02/01 – Thứ Hai trước lễ Hiển Linh – Thánh Baxiliô Cả và thánh Grêgôriô Nazianzênô. Lễ nhớ.

“Có một Ðấng sẽ đến sau tôi, nhưng chính Ðấng đó đã có trước tôi”

LỜI CHÚA: Ga 1,19-28

Ðây là chứng của Gioan, khi những người Do thái từ Giêrusalem sai các vị tư tế và các Thầy Lêvi đến hỏi ông: “Ông là ai?” Ông liền tuyên xưng, ông không chối, ông tuyên xưng rằng: “Tôi không phải là Ðấng Kitô”. Họ liền hỏi: “Như vậy là thế nào? Ông có phải là Elia chăng?” Gioan trả lời: “Tôi không phải là Elia”. “Hay ông là một đấng tiên tri?” Gioan đáp: “Không phải”. Họ liền bảo: “Vậy ông là ai, để chúng tôi trả lời cho những người sai chúng tôi. Ông tự xưng là ai?” Gioan đáp: “Tôi là tiếng kêu trong hoang địa: Hãy sửa cho ngay đường Chúa đi, như tiên tri Isaia đã loan báo”. Và những người đã được sai đến đều thuộc nhóm biệt phái. Họ hỏi Gioan rằng: “Nếu ông không phải là Ðức Kitô, cũng không là Elia, hay một tiên tri, vậy tại sao ông làm phép rửa?” Gioan trả lời: “Tôi làm phép rửa trong nước; nhưng giữa các ngươi, có Ðấng mà các ngươi không biết. Ðấng ấy sẽ đến sau tôi, nhưng chính Ðấng đó đã có trước tôi, và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người”. Việc này xảy ra tại Betania, bên kia sông Giođan, nơi Gioan làm phép rửa.

Suy niệm: Các thám tử khi điều tra vụ án thường dựa trên những chứng cứ ngoại phạm để loại trừ những trường hợp không thể là nghi phạm nhờ đó khoanh vùng phạm vi điều tra và cuối cùng xác định đích danh thủ phạm. Gio-an Tẩy giả cũng dùng phương pháp đó, nhưng để khẳng định mình không phải là Đấng Ki-tô. Gio-an không dừng lại ở động thái phủ định tiêu cực: Ông không chỉ không ‘nhận vơ’ cho mình một danh hiệu không thuộc về mình, mà còn chỉ rõ Đức Giê-su, người “đang tiến về phía ông” mới đích thực là Đấng Ki-tô mà muôn dân mong đợi: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian” (Ga 1,29).
Mời Bạn: Người trọng danh dự lấy làm hổ thẹn khi mạo nhận là của mình những công trạng thực ra là của người khác, hoặc tự phong cho mình những danh hiệu, vinh quang mà thực ra mình không có. Cũng thế, đối với Thiên Chúa, bạn sẽ xúc phạm nặng nề tới Ngài khi hành động vì lòng háo danh chứ không phải để “danh Cha cả sáng”. Phương châm của thánh Gio-an Tẩy giả để làm chứng cho Đức Ki-tô là: Tôi phải lu mờ đi để Chúa được nổi bật lên (x. Ga 3,30). Mời bạn xét mình: Bạn có buồn bực khi làm điều tốt đẹp mà không được công nhận, khen thưởng hay không?
Sống Lời Chúa: Để thực hành làm mình “lu mờ đi”, bạn tự nguyện làm những việc phục vụ cách kín đáo cho những người bé nhỏ trong cộng đoàn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin dạy con biết hiến thân phục vụ mà không đòi một phần thưởng nào khác ngoài việc nhận biết con đã làm theo thánh ý Chúa để danh Chúa được cả sáng. Amen.

01/01 – CHÚA NHẬT LỄ ĐỨC MARIA, MẸ THIÊN CHÚA.

“Họ đã gặp thấy Maria, Giuse và hài nhi… và tám ngày sau người ta gọi tên Người là Giêsu”.

