Lúc 7giờ30 tối 24/12, ĐTC dâng Thánh Lễ Đêm Giáng Sinh tại đền thờ Thánh Phêrô. Năm nay, do đại dịch để tránh giờ giới nghiêm, Thánh Lễ được cử hành sớm hơn mọi năm và chỉ một số ít người tham dự.

Bài giảng Thánh Lễ Đêm Giáng Sinh

Đêm nay ứng nghiệm lời của đại ngôn sứ Isaia: “Một trẻ thơ đã chào đời vì chúng ta, một người con được ban tặng cho chúng ta” (Is 9,5).

Một người con được ban tặng cho chúng ta. Người ta thường nói thế này: niềm vui lớn nhất của cuộc sống, đó là niềm vui khi một trẻ thơ chào đời. Điều ấy thật phi thường, vì điều ấy thay đổi tất cả, điều ấy mang lại sức mạnh không thể hình dung, giúp vượt thắng khó khăn vất vả, giúp đánh thức khỏi mơ ngủ, bởi vì điều ấy mang lại niềm hạnh phúc lớn lao, để thấy rằng trước mắt chẳng có chi là đáng kể. Và Giáng Sinh là thế: Cuộc hạ sinh của Chúa Giêsu luôn là điều mới mẻ, giúp chúng ta mỗi năm lại được tái sinh từ bên trong, để tìm thấy nơi Người sức mạnh giúp chúng ta đối diện với mọi thử thách. Đúng thế, Người hạ sinh là vì chúng ta, là cho chúng ta: cho tôi, cho bạn, cho từng người. Và đó cũng là lời ngôn sứ Isaia chúng ta nghe đêm nay: “Một trẻ thơ chào đời vì chúng ta”, và chúng ta nhẩm đi nhắc lại trong Thánh Vịnh: “Hôm nay, Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho chúng ta”. Chúa Giêsu “đã trao ban chính mình Người cho chúng ta” (Tt 2,14), thánh Phaolo tuyên xưng như thế. Trong Tin Mừng, các thiên thần cũng loan báo: “Hôm nay Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em” (Lc 2,11).

Thế nhưng, có ý gì khi nói: “cho chúng ta, vì chúng ta”? Có nghĩa là, Con Thiên Chúa, bởi bản tính đầy ơn phúc, đã đến ban ơn chúc phúc cho chúng ta, để làm cho chúng ta trở thành những người con được chúc phúc. Đúng thế, Thiên Chúa đã đi vào thế giới trong vị thế của một Người Con, để nâng chúng ta trở thành con cái Thiên Chúa. Thật là món quà tuyệt vời! Hôm nay Thiên Chúa làm cho chúng ta phải ngạc nhiên, và Ngài nói với từng người trong chúng ta rằng: Con thật tuyệt.  Anh chị em thân mến, đừng để mình bị nản lòng. Anh chị em có thể có cám dỗ nghĩ về những sai lầm của mình? Nhưng Thiên Chúa nói với anh chị em rằng: “Không, con là con của Cha!”. Anh chị em cảm thấy là sẽ không làm được, hoặc sợ là không xứng đáng, sợ là không thể thoát ra khỏi đường hầm? Nhưng Chúa nói: “Can đảm lên, vì Ta ở cùng con”. Thiên Chúa không nói với anh chị em bằng lời, nhưng chính Ngài đã trở nên một người con giống như bạn, như tôi, để giúp bạn nhớ điểm xuất phát của mọi cuộc tái sinh: đó là nhận biết rằng, bạn là con cái Thiên Chúa. Đây là tâm điểm không thể xóa nhòa của niềm hy vọng của chúng ta, đây là cốt lõi, là trụ cột nâng đỡ sự hiện hữu của chúng ta. Vượt qua tất cả những gì là phẩm chất và khiếm khuyết, vượt qua tất cả những gì là tổn thương lớn nhất và những thất bại nặng nề của quá khứ, vượt qua những gì là sợ hãi và bất an về tương lai, vượt qua tất cả những điều ấy, có một sự thật là: chúng ta là những người con được thương yêu. Tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta, không phụ thuộc và không bao giờ phụ thuộc vào chúng ta: Tình yêu thương của Ngài hoàn toàn nhưng không, hoàn toàn là quà tặng, hoàn toàn là phúc lành. Đêm nay, thánh Phaolo nói với chúng ta: “Quả thế, ân sủng của Thiên Chúa đã được biểu lộ, đem ơn cứu độ đến cho mọi người” (Tt 2,11). Chẳng có gì đáng giá hơn thế.

