11/01 – Thứ Tư tuần 1 thường niên.

“Ngài chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau”.

LỜI CHÚA: Mc 1, 29-39

Khi ấy Chúa Giêsu ra khỏi hội đường. Người cùng với Giacôbê và Gioan đến nhà Simon và Anrê. Lúc ấy bà nhạc gia của Simon cảm sốt nằm trên giường, lập tức người ta nói cho Người biết bệnh tình của bà. Tiến lại gần, Người cầm tay bà, và nâng đỡ dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi tiếp đãi các Ngài. Chiều đến, lúc mặt trời đã lặn, người ta dẫn đến Người tất cả những bệnh nhân, tất cả những người bị quỷ ám; và cả thành tụ họp trước cửa nhà. Người chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau, xua trừ nhiều quỷ, và không cho chúng nói, vì chúng biết Người.

Sáng sớm tinh sương, Người chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện tại đó. Simon và các bạn chạy đi tìm Người. Khi tìm được Người, các ông nói cùng Người rằng: “Mọi người đều đi tìm Thầy”. Nhưng Người đáp: “Chúng ta hãy đi đến những làng, những thành lân cận, để Ta cũng rao giảng ở đó nữa”. Và Người đi rao giảng trong các hội đường, trong khắp xứ Galilêa và xua trừ ma quỷ.

Suy niệm: Nhân loại chúng ta thật diễm phúc vì Con Thiên Chúa giáng sinh chia sẻ trọn vẹn kiếp người với chúng ta. Thư gửi tín hữu Do Thái vén mở cho ta thấy nơi Đức Ki-tô một vị Thiên Chúa luôn đồng cảm với thân phận con người. Ngài cảm nếm được thế nào là buồn vui, đau đớn, khổ sở của kiếp nhân sinh: “Vị Thượng Tế của chúng ta không phải là Đấng không biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta, vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta, nhưng không phạm tội” (Dt 4,15). Ngài không hề vô cảm trước những con người bệnh hoạn, tật nguyền, bị quỷ ma hành hạ. Hễ nhìn thấy đám đông “lầm than vất vưởng như chiên không người chăn dắt” là Chúa lại “chạnh lòng thương”. Tin Mừng Đức Giê-su rao giảng trước hết là cho những người nghèo khó, bị bỏ rơi.

Mời Bạn: Là người môn đệ của Đức Giê-su, chúng ta được mời gọi có tấm lòng biết cảm thương của Chúa để tiếp tục sứ mạng cứu thế của Ngài. Nếu không biết đồng cảm và chia sẻ những khổ đau của anh chị em mình thì lời loan báo Tin Mừng cũng trở thành giả tạo và vô hiệu. Xin cho chúng ta có được con mắt, trái tim và đôi tay của Chúa Giê-su để chúng ta luôn biết hành động như Chúa Giê-su đối với anh chị em đồng loại của mình.

Chia sẻ: Hoạt động bác ái của người kitô hữu có gì khác với công tác từ thiện xã hội không?

Sống Lời Chúa: Mời một người trong nhóm cùng với bạn đi thăm viếng, an ủi một người đang gặp đau khổ.

Cầu nguyện: Hát Kinh Hoà Bình.

10/01 – Thứ Ba tuần 1 thường niên.

“Ngài giảng dạy người ta như Ðấng có uy quyền”.

LỜI CHÚA: Mc 1, 21-28

(Ðến thành Capharnaum), ngày nghỉ lễ, Chúa Giêsu vào giảng dạy trong hội đường. Người ta kinh ngạc về giáo lý của Người, vì Người giảng dạy người ta như Ðấng có uy quyền, chứ không như các luật sĩ.

Ðang lúc đó, trong hội đường có một người bị thần ô uế ám, nên thét lên rằng: “Hỡi Giêsu Nadarét, có chuyện gì giữa chúng tôi và ông? Ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết ông là ai: là Ðấng Thánh của Thiên Chúa”. Chúa Giêsu quát bảo nó rằng: “Hãy im đi, và ra khỏi người này!” Thần ô uế liền dằn vật người ấy, thét lên một tiếng lớn, rồi xuất khỏi người ấy.

Mọi người kinh ngạc hỏi nhau rằng: “Cái chi vậy? Ðây là một giáo lý mới ư? Người dùng uy quyền mà truyền lệnh cho cả các thần ô uế, và chúng vâng lệnh Người”.