Lời Chúa: Lc 2, 16-21

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, các mục tử ra đi vội vã đến thành Bêlem, và gặp thấy Maria, Giuse và hài nhi mới sinh nằm trong máng cỏ. Khi thấy thế, họ hiểu ngay lời đã báo về hài nhi này. Và tất cả những người nghe, đều ngạc nhiên về điều các mục tử thuật lại cho họ.

Còn Maria thì ghi nhớ tất cả những việc đó và suy niệm trong lòng. Những mục tử trở về, họ tung hô ca ngợi Chúa về tất cả mọi điều họ đã nghe và đã xem thấy, đúng như lời đã báo cho họ.

Khi đã đủ tám ngày, lúc phải cắt bì cho con trẻ, thì người ta gọi tên Người là Giêsu, tên mà thiên thần đã gọi trước khi con trẻ được đầu thai trong lòng mẹ.

Suy niệm: Mẹ Ma-ri-a là Mẹ Thiên Chúa vì người con mà Mẹ cưu mang, sinh hạ và nuôi dưỡng, tên là Giê-su chính là Con Thiên Chúa làm người. Dù vậy, Mẹ không được miễn trừ những hệ luỵ mà bất cứ người mẹ nào cũng phải gánh lấy. Nhưng cũng vì là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ còn hứng chịu “một lưỡi gươm đâm thâu tâm hồn” (Lc 2,35) khi tham dự vào chương trình cứu chuộc của Con Thiên Chúa. Tất cả những điều ấy vừa là hồng ân vừa là mầu nhiệm không thể hiểu thấu đối với Mẹ, khiến Mẹ luôn suy đi nghĩ lại để tạ ơn, ngợi khen, chúc tụng và kết hiệp với Chúa trong từng giây phút sống. Sứ điệp bình an của thiên thần trong đêm Giáng Sinh hoá ra lại được thực hiện trong mầu nhiệm thập giá mà Mẹ không chỉ “suy đi nghĩ lại” mà còn theo sát Con của Mẹ đến tận đồi Can-vê. Quả thật Mẹ xứng đáng là Nữ Vương Hoà Bình, là Mẹ của Đức Giê-su, vị Thái Tử Hoà Bình.
Mời Bạn: Bình an không có nghĩa là dửng dưng trước mọi biến cố xảy đến, hay vô cảm trước những đau khổ khốn cùng của tha nhân. Noi gương Mẹ, bạn “suy đi nghĩ lại” những dấu chỉ Chúa tỏ ra cho bạn trong cuộc sống và nhờ lời cầu bầu của Mẹ, bạn vâng theo thánh ý Chúa để “vác thập giá mình mỗi ngày” mà theo Chúa (x. Lc 14,27) để chu toàn sứ mạng người môn đệ là những “sứ giả bình an” của Đức Ki-tô (x. Lc 10-,5-6).
Sống Lời Chúa: Cùng Mẹ, bạn dành thời gian suy niệm Lời Chúa mỗi ngày.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su Thái tử Hoà Bình, nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Ma-ri-a, Nữ Vương Hoà Bình, xin ban cho chúng con ơn an bình trong tâm hồn và hoà bình cho thế giới. Amen.

31/12 – Thứ Bảy – Ngày thứ bảy trong tuần Bát Nhật Giáng Sinh.

“Ngôi Lời đã làm người”.

LỜI CHÚA: Ga 1, 1-18

Từ nguyên thuỷ đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Ngôi Lời vẫn là Thiên Chúa. Người vẫn ở với Thiên Chúa ngay từ nguyên thuỷ. Mọi vật đều do Người làm nên, và không có Người, thì chẳng vật chi đã được tác thành trong mọi cái đã được tác thành. Ở nơi Người vẫn có sự sống, và sự sống là sự sáng của nhân loại; sự sáng chiếu soi trong u tối, và u tối đã không tiếp nhận sự sáng.

