoại. Họ sẽ nhạo cười Người, phỉ nhổ vào Người, đánh đòn và giết Người, và ngày thứ ba Người sẽ sống lại”.

Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, đến gần Người và thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con muốn Thầy ban cho chúng con điều chúng con sắp xin Thầy”. Người đáp: “Các con muốn Thầy làm gì cho các con?” Các ông thưa: “Xin cho chúng con một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả Thầy trong vinh quang của Thầy”. Chúa Giêsu bảo: “Các con không biết các con xin gì. Các con có thể uống chén Thầy sắp uống và chịu cùng một phép rửa Thầy sắp chịu không?” Các ông đáp: “Thưa được”. Chúa Giêsu bảo: “Chén Thầy uống, các con cũng sẽ uống, và phép rửa Thầy sắp chịu, các con cũng sẽ chịu. Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì không thuộc quyền Thầy ban, nhưng là dành cho những ai đã được chỉ định”.

Mười môn đệ khác nghe chuyện đó liền bực tức với Giacôbê và Gioan.

Chúa Giêsu gọi các ông lại gần mà bảo: “Các con biết rằng những người được coi là lãnh tụ các nước thì sai khiến dân chúng như ông chủ, và những người làm lớn thì lấy uy quyền mà trị dân. Còn các con không như thế. Trái lại, ai trong các con muốn làm lớn, thì hãy tự làm đầy tớ anh em. Và ai muốn thành người cầm đầu trong các con, thì hãy tự làm nô lệ cho mọi người. Vì chính Con Người cũng không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ và ban mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho nhiều người”.

Suy nim: Chúa Giê-su đang tiến về Giê-ru-sa-lem để bước vào cuộc Thương khó. Người đi trước, còn các môn đệ theo sau trong tâm trạng đầy kinh hoàng, sợ hãi. Trong bầu khí nặng nề ấy, Chúa lại loan báo lần thứ ba về cuộc Khổ nạn của mình: “Con Người s b np h s nho báng, đánh đòn và giết chết Người. Nhưng ba ngày sau, Người s sng li (Mc 10,33-34). Thế nhưng, điều đáng buồn là liền ngay sau đó, hai ông Gia-cô-bê và Gio-an lại xin: một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả trong vinh quang của Chúa Giê-su. Việc xin xỏ ấy phản ánh một phản ứng rất tự nhiên của con người: khi sợ hãi, con người thường bị thúc đẩy tìm kiếm đảm bảo nơi tiền bạc, quyền lực, địa vị. Nhưng Chúa Giê-su dạy một con đường khác: “Ai mun làm ln gia anh em thì phi làm người phc v anh em (Mc 10,43). Con đường vượt qua sợ hãi không phải là tìm kiếm quyền lực, tiền bạc, nhưng là tình yêu. “Tình yêu hoàn ho loi tr s hãi (1Ga 4,18).

Bn thân mến, Khi đối diện với sợ hãi, bạn thường làm gì? Bạn tìm đến Chúa, hay tìm đến những “bảo đảm” khác như tiền bạc, địa vị, quyền lực?

Sng Li Chúa: Hãy gọi đích danh tên một hay vài nỗi sợ cụ thể đang xâm chiếm lòng bạn hôm nay, và phó dâng nỗi sợ ấy cho tình yêu của Thiên Chúa, tin tưởng Ngài giúp mình vượt qua.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, nhiu khi con sng trong s hãi, và tìm cách bù đắp bng quyn lc, tin bc hay địa v. Xin cho con hiu rng ch có tình yêu, s tín thác nơi Chúa mi giúp con vượt thng ni s. Amen.

26/05 – Thứ Ba tuần 8 thường niên. – Thánh Philipphê Nêri, linh mục. Lễ nhớ.

“Ngay ở đời này, lúc bị bắt bớ, các con lãnh được gấp trăm, còn đời sau các con sẽ được sự sống vĩnh cửu”.

Lời Chúa: Mc 10, 28-31

Khi ấy, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Ðây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy?”

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất”.