Danh tiếng Người liền đồn ra khắp mọi nơi, và lan tràn khắp vùng lân cận xứ Galilêa.

Suy niệm: Thần ô uế không còn tự tung tự tác được nữa, quyền lực của chúng bị đe dọa khi đối diện với Chúa Giê-su. Chúng kịp biết rằng “có chuyện chẳng lành” khi đứng trước uy quyền của Ngài: “Hỡi ông Giê-su, chuyện chúng tôi can gì đến ông?” Lời Chúa đầy uy quyền đã khiến dân chúng kinh ngạc, vì Chúa giảng dạy “không như các luật sĩ,” và uy quyền đó càng biểu lộ rõ hơn khi Chúa dùng Lời truyền cho quỷ xuất khỏi người bệnh. Ngay trong sách Sáng Thế, Ngài được mệnh danh là Lời tạo tác muôn loài. Hằng ngày Lời đang hiện diện, tuy rất âm thầm kín đáo nhưng vô cùng hiệu lực, để dẫn đưa chúng ta về cuộc sống viên mãn.

Mời Bạn: Ngược lại với thần ô uế, bạn hãy thưa với Chúa: Lạy Chúa, đúng là có chuyện liên quan giữa chúng con với Chúa. Chúa đến thế gian này không phải để lên án mà để sống với chúng con, đồng hành để cứu chúng con. Uy quyền của Chúa không những không xâm phạm tự do của chúng con, mà còn hơn vậy nữa: khi nhận quyền của Chúa, chúng con phục hồi được tự do đã mất.

Chia sẻ: Có bao giờ bạn thấy bị giằng co giữa hai sức mạnh giao tranh nơi bạn không? Bạn làm gì để Lời Chúa chiến thắng tà thần trên cuộc đời của bạn?

Sống Lời Chúa: Bạn “có chuyện lấn cấn” với người khác và với Chúa ư? Thay vì tuyệt giao, chống đối, bạn luôn tìm cách để hoà giải “chuyện lấn cấn” đó.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, đời chúng con được thay đổi nhiều khi biết Chúa, xin tiếp tục cho chúng con biết vâng theo Uy Quyền cứu rỗi của Chúa để Chúa hành động trên đời mình và luôn biết thi hành Lời Chúa dạy.

09/01  – CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA – Năm A. Lễ kính.

“Khi chịu phép rửa, Chúa Giêsu thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống trên mình Người”.

Lời Chúa: Mt 3, 13-17

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu bỏ xứ Galilêa mà đến với Gioan ở sông Giođan, để ông làm phép rửa cho. Nhưng Gioan can Người rằng: “Chính tôi phải được Ngài rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi sao?” Chúa Giêsu liền đáp lại: “Không sao, vì chúng ta cần chu toàn bổn phận như thế”. Và bấy giờ ông Gioan chiều ý Người.

Chúa Giêsu chịu phép rửa, rồi bước lên khỏi nước. Này đây các tầng trời mở ra, và Người thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống như một bồ câu và đậu trên Người.

Và ngay lúc ấy, có tiếng từ trời phán: “Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta”.

Suy niệm: Gio-an đã ngạc nhiên về việc Chúa Giê-su đến xin ông làm phép rửa: bởi ông ý thức rõ, Ngài là Đấng quyền thế hơn ông: Ông chỉ làm phép rửa bằng nước, còn Ngài làm phép rửa trong Thánh Thần. Thế mà Ngài lại đến để xin ông làm phép rửa. Sự ngạc nhiên của Gio-an Tẩy Giả cũng tựa như sự ngạc nhiên của Phê-rô khi Chúa Giê-su quì xuống rửa chân cho ông: “Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu!” (Ga 13,8)… Đương nhiên, những gì Thiên Chúa thực hiện không phải là hành động thừa, nhưng chẳng qua vì thánh ý Thiên Chúa vượt xa khả năng nhận hiểu của con người. Vì thế, thái độ cần thiết của mỗi người là khiêm tốn đáp lời ‘xin vâng’, để nhờ suy gẫm mà thấu hiểu chương trình hành động của Thiên Chúa.