Có một người được Thiên Chúa sai đến tên là Gioan. Ông đã đến nhằm việc chứng minh, để ông chứng minh về sự sáng, hầu cho mọi người nhờ ông mà tin. Chính ông không phải là sự sáng, nhưng đến để chứng minh về sự sáng. Vẫn có sự sáng thực, sự sáng soi tỏ cho hết mọi người sinh vào thế gian này. Người vẫn ở trong thế gian, và thế gian đã do Người tác tạo và thế gian đã không nhận biết Người. Người đã đến nhà các gia nhân Người, và các gia nhân Người đã không tiếp nhận Người. Nhưng phàm bao nhiêu kẻ đã tiếp nhận Người, thì Người cho họ được quyền trở nên con Thiên Chúa, tức là cho những ai tin vào danh Người. Những người này không do khí huyết, không do ý muốn xác thịt, cũng không do ý muốn của đàn ông, nhưng do Thiên Chúa mà sinh ra.

Và Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng tôi, và chúng tôi đã nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang Người nhận được bởi Chúa Cha, như của người Con Một đầy ân sủng và chân lý. Gioan làm chứng về Người khi tuyên xưng rằng: “Ðây là Ðấng tôi tiên báo. Người đến sau tôi, nhưng xuất hiện trước tôi, vì Người có trước tôi”. Chính do sự sung mãn Người mà chúng ta hết thảy tiếp nhận ơn này tới ơn khác. Bởi vì Chúa ban Lề luật qua Môsê, nhưng ơn thánh và chân lý thì ban qua Ðức Giêsu Kitô. Không ai nhìn thấy Thiên Chúa, nhưng chính Con Một Chúa, Ðấng ngự trong Chúa Cha, sẽ mạc khải cho chúng ta.

Suy niệm: “Các nhà lãnh đạo và tư tưởng lớn của nhân loại đã dùng sức mạnh của lời nói để thay đổi cảm xúc của ta, vận dụng ta ủng hộ sự nghiệp của họ, và định hình đường đi của số phận. Lời nói không chỉ có thể tạo ra cảm xúc, nhưng còn tạo ra hành động. Và từ hành động ấy của ta, phát sinh những thành quả của cuộc đời” (T. Robbins). Với Ba Ngôi Thiên Chúa, lời nói không chỉ là ngôn ngữ thốt ra trên môi trên miệng, nhưng hơn thế nữa, vượt trên lý trí hiểu biết của ta, Lời ấy còn là một Ngôi vị. Nhờ Ngôi Lời ấy, con người và vũ trụ được tạo thành. Ngôi Lời ấy lại làm một điều kinh thiên động địa: nhập thể trở thành xác phàm sống giữa con người. Ngài từng mang hình hài của một em bé sơ sinh, cũng từng trải nghiệm cơn đói, khát, mệt nhọc, thương cảm, buồn sầu, lo lắng. Trên hết, Ngôi Lời Thiên Chúa ấy chịu khổ nạn, rồi sống lại, để đưa nhân loại đi vào thế giới vĩnh cửu của Thiên Chúa.

Mời Bạn: “Tôi là…” là hai từ có sức mạnh hơn cả. Bởi những từ ngữ bạn đặt sau chúng sẽ hình thành thực tại của bạn” (J. Osteen). Trước Ngôi Lời trở thành xác phàm, bạn chọn một tư thế xứng hợp trong cuộc đời. Tôi là con cái Thiên Chúa; tôi là môn đệ Chúa Ki-tô. Đó sẽ là hai cái Tôi là quyết định vận mạng đời bạn.

Sống Lời Chúa: Tôi chiêm ngắm Ngôi Lời Thiên Chúa nơi Hài nhi Giê-su nằm trong máng cỏ, cảm nhận tình thương của Đấng Hiệp hành từ muôn thuở với nhân loại.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con chiêm ngắm Chúa trong máng cỏ đơn hèn. Cảm tạ Chúa đã làm người, chia sẻ kiếp người với con mỗi ngày. Amen.

30/12 – Thứ Sáu – Lễ THÁNH GIA THẤT năm A. Lễ kính.

“Hãy đem Con Trẻ và mẹ Người trốn sang Ai-cập”.