Một người con được ban tặng cho chúng ta. Chúa Cha đã không ban cho chúng ta một điều gì đó, mà đã ban chính Người Con Duy Nhất của Ngài, vốn là tất cả niềm vui của Ngài. Thế nhưng, nếu chúng ta nhìn vào sự vô ơn mà con người dành cho Thiên Chúa và nhìn vào sự bất công mà con người dành cho nhau, sẽ nảy sinh nghi ngờ rằng: Thiên Chúa đã làm tất cả mọi điều tốt lành cho chúng ta, đã ban cho chúng ta như thế, liệu chúng ta có thực sự đáng tin nữa không? Thiên Chúa có đánh giá chúng ta quá cao hay không? Đúng, Thiên Chúa đánh giá chúng ta quá cao, đến nỗi Ngài yêu thương chúng ta cho đến chết. Ngài không thể không yêu thương chúng ta. Ngài là thế, Ngài khác chúng ta quá nhiều. Ngài luôn luôn yêu mến chúng ta, hơn tất cả những gì mà chúng ta có thể dành cho chính bản thân mình. Đó là bí mật của Ngài để đi vào trái tim chúng ta. Thiên Chúa biết rằng, cách thức duy nhất để cứu chúng ta, để chữa lành chúng ta, là yêu thương chúng ta. Thiên Chúa biết rằng, chúng ta có thể trở nên tốt hơn, chỉ bằng cách đón nhận tình yêu thương không mệt mỏi của Ngài, tình yêu mến ấy không bao giờ thay đổi, tình yêu mến ấy biến đổi chúng ta. Chỉ có tình yêu mến của Chúa Giêsu mới biến đổi cuộc đời, chữa lành những vết thương sâu kín nhất, giải thoát chúng ta khỏi vòng luẩn quẩn của những bất mãn, giận dữ và than phiền.

Một người con được ban tặng cho chúng ta. Trong máng cỏ nghèo nàn của chuồng bò tối tăm, ở đó có chính Con Thiên Chúa. Câu hỏi nảy sinh là: Tại sao Ngài sinh ra trong đêm, không ở một nơi xứng đáng, nhưng trong cảnh nghèo nàn và bị bỏ mặc, trong khi Ngài xứng đáng được hạ sinh nơi vĩ đại nhất nơi đẹp nhất trong các cung điện? Tại sao? Tại vì, để làm cho chúng ta hiểu tình yêu thương của Ngài dành cho chúng ta tới đâu, Ngài yêu thương chúng ta đến mức yêu mến thân phận con người, đến nỗi chạm vào cái khổ đau tồi tệ nhất của chúng ta, bằng tình yêu thương của Ngài. Con Thiên Chúa sinh ra đã bị từ chối, bị bỏ mặc, để nói cho chúng ta rằng, tất cả những ai bị bỏ mặc, đều là con Thiên Chúa. Ngài đã đến thế gian trong vị thế của một trẻ thơ yếu đuối, để chúng ta có thể đón nhận sự mỏng dòn của bản thân bằng sự hiền lành dịu dàng. Và để khám phá ra một điều quan trọng: Cũng giống như Belem, Thiên Chúa thích làm nên những điều lớn lao qua sự khó nghèo của chúng ta. Ngài đã đặt tất cả niềm hy vọng của chúng ta nơi máng cỏ và Ngài không sợ cái nghèo của chúng ta: Chúng ta hãy để cho tình thương của Ngài, lòng thương xót của Ngài biến đổi những nỗi khốn cùng của chúng ta.