Mời Bạn: Cúi xuống phục vụ là ý nghĩa phép rửa Chúa Giê-su muốn chịu, và đỉnh điểm của ‘phép rửa’ ấy là chấp nhận treo mình trên thập giá để cứu muôn người – một phép rửa mà cả cuộc đời trần thế Chúa Giê-su luôn khao khát hướng về và nóng lòng hoàn tất: “Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!” (Lc 12,50). Thiên Chúa chết vì con người, quả là điều đáng ngạc nhiên, nhưng sẽ là ngạc nhiên hơn, nếu con người từ chối tình yêu đến mức tự hiến của Thiên Chúa!

Sống Lời Chúa: Hãy suy gẫm về mầu nhiệm được thể hiện qua các Bí tích để dục lòng tham dự cách sốt sắng hơn.

Cầu nguyện:  Đọc kinh Cám Ơn…

08/01 – CHÚA NHẬT LỄ CHÚA HIỂN LINH

“Chúng tôi từ phương Đông đến thờ lạy Đức Vua”.

Lời Chúa: Mt 2, 1-12

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Đông phương tìm đến Giêrusalem. Các ông nói: “Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người”.

Nghe nói thế, vua Hêrôđê bối rối, và tất cả Giêrusalem cùng với nhà vua. Vua đã triệu tập tất cả các đại giáo trưởng và luật sĩ trong dân, và hỏi họ cho biết nơi mà Đức Kitô sinh hạ. Họ tâu nhà vua rằng: “Tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, vì đó là lời do Đấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta”.

Bấy giờ Hêrôđê ngầm triệu tập mấy nhà đạo sĩ tới, cặn kẽ hỏi han họ về thời giờ ngôi sao đã hiện ra. Rồi vua đã phái họ đi Bêlem và dặn rằng: “Các khanh hãy đi điều tra cẩn thận về Hài Nhi, rồi khi đã gặp thấy, hãy báo tin lại cho Trẫm, để cả Trẫm cũng đến triều bái Người”.

Nghe nhà vua nói, họ lên đường. Và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Đông phương, lại đi trước họ, mãi cho tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng. Và khi tiến vào nhà, họ đã gặp thấy Hài Nhi và Bà Maria Mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người. Rồi, mở kho tàng ra, họ đã dâng tiến Người lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược.

Và khi nhận được lời mộng báo đừng trở lại với Hêrôđê, họ đã qua đường khác trở về xứ sở mình.

Suy niệm: Câu chuyện Hiển linh cuốn hút ta không chỉ bởi ngôi sao lạ, mà còn bởi những tình tiết hấp dẫn, lạ lùng của câu chuyện. Động cơ nào thúc đẩy các nhà chiêm tinh hăm hở lên đường tìm gặp Hài Nhi? Không người dẫn lối, cũng chẳng có công cụ dẫn đường. Vậy mà họ lại đến tận nơi Hài Nhi trú ngụ. Thật lạ lùng! Dường như cách trở địa lý, hiểm nguy của hành trình không ngăn nổi lòng người. Điều lạ lùng nữa là nghe thông tin từ các nhà chiêm tinh, dân thành Giê-ru-sa-lem thay vì hăm hở lên đường tìm Chúa thì lại “bối rối, xôn xao”. Cơ hội gặp Chúa ‘ngàn năm một thuở’ như thế mà lại ‘trớt quớt’ để vuột mất! Điều gì tạo nên sự khác biệt nơi hai nhóm người này? Đơn giản câu trả lời là chỉ những ai có lòng thành, dám liều lĩnh, chấp nhận phiêu lưu, nỗ lực đến cùng, mới đáng để Người cho gặp.
Mời Bạn: Ánh sao Hiển linh nhắc bạn việc Thiên Chúa đi tìm con người, soi lối cho họ nhận biết Ngài, chứ không theo nghĩa ngược lại. Chúa đi tìm ta hơn hai ngàn năm trước, và hôm nay tiếp tục tìm kiếm. Mời bạn đáp lại tấm chân tình đó, hãy không ngừng tìm kiếm Chúa trong mọi biến cố cuộc đời. Lòng chân thành sẽ giúp bạn khám phá ‘ngôi sao’ dẫn bạn tới với Người.
Sống Lời Chúa: Khởi đầu một ngày mới, bạn dâng lên Chúa Hài Nhi một lời nguyện tắt nói lên cảm tạ Ngài.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Hài Nhi, xin cho con luôn nỗ lực tìm kiếm Chúa khi Ngài còn cho gặp. Và khi đã gặp thấy, xin cho con biết gieo rắc tình thương Chúa cho những người anh em chung quanh bằng lòng chân thành. Amen.