Lời Chúa: Mt 2, 13-15. 19-23

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi các đạo sĩ đã đi rồi, thiên thần Chúa hiện ra với ông Giuse trong lúc ngủ và bảo ông: “Hãy thức dậy, đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập, và ở đó cho tới khi tôi báo lại ông, vì Hêrôđê sắp sửa tìm kiếm Hài Nhi để sát hại Người”. Ông thức dậy, đem Hài Nhi và mẹ Người lên đường trốn sang Ai-cập đang lúc ban đêm. Ông ở lại đó cho tới khi Hêrôđê băng hà, hầu làm cho trọn điều Chúa dùng miệng tiên tri mà phán rằng: “Ta gọi con Ta ra khỏi Ai-cập”.

Bấy giờ Hêrôđê thấy mình bị các đạo sĩ đánh lừa, nên nổi cơn thịnh nộ và sai quân đi giết tất cả con trẻ ở Bêlem và vùng phụ cận, từ hai tuổi trở xuống, tính theo thời gian vua đã cặn kẽ hỏi các đạo sĩ. Thế là ứng nghiệm lời tiên tri Giêrêmia đã nói: Tại Rama, người ta nghe những tiếng khóc than nức nở, đó là tiếng bà Rakhel than khóc con mình, bà không chịu cho người ta an ủi bà, vì các con bà không còn nữa.

Khi Hêrôđê băng hà, thì đây thiên thần Chúa hiện ra cùng Giuse trong giấc mơ bên Ai-cập và bảo: “Hãy chỗi dậy, đem Con Trẻ và mẹ Người về đất Israel, vì những kẻ tìm hại mạng sống Người đã chết”. Ông liền chỗi dậy, đem Con Trẻ và mẹ Người về đất Israel. Nhưng nghe rằng Arkhêlao làm vua xứ Giuđa thay cho Hêrôđê là cha mình, thì Giuse sợ không dám về đó.

Ðược báo trong giấc mộng, ông lánh sang địa phận xứ Galilêa, và lập cư trong thành gọi là Nadarét, để ứng nghiệm lời đã phán qua các tiên tri rằng: “Người sẽ được gọi là Nadarêô”.

28/12 – Thứ Tư – Ngày thứ tư tuần Bát Nhật Giáng Sinh – THÁNH ANH HÀI. Lễ kính.

“Hêrôđê giết hết các con trẻ ở Bêlem”.

LỜI CHÚA: Mt 2, 13-18

Khi các đạo sĩ ra đi, thiên thần Chúa hiện ra với ông Giuse trong lúc ngủ và bảo ông: “Hãy thức dậy, đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập, và ở đó cho tới khi tôi báo lại ông, vì Hêrođê sắp sửa tìm kiếm Hài Nhi để sát hại Người”. Ông thức dậy, đem Hài Nhi và mẹ Người lên đường trốn sang Ai-cập đang lúc ban đêm. Ông ở lại đó cho tới khi Hêrođê băng hà, hầu làm trọn điều Chúa dùng miệng tiên tri mà phán rằng: “Ta gọi con Ta ra khỏi Ai-cập”.

Bấy giờ Hêrođê thấy mình bị các đạo sĩ đánh lừa, nên nổi cơn thịnh nộ và sai quân đi giết tất cả con trẻ ở Bêlem và vùng phụ cận, từ hai tuổi trở xuống, tính theo thời gian vua đã cặn kẽ hỏi các đạo sĩ. Thế là ứng nghiệm lời tiên tri Giêrêmia đã nói: Tại Rama, người ta nghe tiếng khóc than nức nở, đó là tiếng bà Rakhel than khóc con mình, bà không chịu cho người ta an ủi bà, vì các con bà không còn nữa.