Vậy, đó là điều muốn nói “một người con được ban tặng cho chúng ta”. Nhưng vẫn còn một điều khác, đó là điều mà thiên thần nói với các mục đồng: “Đây là dấu cho anh em: Anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ” (Lc 2,12). Dấu chỉ này, Hài Nhi nằm trong máng cỏ, cũng là dành cho chúng ta, để định hướng cuộc đời chúng ta. Ở Belem, cũng có nghĩa là “Nhà của bánh”, Thiên Chúa ở trong máng cỏ, trong máng đựng thức ăn, điều ấy nhắc chúng ta nhớ rằng, để sống, chúng ta cần Ngài như cần bánh để nuôi sống. Chúng ta cần biết để cho mình được vượt thắng và đụng chạm tới tình yêu nhưng không, tình yêu không biết mệt mỏi, tình yêu cụ thể của Ngài. Biết bao lần, chúng ta chỉ dừng lại với những thú vui, những thành công và tính thế gian; những điều ấy nuôi chúng ta, nhưng cũng để lại khoảng trống trong tâm hồn! Qua miệng ngôn sứ Isaia, Thiên Chúa đã than thở rằng: trong khi bò lừa còn nhận biết máng ăn, còn chúng ta là dân Chúa, thì không nhận biết Ngài là nền tảng cuộc đời (Is 1,2-3). Thực tế là: với sự sở hữu vô độ, chúng ta tự ném mình vào bao nhiêu máng cỏ của sự phù vân, trong khi quên đi máng cỏ Belem. Máng cỏ Belem nghèo nàn về mọi thứ, nhưng giàu có về tình yêu thương, điều ấy dạy chúng ta rằng, điều cần thiết của cuộc đời là để cho mình được Thiên Chúa yêu thương và yêu thương anh chị em mình. Chúa Giêsu nêu gương cho chúng ta: Ngài là Ngôi Lời Thiên Chúa, là trẻ thơ, không nói, nhưng trao tặng sự sống. Còn chúng ta, chúng ta nói quá nhiều, nhưng lại mù quáng và không biết gì về lòng tốt.

Một người con được ban tặng cho chúng ta. Ai đã có một hài nhi bé nhỏ, sẽ biết được mức độ của tình yêu thương và sự kiên nhẫn mà chúng ta cần có. Biết bao điều cần làm, nào là cho ăn, chăm sóc, vệ sinh, chăm lo cho những gì là yếu ớt mong manh của trẻ thơ và những nhu cầu, thường thì rất khó để hiểu được. Một đứa trẻ khiến bạn cảm thấy được yêu thương, nhưng cũng dạy bạn cách yêu thương. Thiên Chúa hạ sinh làm trẻ thơ, để thôi thúc chúng ta biết chăm sóc tha nhân. Tiếng khóc dễ thương của trẻ thơ khiến chúng ta hiểu rằng, rất nhiều ý tưởng của chúng ta thực ra là vô ích. Tình yêu của Chúa nhắc nhở chúng ta rằng, thời gian chúng ta có, không phải để khóc cho chúng ta, mà là để xoa dịu những giọt nước mắt của người khổ đau. Thiên Chúa ở gần chúng ta, nơi những người nghèo khó và thiếu thốn, để nói với chúng ta rằng, bằng cách phục vụ người nghèo, là chúng ta yêu mến Ngài. Từ đêm nay, như lời của một nhà thơ viết rằng: “Nhà của Chúa ở gần nhà tôi. Và nội thất của căn nhà là tình yêu thương” (E. DICKINSON, Poems, XVII).

Một người con được ban tặng cho chúng ta. Lạy Chúa Giêsu, chính là Ngài, Ngài là Người Con, đã nâng con lên làm con cái Thiên Chúa. Ngài đã yêu mến con như chính con là, chứ không như con mơ tưởng. Con xin ẵm lấy Ngài, lạy Hài Nhi bé nhỏ trong máng cỏ, xin hãy ẵm lấy cuộc đời con. Khi đón nhận Ngài là Bánh sự sống, con cũng muốn trao tặng cuộc sống của con. Lạy Chúa, Ngài đã cứu độ con, xin cũng dạy con biết sống phục vụ. Ngài chẳng khi nào bỏ mặc con, xin dạy con biết giúp đỡ và an ủi anh chị em con, bởi vì từ đêm nay tất cả chúng con đều là anh chị em.

Chuyển ngữ: Tứ Quyết SJ – CTV Vatican News

Ngày 8/12/2020, nhân kỷ niệm 150 năm Đức Giáo hoàng Pio IX chọn thánh Giuse làm Đấng Bảo trợ Giáo hội Công giáo, Đức Thánh Cha Phanxicô đã ban hành Tông thư “Patris corde” – Trái tim của người Cha – và công bố “Năm đặc biệt về thánh Giuse” từ ngày 8/12/2020 đến ngày 8/12/2021.

Ngày 8/12/1870, chân phước Giáo hoàng Pio IX đã ban hành sắc lệnh Quemadmodum Deus, công bố thánh Giuse là Đấng Bảo trợ Giáo hội.