Suy nim: Học sinh muốn đạt kết quả tốt trong việc học tập thì phải biết từ bỏ những thói ham mê vui chơi. Người mắc bệnh hiểm nghèo phải kiêng khem đủ thứ: rượu bia, thuốc lá, đường, mỡ, v.v… Họ bị buộc phải bỏ những thứ mà trước đây họ rất thích, ghiền nữa là khác, chỉ nhằm đạt được một điều: sự sống! Người ta chấp nhận từ bỏ như thế không phải để trở thành trắng tay mà là để đạt được một cái khác lớn hơn, quí hơn. Vì thế khi tông đồ Phê-rô “kể khổ” với Chúa: “Thy coi, chúng con đã b mi s mà theo Thy hẳn là ông muốn phân trần: “Thế mà, chúng con đã được cái gì đâu! Thật ra Phê-rô nói hãy còn thiếu. Và Chúa đã bổ sung: Theo Chúa không chỉ phải từ bỏ mà còn phải chu “nhiu s ngược đãi nữa. Nhưng đồng thời, Chúa quả quyết để trấn an các tông đồ, các ông sẽ được rất nhiều và được “cả chì lẫn chài”: các ông sẽ được gấp trăm so với những gì mình từ bỏ, và được cả đời này lẫn đời sau.

Mi Bn nhìn gương thánh Phao-lô: Sau kinh nghiệm gặp Chúa Phục Sinh trên đường đi Đa-mát, thánh nhân đã chia sẻ: “Vì Người, tôi đành mt hết, và tôi coi tt c như rác, để được Đức Ki-tô. Những gì xưa kia ngài cho là có lợi nay ngài coi là thiệt thòi “so vi mi li tuyt vi là được biết Đức Ki-tô” (x. Pl 3,8-9).

Chia s:  Bạn có cảm nghiệm “được gì mất gì” khi bạn chọn theo Đức Ki-tô?

Sng Li Chúa: Hy sinh nhịn một sự thoải mái nho nhỏ hoặc một thú vui được phép để luôn sẵn sàng trước lời mời gọi của Chúa Ki-tô.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su là Tình Yêu và là Gia nghip ca con, xin cho con biết chn Chúa, biết sng phó thác, đặt trn nim tin Chúa. Amen.

25/05 – Thứ Hai tuần 8 thường niên, sau lễ Hiện Xuống. Đức Trinh Nữ Maria Mẹ Hội Thánh. Lễ nhớ.

“Này là Con Bà. Này là Mẹ con.”

Lời Chúa: Ga 19, 25-27

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan

Khi ấy, đứng gần thập giá Chúa Giêsu, có mẹ Người, cùng với chị mẹ Người là bà Maria, vợ ông Clêôpas và Maria Mađalêna.

Khi thấy mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu nói với mẹ rằng: “Thưa Bà, này là Con Bà”. Rồi Người nói với môn đệ: “Này là Mẹ con”. Và từ giờ đó môn đệ đã đón bà về nhà mình.

Suy nim: Mẹ đã hiện diện với Dân mới này tại tiệc cưới Ca-na, Mẹ đã can thiệp để tiệc cưới hôm đó không bị gián đoạn bởi việc thiếu rượu, dù “giờ” của Con Mẹ chưa đến. Tại ngọn đồi Can-vê, “giờ” của Con Mẹ sắp hoàn tất, Dân mới cần nơi nương náu cũng như bảo vệ giữa muôn vàn nguy hiểm. Di chúc cuối cùng của Đức Giê-su là thiết lập mối quan hệ mẹ-con giữa Đức Ma-ri-a, Mẹ của Ngài, với người môn đệ Ngài thương mến, đại diện của Dân mới ấy. “K t gi đó, người môn đệ rước bà v nhà mình.” Mẹ đã hiện diện với Giáo Hội tiên khởi khi cùng các Tông đồ cầu nguyện, trong ngày Lễ Ngũ Tuần (x. Cv 1,14; 2,1). Mẹ trở thành “du ch ca lòng cy trông vng vàng và nim an i cho Dân Chúa đang l hành” (GH 68).

Mi Bn: Như người lữ hành cần được nghỉ ngơi, tựa con cái cần được mẹ bồng ẵm, nâng niu, chúng ta cũng cần Mẹ Ma-ri-a đồng hành trong đời sống đức tin. Như người môn đệ dưới chân thập giá đã đón Mẹ vào nhà mình, chúng ta còn chần chừ gì mà không đón Mẹvào nhà, trái tim, và cuộc sống mình. Như Giáo hội sơ khai đã cùng với Mẹ cầu nguyện, chờ đợi lời hứa của Thầy Giê-su, chúng ta cũng hãy đón và mời Mẹ vào gia đình, giáo xứ, giáo phận, cộng đoàn!