Suy niệm: Bê-lem và vùng phụ cận năm ấy phải hứng chịu cuộc tàn sát trẻ em của bạo chúa Hê-rô-đê. Là người độc tài đa nghi, ông luôn nhìn thấy nơi đâu cũng có sự phản bội, nổi loạn, thậm chí giết chính con trai mình để giữ ngai vàng. Thế nhưng, sự tính toán cặn kẽ của ông không thể phá hủy kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Bởi, có một người cha khác, đang đêm nghe tiếng gọi, lập tức chỗi dậy đưa Con Trẻ và mẹ Người trốn sang Ai Cập. “Các trẻ em đã chết vì Chúa Ki-tô mà không biết… Các em chưa biết nói mà đã biết tuyên xưng Chúa Ki-tô” (Bài đọc hai kinh Sách ngày 28/12).

Mời bạn: Bác sĩ J. Bruchalski, trong một đêm trực, phải làm hai việc: cứu lấy sự sống của một thai nhi và trục bỏ một thai thi khác. Chính trong khoảnh khắc đó, ông đã được hoán cải, về sau ông thú nhận rằng “mọi người bị tổn thương nhiều hơn khi tham gia vào việc giết thai nhi.” Các chiến dịch quân sự, khủng bố,… vẫn diễn ra khắp nơi; các trẻ em vô tội đang bị cướp đi tuổi thơ, phẩm giá của mình. Bạn đang là Hê-rô-đê chăm chăm đế quyền lợi của mình, hay là Giu-se không quản ngại bảo vệ các sinh linh bé nhỏ, đấu tranh cho quyền trẻ em?

Sống Lời Chúa: Chăm sóc và bảo vệ các con-cháu của bạn tốt hơn về đức tin và văn hóa; đồng thời trợ giúp cho các Mái ấm bảo vệ trẻ thơ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, các thánh Anh hài đã không dùng lời nói, nhưng dùng chính cái chết của mình mà tuyên xưng danh Chúa, xin cho chúng con biết lấy cả cuộc đời mình mà minh chứng cho niềm tin như chúng con vẫn tuyên xưng ngoài miệng (Lời nguyện ngày 28/12).

27/12 – Thứ Ba – Ngày thứ ba tuần Bát Nhật Giáng Sinh – THÁNH GIOAN, TÔNG ĐỒ THÁNH SỬ. Lễ kính.

“Môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô và đến mộ trước ông”.

LỜI CHÚA: Ga 20, 2-8

Ngày thứ nhất trong tuần, Maria Mađalêna chạy đến gặp Simon Phêrô và môn đệ kia mà Chúa Giêsu yêu, bà nói: “Người ta đã lấy xác Chúa khỏi mộ rồi, chúng tôi không biết họ để đâu”.

Bấy giờ Phêrô ra đi với môn đệ kia đến mộ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô và đến mộ trước ông. Cúi nhìn vào, người môn đệ đó thấy tấm khăn liệm xác hãy còn, nhưng không vào. Bấy giờ Simon Phêrô theo sau cũng đến, và đi vào trong mộ, thấy khăn liệm xác còn đó, và khăn che mặt để trên phía đầu Người, không để chung với khăn liệm xác, nhưng đã cuốn riêng để vào một chỗ.

Bấy giờ môn đệ đã đến trước cũng vào; ông đã thấy và đã tin.

Suy niệm: Yêu Thầy mình được diễn tả qua từng bước chạy; tin Thầy mình sống lại cách nhanh chóng khi chỉ nhìn thoáng qua cách xếp đặt của khăn liệm, băng vải. Đó là tính cách nhanh nhẹn của tông đồ trẻ Gio-an. Trẻ người nhưng không non dạ. Bằng chứng là Gio-an nhường cho Phê-rô bước vào ngôi mộ trống trước, vì Phê-rô là đàn anh,  cánh chim đầu đầu đàn của các tông đồ. Sự tế nhị, kính trọng này càng cho thấy Gio-an là người nhanh trí nắm bắt tình thế, với trái tim tinh tế, để rồi có lối ứng xử hợp tình hợp lý khó ai có thể chê trách được điều gì. Tình yêu không làm cho ngài mù quáng, trái lại giúp khai mở con đường đến với tình yêu cách trong sáng và chững chạc.