07/01 – Thứ Bảy đầu tháng, trước lễ Hiển Linh.

“Chúa Giêsu đã làm phép lạ đầu tiên này tại Cana xứ Galilêa”

LỜI CHÚA: Ga 2, 1-12

Khi ấy có tiệc cưới tại Cana xứ Galilêa. Và có mẹ của Chúa Giêsu ở đó. Chúa Giêsu và các môn đệ Người cũng được mời dự tiệc cưới.

Và bỗng thiếu rượu, mẹ Chúa Giêsu nói với Người: “Họ hết rượu rồi”. Chúa Giêsu nói với mẹ: “Hỡi bà, tôi với bà có can chi đâu, giờ tôi chưa đến”. Mẹ Người nói với những người giúp việc: “Hễ Người bảo gì, phải làm theo”.

Ở đó có sáu chum đá, dùng vào việc thanh tẩy của người Do thái, mỗi chum đựng được hai hoặc ba thùng nước. Chúa Giêsu bảo họ: “Hãy đổ nước đầy các chum”. Họ đổ đầy tới miệng. Và Chúa Giêsu bảo họ: “Bây giờ hãy múc đem cho người quản tiệc”, và họ đã đem đi.

Khi người quản tiệc nếm thử nước đã hóa thành rượu, ông không biết tự đâu ra, nhưng những người giúp việc đã múc nước thì biết, ông mới gọi tân lang mà nói: Ai cũng đều đem rượu ngon ra trước, khi khách đã ngà ngà thì mới đem rượu xoàng hơn. Còn ông, ông lại giữ rượu ngon cho tới giờ này”.

Chúa Giêsu đã làm phép lạ đầu tiên này tại Cana xứ Galilêa, và đã tỏ vinh quang Người và các môn đệ Người tin Người.

Suy niệm: Đức Ma-ri-a thật tinh tế. Mẹ quan sát và nhận ra người nhà chú rể lúng túng vì hết rượu. Mẹ cũng thật tế nhị khi nói nhỏ với Đức Giê-su: “Họ hết rượu rồi”. Chắc chắn Mẹ phải biết con Mẹ là ai, làm được chuyện gì nên mới nói với Người Con ấy. Mẹ cầu xin mà không áp đặt, nhưng sẵn sàng vâng phục ý Chúa, ngay cả khi phải nghe câu trả lời có vẻ vô cảm lạnh lùng. Mẹ mách nước cho gia nhân hãy ở trong tư thế sẵn sàng: “Người bảo gì các anh cứ việc làm theo”. Và phép lạ đã xảy ra, không phải tất cả vì lời cầu xin của Mẹ nhưng trên hết đó là Đức Giê-su làm phép lạ để người ta tin. Tin Người là Con Thiên Chúa, là Đấng phải đến. Các môn đệ là những người đầu tiên tin vào Ngài.

Mời Bạn: Ta chưa nói lên lời cầu xin, Chúa đã biết ta cần gì rồi. Nhưng phép lạ xảy ra là do ý định của Thiên Chúa. Người muốn điều xảy ra tốt cho ta và nhất là để Thiên Chúa được tôn vinh. Kế tiếp, hãy tinh tế và sẵn sàng đón nhận ý Chúa như Mẹ. Có những việc làm mà chính lúc ấy ta không thể hiểu (đổ nước đầy chum trong khi cần rượu), nhưng một lòng trông cậy Chúa thì Chúa sẽ cho xảy ra. Có bao giờ ta bất bình khi gặp phải những điều ta không thể hiểu ngay lúc ấy? Ta có kiên trì cầu nguyện và chờ đợi ý Chúa khi gặp phải nghịch cảnh không?

Sống Lời Chúa: Noi gương Mẹ và cùng với Mẹ “suy đi nghĩ lại” những dấu chỉ Chúa gửi đến để khám phá thánh ý Chúa và mau mắn thi hành.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã làm cho nước lã trở thành rượu ngon. Xin cho chúng con luôn trông cậy vào Chúa vì biết rằng Chúa luôn muốn điều tốt nhất cho chúng con. Amen.