Sng Li Chúa: Bạn bày tỏ lòng yêu mến Mẹ Ma-ri-a qua việc siêng năng lần hạt Mân côi, để Mẹ hiện diện trong mọi biến cố của đời mình.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, chúng con cám ơn Chúa đã trao ban M Ma-ri-a cho Giáo hi và mi người chúng con. Xin giúp chúng con sng trn nim tho hiếu vi M, đáp li li M mi gi, nh vy, sau này được hưởng phúc Thiên đàng cùng M. Amen.

24/05 – CHÚA NHẬT CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG năm A

“Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con: Các con hãy nhận lấy Thánh Thần”.

Lời Chúa: Ga 20, 19-23

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: “Bình an cho các con!” Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa.

Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: “Bình an cho các con! Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”.

Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại”.

Suy nim: Sau khi sai các môn đệ đi loan báo Tin Mừng, Chúa Giê-su ngay lập tức “thi hơi vào các ông để trao ban Chúa Thánh Thần cho họ. Việc kết hợp hai hành động ấy cho thấy Chúa Thánh Thần hiện diện, hoạt động không phải như một Đấng ở bên ngoài, hay ở bên trên, chỉ đóng vai trò hỗ trợ, giúp sức cho các môn đệ chu toàn sứ mạng Chúa Giê-su trao phó, nhưng như Đấng ở bên trong, là hơi thở của cộng đoàn Ki-tô hữu trong công cuộc truyền giảng Tin Mừng. Nói đúng hơn, Chúa Thánh Thần là tác nhân chính của mọi công cuộc loan báo Tin Mừng (x. Tông huấn Loan báo Tin Mừng, số 75); nếu không có Ngài, các môn đệ không thể lãnh nhận, thực hiện, chu toàn sứ mạng Thầy Giê-su đã trao phó.

Mi Bn: Các Tông đồ, cũng như cộng đoàn Ki-tô hữu thời ban đầu ý thức rất rõ về vị trí quan trọng của Thánh Thần trong đời sống, sứ vụ của mình. Chính vì thế, họ đã học cách mở ra với Chúa Thánh Thần, luôn lắng nghe tiếng nói của Ngài, để Ngài hướng dẫn mình trong mọi sự. Nhờ đó, họ được toàn dân thương mến. Và Chúa cho cng đoàn mi ngày có thêm nhng người được cu độ (Cv 2,47). Chúa cũng ban cùng một Thánh Thần cho bạn để bạn có thể sống, làm chứng cho Tin Mừng.

Sng Li Chúa: Mỗi ngày bạn dành vài phút thinh lặng để cầu nguyện với Chúa Thánh Thần, nhất là khi tâm hồn bạn đang thiếu bình an.

Cu nguyn: Ly Chúa Thánh Thn, xin giúp chúng con m lòng ra vi Chúa như các Tông đồ và cng đoàn tiên khi, nh vy, chúng con tr thành nhng Ki-tô hu như lòng Chúa ước mong. Amen.

23/05 – Thứ Bảy tuần 7 Phục Sinh.

“Chính môn đệ này làm chứng về những việc đó và đã viết ra”.

Lời Chúa: Ga 21, 20-25

Khi ấy, Phêrô quay lại, thấy môn đệ Chúa Giêsu yêu mến theo sau, cũng là người nằm sát ngực Chúa trong bữa ăn tối và hỏi “Thưa Thầy, ai là người sẽ nộp Thầy?” Vậy khi thấy môn đệ đó, Phêrô hỏi Chúa Giêsu rằng: “Còn người này thì sao?” Chúa Giêsu đáp: “Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con? Phần con, cứ theo Thầy”. Vì thế, có tiếng đồn trong anh em là môn đệ này sẽ không chết. Nhưng Chúa Giêsu không nói với Phêrô: “Nó sẽ không chết”, mà Người chỉ nói: “Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con”.

Chính môn đệ này làm chứng về những việc đó và đã viết ra, và chúng tôi biết lời chứng của người ấy xác thật. Còn nhiều việc khác Chúa Giêsu đã làm, nếu chép lại từng việc một thì tôi thiết tưởng cả thế giới cũng không thể chứa hết các sách viết ra.