Mời Bạn: “Khôn chẳng qua lẽ, khỏe chẳng qua lời.” Ta nên noi gương thánh Gio-an trong cách xử sự với Chúa và với nhau. Nhanh chóng nhận ra sự hiện diện, thánh ý Chúa trong cuộc đời; tinh tế khi ứng xử với tha nhân trong tinh thần tôn trọng yêu thương. Không dùng bạo lực, khuynh đảo, áp đặt trong các mối tương quan. Ta vui vì hơn người, nhưng người lại oán giận ta. Tình thân sẽ bị thương tổn nghiêm trọng.

Sống Lời Chúa: Một khi ý thức được bổn phận người Ki-tô hữu, tôi sẽ không ngần ngại đến với anh chị em mình để chia sẻ, khích lệ, loan báo Chúa Ki-tô cho họ. Đó là sứ mạng truyền giáo của mỗi người.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã cho con được có mặt trên đời, nhận biết, yêu mến, thờ phượng Chúa. Xin giúp con biết nhận ra Chúa nơi người lân cận, tôn trọng bề trên và yêu thương bề dưới của con. Amen.

 

26/12 – Thứ Hai – Ngày thứ hai tuần Bát Nhật Giáng Sinh – THÁNH TÊPHANÔ TỬ ĐẠO TIÊN KHỞI. Lễ kính.

“Không phải chúng con nói, nhưng là Thánh Thần của Chúa Cha”

LỜI CHÚA: Mt 10,17-22

Ngày ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng:

“Chúng con hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp chúng con cho công nghị, họ sẽ đánh đòn chúng con nơi hội đường. Vì Ta, chúng con sẽ bị điệu đến trước vua quan, để làm chứng trước mặt họ và các dân.

Nhưng khi người ta nộp chúng con, chúng con chớ lo lắng phải nói sao và nói gì, vì không phải chúng con nói, nhưng là Thánh Thần của Chúa Cha chúng con sẽ nói thay cho.

Anh sẽ nộp em cho người ta giết, cha sẽ nộp con, con cái chống đối cha mẹ và làm cha mẹ phải chết.

Vì Ta, chúng con sẽ bị mọi người ghét bỏ, nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, sẽ được cứu rỗi.

Suy niệm: Tin trong lòng thì được nên công chính, tuyên xưng ngoài miệng thì sẽ được cứu độ (x. Rm 10,10). Thực tế không giản đơn chút nào, vì có những lúc đức tin trong ta ra mờ tối: lắm khi tội lỗi, tính mê nết xấu, lời châm chọc của người đời… làm miệng ta như cứng lại không biết có nên hay có dám tuyên xưng nữa không. Những lúc ấy sự kiên trì bền chí là bí quyết giúp ta vượt qua những trở ngại thường thấy trong đời Kitô-hữu để duy trì đức tin và đạt tới ơn cứu độ Chúa hứa ban cho ta. Thánh Tê-pha-nô nắm được bí quyết này, vì thế giữa bao âm mưu, tố giác bất công của người đời Ngài vẫn “đăm đăm nhìn trời”, hướng về nơi mà Ngài sẽ được lãnh nhận ơn cứu rỗi dành cho những ai trung thành với đức tin đã lãnh nhận.

Mời Bạn: Thực hiện bí quyết kiên trì ấy thế nào? – Đó là kiên trì trong việc học hỏi giáo lý, suy niệm Lời Chúa; là kiên trì trước nghịch cảnh; kiên trì “làm việc thiện, không sờn lòng nản chí” (2Tx 3,13); kiên trì giới thiệu Chúa cho anh chị em mình… đó là những việc ta cần phải thực hiện giúp ta nhận được ơn cứu độ.

Chia sẻ: Sự thất bại thường là do thiếu bền chí hơn là thiếu tài đức (Daniel Webster). Bạn có hay bỏ cuộc nửa chừng khi làm việc lành vì bị dèm pha không?