06/01 – Thứ Sáu đầu tháng, trước lễ Hiển Linh.

“Con là con yêu quý của Cha, con đẹp lòng Cha mọi đàng”.

LỜI CHÚA: Mc 1, 6b-11

Khi ấy Gioan rao giảng rằng: “Có Ðấng đến sau tôi, nhưng quyền lực hơn tôi, tôi không xứng đáng cúi xuống cởi dây giày cho Người. Phần tôi, tôi đã rửa anh em trong nước, nhưng Người, Người sẽ rửa anh em trong Thánh Thần.

Và đã xảy ra là trong những ngày đó, Chúa Giêsu từ Nazarét xứ Galilêa đến và chịu phép rửa bởi Gioan ở sông Giođan.

Khi vừa lên khỏi nước, Người liền thấy trời mở ra, thấy Thánh Thần như chim bồ câu ngự xuống trên mình. Và có tiếng từ trời: Con là con yêu quí của Cha, con đẹp lòng Cha mọi đàng.

Suy niệm: Trong kinh Tin Kính, Hội Thánh tuyên xưng Con Thiên Chúa “đã từ trời xuống thế” để cứu độ loài người chúng ta. Đúng vậy, nhưng không phải trong cao cả uy nghi của một vị Thiên Chúa mà là trong tư thế một con người bé mọn nghèo hèn. Thiên hạ vẫn biết Ngài là con của bác thợ mộc và bà Ma-ri-a. Tin Mừng theo thánh Lu-ca liệt kê bản gia phả của Đức Giê-su lên tới tận “A-đam, là con Thiên Chúa”. Như vậy, Đức Giê-su là người trong dòng tộc họ hàng với cả nhân loại. Ngài là Thiên Chúa thật đã trở nên người thật, là “Em-ma-nu-en nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta” (Mt 1,23; Is 7,14).

Mời Bạn: Thiên Chúa làm người để phục hồi cho chúng ta chức vị là con cái Thiên Chúa. Qua Bí tích Rửa tội, chúng ta được hồng ân đó, được trở thành là “mẹ và là anh em” của Đức Giê-su, là “người nhà của Thiên Chúa” (x. Mt 12,49; Ep 2,19). Chúng ta được mời gọi và nhắc nhớ sống xứng đáng với danh hiệu này và có bổn phận làm rạng rỡ gia phong của những người con trong gia đình của Thiên Chúa.

Sống Lời Chúa: Chúa Giê-su nói những ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa mới xứng đáng là anh chị em của Ngài. Mỗi ngày bạn suy niệm Lời Chúa và có một quyết tâm thực hành cụ thể để xứng đáng là con cái Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã thương yêu chúng con và đã đến để chia sẻ với chúng con kiếp sống trần gian, xin Chúa cho chúng con mai sau cũng được chia sẻ niềm vui vinh quang của Chúa trong Nước Trời. Amen.

05/01 – Thứ Năm đầu tháng, trước lễ Hiển Linh.

“Thầy là Con Thiên Chúa, là Vua Israel”

LỜI CHÚA: Ga 1,43-51

Khi ấy, Chúa Giêsu định đi Galilêa. Người gặp Philipphê và nói với ông: “Hãy theo Ta”.

Philipphê là người thành Bétsaiđa, quê quán của Anrê và Phêrô. Philipphê gặp Nathanaen và nói với ông: “Ðấng đã được Moisen ghi trong Luật và các tiên tri nói đến, chúng tôi đã gặp rồi: đó là Giêsu con ông Giuse, người thành Nazarét”.

Nathanaen đáp: “Bởi Nazarét nào có cái chi hay?”. Philipphê nói: “Hãy đến mà xem”.

Chúa Giêsu thấy Nathanaen đi tới mình, thì nói về ông: “Ðây thật là người Israel, nơi ông không có gì gian dối”. Nathanaen đáp: “Sao Ngài biết tôi?”

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Trước khi Philipphê gọi ngươi, lúc ngươi còn ở dưới cây vả, thì Ta đã thấy ngươi”. Nathanaen thưa lại rằng: “Lạy Thầy, Thầy là Con Thiên Chúa, là Vua Israel”. Chúa Giêsu trả lời: “Vì Ta đã nói với ngươi rằng: ta đã thấy ngươi dưới gốc cây vả, nên ngươi tin, ngươi sẽ thấy việc cao trọng hơn thế nữa”.