Suy nim: Trong khung cảnh rất bình thường của một bãi biển lúc rạng sáng, Phê-rô được Thầy tin tưởng giao cho một sứ mạng vô cùng lớn lao: Hãy chăn dt chiên ca Thy. Thế nhưng, thay vì chăm chú suy nghĩ về sứ mạng cao cả này, ông lại quay sang nhìn anh bạn Gio-an, thắc mắc theo kiểu so sánh: Còn anh này thì sao? Chúa đáp:Nếu Thy mun anh y li cho ti khi Thy đến, thì vic gì đến con? Mỗi người được Chúa dành cho một ơn gọi riêng, và ta được mời gọi sống trọn vẹn ơn gọi ấy của chính mình, chứ không phải của người khác. Ta không thể nào hiểu hết huyền nhiệm về sự độc đáo của mỗi ngôi vị: tại sao có người sống lâu, kẻ khác chết yểu, có người số sướng, lại có kẻ số con rệp,… Thiên Chúa dẫn dắt mỗi người theo cách tốt nhất cho phần rỗi của họ, để họ có thể trở thành một Tin Mng sng, một trang tiếp nối Câu chuyn Giê-su cho thế giới hôm nay theo cách riêng biệt, cá vị của mình.

Mi Bn: Chúng ta thường so sánh với người khác: tại sao người này người kia được nhiều phúc hơn tôi, sướng hơn tôi,…

Hãy theo Thy! Chúa Giê-su hôm nay mời gọi bạn, tựa Phê-rô ngày xưa, bước theo Ngài, sống đời mình với niềm tin mạnh mẽ vào Chúa, đừng để rơi vào cám dỗ đức tin, bạn nhé!

Sng Li Chúa: Theo Chúa nghĩa là Trung thành trong bổn phận hằng ngày; Kiên vững trong thử thách; Yêu mến Chúa trong vui tươi.

Cu nguyn: Ly Chúa, cm t Chúa cho con được LÀ như hôm nay. Xin cho con biết trung thành vi con đường riêng Chúa dành cho con. Trên hết, xin cho con luôn vâng nghe li Chúa: Phn con, hãy theo Thy. Amen.

22/05 – Thứ Sáu tuần 7 Phục Sinh.

“Con hãy chăn dắt các chiên mẹ và chiên con của Thầy”

Lời Chúa: Ga 21, 15-19

Khi Chúa Giêsu đã tỏ mình ra cho các môn đệ, Người dùng bữa với các ông, và hỏi Simon Phêrô rằng: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không?” Ông đáp: “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy”.

Người lại hỏi: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy”.

Người hỏi ông lần thứ ba: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba “Con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy” Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy. Thật, Thầy bảo thật cho con biết: khi con còn trẻ, con tự thắt lưng lấy và đi đâu mặc ý, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến”. Chúa nói thế có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào để làm sáng danh Thiên Chúa. Phán những lời ấy đoạn, Người bảo ông: “Con hãy theo Thầy”.

Suy nim: Ngoại trừ Chúa Giê-su, không ai dám liều lĩnh trao phó một vị trí lớn lao là lãnh đạo Giáo Hội cho một người đã từng công khai chối mình ba lần. Việc giao phó ngoài sức tưởng tượng này vừa nói lên lòng tha thứ vô tiền khoáng hậu cho Phê-rô, vừa cho thấy với Chúa Giê-su, vị Thiên Chúa làm người, thì không có gì là không thể. Nhìn vào cuộc đời thánh Phê-rô, kể từ sau cái đêm ở dinh Cai-pha, trước ánh mắt yêu thương của Chúa, ông ra ngoài khóc lóc hối hận, rồi chịu đóng đinh ngược vào thập giá như Thầy mình, ta có thể xác tín Chúa hoàn toàn có lý. Chúa Giê-su biết rõ Phê-rô yêu Chúa trước và sau lời tuyên xưng hôm nay hơn chính Phê-rô biết mình, nên không ngần ngại trao cho ông sứ vụ chăn dt chiên ca Thy.

Mi Bn: Thoạt đầu bạn có thể rất ngạc nhiên về sự giao phó này, nhưng tình yêu cho bạn thấy: Chúa yêu thương Phê-rô, hiểu biết tường tận con người ông, trao cho ông cơ hội thứ hai làm lại cuộc đời, cũng như Phê-rô thật tâm yêu mến Ngài. Với tình yêu, mọi sự rồi sẽ xuôi buồm mát mái ngoài sức tưởng tượng của con người.

Sng Li Chúa: Bạn đừng ngại làm theo thánh ý Chúa muốn dành cho mình. Luôn tin tưởng phó thác, cộng tác với ơn Chúa, cùng với lòng yêu mến Ngài, mọi sự sẽ thành công tốt đẹp, vượt quá suy tính của bạn.

Cu nguyn: Ly Chúa, Chúa biết rõ mi s. Chúa biết con yêu Chúa, nhưng thêm lòng mến nơi con vì con chưa mến Chúa cho đủ mc. Xin giúp con bày t tình mến y bng đời sng c th mi ngày, nơi nhng vic bé mn nht. Amen.