Sống Lời Chúa: Thực hiện lời thánh Phao-lô: “Làm việc thiện, không sờn lòng nản chí” để cầu nguyện cho một người quen biết, một gia đình lương dân được ơn nhận biết tình yêu Chúa dành cho họ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con bền đỗ trong đức tin cho đến cùng, vì ai trông cậy vào Chúa sẽ không bị thất vọng bao giờ.

25/12 – CHÚA NHẬT CHÚA GIÁNG SINH.

“Hôm nay Đấng Cứu Thế đã giáng sinh cho chúng ta”.

LỄ VỌNG

“Maria sẽ hạ sinh một con trai mà ông đặt tên là Giêsu”.

LỜI CHÚA: Mt 1, 18-25

Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây:

Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, bà đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse bạn của bà là người công chính, không muốn tố cáo bà, nên định tâm lìa bỏ bà cách kín đáo. Nhưng đang khi định tâm như vậy, thì thiên thần hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo:

“Hỡi Giuse con vua Ðavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình: vì Maria mang thai là bởi phép Chúa Thánh Thần; bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông đặt tên là Giêsu: vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội”. Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng tiên tri phán xưa rằng:

“Này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta”.

Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền. Ông tiếp nhận bạn mình, nhưng không ăn ở với nhau, cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu.

THÁNH LỄ BAN ĐÊM

LỜI CHÚA: Lc 2, 1-14

“Hôm nay Ðấng Cứu Thế đã giáng sinh cho chúng ta”.

Ngày ấy, có lệnh của hoàng đế Cêsarê Augustô ban ra, truyền cho khắp nơi phải làm sổ kiểm tra. Ðây là cuộc kiểm tra đầu tiên, thực hiện thời Quirinô làm thủ hiến xứ Syria. Mọi người đều lên đường trở về quê quán mình. Giuse cũng rời thị trấn Nadarét, trong xứ Galilêa, trở về quê quán của Ðavít, gọi là Bêlem, vì Giuse thuộc hoàng gia và là tôn thất dòng Ðavít, để khai kiểm tra cùng với Maria, bạn người, đang có thai.

Sự việc xảy ra trong lúc ông bà đang ở đó, là Maria đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa, và bà đã hạ sinh con trai đầu lòng. Bà bọc con trẻ trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong hàng quán.

Bấy giờ trong miền đó có những mục tử đang ở ngoài đồng và thức đêm để canh giữ đoàn vật mình. Bỗng có thiên thần Chúa hiện ra đứng gần bên họ, và ánh quang của Thiên Chúa bao toả chung quanh họ, khiến họ hết sức kinh sợ. Nhưng thiên thần Chúa đã bảo họ rằng: “Các ngươi đừng sợ, đây ta mang đến cho các ngươi một tin mừng đặc biệt, đó cũng là tin mừng cho cả toàn dân: Hôm nay Chúa Kitô, Ðấng Cứu Thế, đã giáng sinh cho các ngươi trong thành của Ðavít. Và đây là dấu hiệu để các ngươi nhận biết Người: Các ngươi sẽ thấy một hài nhi mới sinh, bọc trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ”.

Và bỗng chốc, cùng với các thiên thần, có một số đông thuộc đạo binh thiên quốc đồng thanh hát khen Chúa rằng: “Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho người thiện tâm”.

THÁNH LỄ RẠNG ĐÔNG

LỜI CHÚA: Lc 2, 15-20

“Các mục tử đã gặp thấy Maria, Giuse và Hài Nhi”.

Khi các thiên thần biến đi, thì các mục tử nói với nhau rằng: “Chúng ta sang Bêlem và coi xem sự việc đã xảy ra mà Chúa đã cho chúng ta được biết”. Rồi họ hối hả tới nơi và gặp thấy Maria, Giuse và Hài Nhi mới sinh nằm trong máng cỏ. Khi thấy thế, họ đã hiểu ngay lời đã báo về Hài Nhi này. Và tất cả những người nghe, đều ngạc nhiên về điều các mục tử thuật lại cho họ.