Và Người nói với ông: “Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, các ngươi sẽ thấy trời mở ra, và các Thiên Thần Chúa lên xuống trên Con Người”.

Suy niệm: “Cứ đến mà xem”, thực ra, đây là lời của Chúa Giê-su nói với các môn đệ đầu tiên, trong đó có Phi-líp-phê, để mời gọi các ông đến gặp gỡ Ngài. Lời này được Phi-líp-phê lặp lại như chiếc cầu đưa đường cho bạn đến với Chúa. Việc am tường sách Luật Mô-sê không thay thế cho những bước đi cần thiết trên hành trình gặp Chúa. Lên đường, trước hết là trút bỏ định kiến “Từ Na-da-rét làm sao có cái gì hay?” Na-tha-na-en thật có lý khi nghĩ rằng mảnh đất hèn kém đó không tương xứng với vinh quang cao cả của Đấng Mê-si-a. Nói vậy nhưng ông “cứ đến mà xem” và ông đã gặp thấy Đấng muôn dân trông đợi. Thật ngỡ ngàng khi ông nhận ra Ngài đã thấy ông từ lâu, lúc ông còn dưới cây vả. Không chỉ vậy, đến với Chúa, ông sẽ còn “thấy những điều lớn lao hơn thế nữa”.

Mời Bạn: Dường như chúng ta đang dừng lại trên hành trình đức tin? Bệnh tật, thất bại làm chúng ta mệt mỏi, chùn bước. Kiến thức giáo lý làm cho ta tự mãn? Những bóng mát bên đường làm ta ngại cất bước đi? Hành trình đức tin luôn đòi hỏi những bước đi mới. Mỗi bước đi tới làm cho ta gần Chúa hơn và khám phá những điều lớn lao hơn.

Sống Lời Chúa: Mỗi khi suy niệm, bạn luôn có một quyết tâm thực hành.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho chúng con lòng say mê tìm kiếm Chúa. Mỗi bước đi tới, xin cho chúng con gặp được niềm vui.

 

04/01 – Thứ Tư trước lễ Hiển Linh.

“Chúng tôi đã gặp Ðấng Cứu Thế”.

LỜI CHÚA: Ga 1,35-42

Khi ấy, Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông nhìn theo Chúa Giêsu đang đi mà nói: Ðây là Chiên Thiên Chúa.

Hai môn đệ nghe ông nói liền đi theo Chúa Giêsu, Chúa Giêsu ngoảnh mặt lại, thấy họ đi theo mình, thì nói với họ: “Các ngươi tìm gì?”

Họ thưa với Người: “Rabbi, nghĩa là thưa Thầy, Thầy ở đâu?”

Người đáp: “Hãy đến mà xem”.

Họ đã đến và xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy, lúc đó độ chừng giờ thứ mười.

Anrê, em ông Simon Phêrô, một trong hai người đã nghe Gioan nói và đã đi theo Chúa Giêsu. Ông gặp Simon anh mình trước hết và nói với anh: “Chúng tôi đã gặp Ðấng Messia, nghĩa là Ðấng Kitô”. Và ông dẫn anh mình tới Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu nhìn Simon và nói: “Ngươi là Simon, con ông Gioan, ngươi sẽ được gọi là Kêpha, nghĩa là Ðá”.

Suy niệm: Người ta thường viện dẫn Lời Chúa “không tiên tri nào được vinh dự ở nơi quê hương mình” để tránh né việc làm chứng nhân cho những người thân cận, nơi quê hương bản quán của mình. Nhưng đối với thánh An-rê thì ngược lại, người đầu tiên ngài gặp chính là Si-mon, người em ruột của mình: Ông nói với em về Đức Ki-tô và dẫn em đến gặp Ngài. Thực ra, khi sai các môn đệ đi rao giảng Đức Giê-su đã chẳng nói các ngài trước tiên hãy đến với “các chiên lạc nhà Ít-ra-en” trước khi hướng tới dân ngoại đó sao? Rao giảng Tin Mừng trước tiên cho người thân cận phải là việc tông đồ số một cho dù đó là công việc vẻ vang thì ít mà khó khăn nhọc nhằn lại nhiều.