Còn Maria thì ghi nhớ tất cả những sự việc đó, và suy niệm trong lòng. Những mục tử trở về, họ tung hô ca ngợi Chúa về tất cả mọi điều họ đã nghe và xem thấy, đúng như lời đã báo cho họ.

THÁNH LỄ BAN NGÀY

LỜI CHÚA: Ga 1, 1-18

“Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng ta”.

Từ nguyên thuỷ đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Ngôi Lời vẫn là Thiên Chúa. Người vẫn ở với Thiên Chúa ngay từ nguyên thủy.

Mọi vật đều do Người làm nên, và không có Người, thì chẳng vật chi đã được tác thành trong mọi cái đã được tác thành. Ở nơi Người vẫn có sự sống, và sự sống là sự sáng của nhân loại; sự sáng chiếu soi trong u tối, và u tối đã không tiếp nhận sự sáng.

Có một người được Thiên Chúa sai đến, tên là Gioan. Ông đã đến nhằm việc chứng minh, để ông chứng minh về sự sáng, hầu cho mọi người nhờ ông mà tin. Chính ông không phải là sự sáng, nhưng đến để chứng minh về sự sáng.

Vẫn có sự sáng thực, sự sáng soi tỏ cho hết mọi người sinh vào thế gian này. Người vẫn ở trong thế gian, và thế gian đã do Người tác tạo, và thế gian đã không nhận biết Người. Người đã đến nhà các gia nhân Người, và các gia nhân Người đã không tiếp nhận Người. Nhưng phàm bao nhiêu kẻ đã tiếp nhận Người, thì Người cho họ được quyền trở nên con Thiên Chúa, tức là cho những ai tin vào danh Người. Những người này không do khí huyết, không do ý muốn xác thịt, cũng không do ý muốn của đàn ông, nhưng do Thiên Chúa mà sinh ra.

Và Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng tôi, và chúng tôi đã nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang Người nhận được bởi Chúa Cha, như của người Con Một đầy ân sủng và chân lý.

Gioan làm chứng về Người khi tuyên xưng rằng: “Ðây là Ðấng tôi tiên báo. Người đến sau tôi, nhưng xuất hiện trước tôi, vì Người có trước tôi”.

Chính do sự sung mãn Người mà chúng ta hết thảy tiếp nhận ơn này tới ơn khác. Bởi vì Chúa ban Lề luật qua Môsê, nhưng ơn thánh và chân lý thì ban qua Ðức Giêsu Kitô. Không ai nhìn thấy Thiên Chúa, nhưng chính Con Một Chúa, Ðấng ngự trong Chúa Cha, sẽ mạc khải cho chúng ta.

24/12 – Thứ Bảy tuần 4 mùa vọng.

“Vầng đông từ cao thẳm tới viếng thăm chúng ta”.

LỜI CHÚA: Lc 1, 67-79

Khi ấy, Giacaria, cha của Gioan, được đầy Thánh Thần, liền nói tiên tri rằng:

“Chúc tụng Ðức Chúa là Thiên Chúa Israel, Người đã viếng thăm và cứu chuộc dân Người. Từ dòng dõi trung thần Ðavít, Người đã cho xuất hiện Vị Cứu Tinh quyền thế? để giúp ta, như Người đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ mà phán hứa tự ngàn xưa: Sẽ cứu ta thoát khỏi địch thù, thoát tay mọi kẻ hằng ghen ghét; sẽ trọn bề nhân nghĩa với tổ tiên, và nhớ lại lời xưa giao ước Chúa đã thề với tổ phụ Abraham: rằng sẽ giải phóng ta khỏi tay địch thù, và cho ta chẳng còn sợ hãi, để ta sống thánh thiện công chính trước nhan Người mà phụng thờ Người suốt cả đời ta.

“Hài nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn sứ của Ðấng Tối Cao: Con sẽ đi trước Chúa, mở lối cho Người, bảo cho dân Chúa biết: Người sẽ cứu độ, là tha cho họ hết mọi tội khiên.

Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Ðông tự chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối, và trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an”.