Mời Bạn: Phải chăng bạn đã từng đau khổ khi mình thì dấn thân hoạt động tông đồ mà người thân của mình lại không đón nhận Đức Ki-tô và sống ngược với Tin Mừng của Ngài? Hoặc chí ít phải chăng bạn đã từng cảm thấy nói về Ngài cho bất cứ ai vẫn dễ hơn nói cho người thân cận? Với những người này, bạn phải nói không chỉ bằng lời mà bằng tất cả cuộc sống chứng tá của mình.

Chia sẻ: Bạn đã giải quyết thế nào khi việc tông đồ và bổn phận gia đình của bạn gặp trở ngại, mâu thuẫn với nhau?

Sống Lời Chúa: Ngày hôm nay, bạn làm một việc thể hiện tình thân ái, một việc phục vụ, chia sẻ gánh nặng với người thân trong gia đình bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin dạy con bài học của Chúa tại Na-da-rét, là coi việc phục vụ những người thân là việc tông đồ số một của con. Amen.

03/01 – Thứ Ba trước lễ Hiển Linh.

“Ðây Chiên Thiên Chúa”

LỜI CHÚA: Ga 1,29-34

Ngày hôm sau, Gioan thấy Chúa Giêsu đến với mình thì nói: Ðây Chiên Thiên Chúa, đây Ðấng xóa tội trần gian. Ðây chính là Ðấng mà tôi đã nói rằng: Có người đến sau tôi, nhưng cao trọng hơn tôi, vì Người vốn có trước tôi. Phần tôi, trước tôi không biết Người, nhưng tôi đã đến làm phép rửa bằng nước, để Người được tỏ mình ra trong Israel. Và Gioan đã làm chứng rằng: Tôi đã thấy Thánh Thần như con chim bồ câu từ trời xuống ngự trên Người. Và trước tôi không biết Người, nhưng Ðấng đã sai tôi làm phép rửa trong nước bảo tôi: Ngươi thấy Thánh Thần ngự xuống trên ai, thì chính người đó là Ðấng làm phép rửa trong Thánh Thần. Tôi đã thấy và làm chứng rằng: Người là Con Thiên Chúa.

Suy niệm: Trong Cựu Ước, con chiên là vật hiến tế chính được dâng trên bàn thờ làm lễ toàn thiêu, lễ đền tội, lễ vật giao hòa (x. Lv 1,10; 5,6). Con chiên đực một tuổi dùng trong lễ Vượt Qua (x. Xh 12,1-5) là hình ảnh tiên báo Đức Giê-su là “Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá bỏ tội trần gian” như Gio-an Tẩy giả giới thiệu. Quả vậy, Đức Giê-su là con chiên vô tội, gánh lấy tội lỗi muôn người và chịu chết để đền bù. Kỳ diệu hơn nữa, hiến tế của Người không chỉ diễn ra một lần trên đồi Can-vê năm xưa rồi thôi, mà còn tiếp diễn hằng ngày trong Thánh lễ: Chiên Thiên Chúa vẫn tiếp tục được trao ban cho chúng ta qua lời chủ tế: “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian, phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa.”
Mời Bạn: Đấng Cứu Thế được vị Tiền hô giới thiệu là “Chiên Thiên Chúa”, điều đó có nghĩa là việc Ngài giáng sinh làm người không phải là để làm một cuộc dạo chơi du lịch trên trần thế mà là để cứu độ nhân loại: “Vì loài người chúng ta và để cứu độ chúng ta, Người đã từ trời xuống thế” (Kinh Tin Kính). Mầu nhiệm nhập thể dẫn chúng ta đến mầu nhiệm cứu chuộc. Mỗi lần tham dự thánh lễ, các mầu nhiệm hồng phúc ấy được ban tặng cho chúng ta: Đức Ki-tô lại tiếp tục giáng sinh trong tâm hồn chúng ta và ban ơn cứu độ cho chúng ta.
Sống Lời Chúa: Cám ơn sau rước lễ cách sốt sắng để cảm tạ Chúa một lần nữa giáng sinh trong tâm hồn chúng ta.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa giáng sinh làm người để trở nên con chiên hiến tế đền tội và làm lương thực thiêng liêng cho chúng con. Xin cho chúng con biết trân quý lương thực này và đầy ý thức thưa “Amen” trước khi rước lễ.