Tông thư Trái tim của người Cha được Đức Thánh Cha viết trong bối cảnh của đại dịch Covid-19. Theo ngài, đại dịch giúp chúng ta hiểu tầm quan trọng của những con người vì công ích, những người xa ánh đèn sân khấu, kiên nhẫn mỗi ngày và nuôi dưỡng hy vọng, lan toả sự đồng trách nhiệm. Chúng ta có thể tìm thấy nơi thánh Giuse, “một người không được chú ý, người hiện diện hàng ngày, kín đáo và âm thầm, người chuyển cầu, là sự nâng đỡ và hướng dẫn trong những lúc khó khăn”. Thánh nhân nhắc chúng ta rằng những người dường như “giữ vai trò phụ”, âm thầm, lại là “những vai chính không thể so sánh trong lịch sử cứu độ”.

Người cha được các tín hữu yêu mến

Trong Tông thư, điểm đầu tiên Đức Thánh Cha miêu tả về thánh Giuse đó là thánh nhân là người cha được các tín hữu yêu quý, vì ngài đã thể hiện một cách cụ thể tình phụ tử của mình “khi dâng cuộc đời mình làm của lễ trong tình yêu phục vụ Đấng Cứu Thế”.

Người cha dịu dàng

Điểm thứ hai, thánh Giuse là người cha dịu dàng, nơi ngài, “Chúa Giê-su nhìn thấy sự dịu dàng của Thiên Chúa”, điều giúp chúng ta đón nhận sự yếu đuối của mình”, bởi vì “chính nhờ và bất chấp sự yếu đuối của chúng ta” mà hầu hết các kế hoạch của Thiên Chúa được thực hiện. Thật vậy, Thiên Chúa “không lên án chúng ta, nhưng đón nhận, ôm lấy chúng ta, nâng đỡ và tha thứ cho chúng ta”.

Người cha vâng lời Thiên Chúa

Thứ ba, thánh Giuse là người cha vâng lời Thiên Chúa; bằng sự vâng phục, ngài đã cứu Mẹ Maria và Chúa Giê-su và dạy Con của ngài “thi hành ý Chúa Cha”.

Người cha của sự đón tiếp

Thứ tư, thánh Giuse cũng là “người cha của sự đón tiếp” bởi vì ngài “đón nhận Mẹ Maria vô điều kiện”. Đức Thánh Cha nhấn mạnh cử chỉ này ngày nay vẫn quan trọng. Qua thánh Giuse, Thiên Chúa lập lại với chúng ta “Đừng sợ!” bởi vì “đức tin mang lại ý nghĩa cho mọi biến cố. Sự đón nhận của thánh Giuse mời gọi chúng ta đón tiếp người khác như chính họ là, không loại trừ, ưu tiên cho những người yếu đuối”.

Người cha can đảm sáng tạo

Điểm thứ năm Đức Thánh Cha miêu tả thánh Giuse đó là lòng can đảm sáng tạo, “biết cách biến vấn đề thành cơ hội bằng cách luôn đặt niềm tin vào Chúa Quan Phòng lên hàng đầu”. Thánh nhân phải đối mặt với “những vấn đề cụ thể” của gia đình mình, giống hệt như những gia đình khác trên thế giới, đặc biệt là những người di cư. Là người bảo vệ Chúa Giêsu và Mẹ Maria, thánh Giuse “không thể không là người bảo vệ Giáo hội”, của tình mẫu tử và Thân thể Chúa Kitô: mọi người túng thiếu đều là “Hài nhi” mà thánh Giuse bảo vệ và từ ngài, người ta có thể học cách “yêu mến Giáo hội và người nghèo.

Người cha lao động

Thứ sáu, thánh Giuse là người lao động. Là người thợ mộc lương thiện để nuôi sống gia đình, thánh nhân cũng dạy chúng ta “giá trị, phẩm giá và niềm vui” của việc “ăn miếng cơm thành quả lao động của mình.” Đức Thánh mời gọi hiểu ý nghĩa của lao động, điều mang lại phẩm giá và là sự tham gia vào chính công trình cứu độ. Lao động là cơ hội cho các gia đình; không có việc làm các gia đình sẽ gặp nhiều khó khăn, căng thẳng, rạn nứt và thậm chí là sự cám dỗ tuyệt vọng và phân tán.

Do đó, Đức Thánh Cha khuyến khích mọi người “khám phá lại giá trị, tầm quan trọng và sự cần thiết của lao động”, để “làm nảy sinh một chuẩn mực mới, trong đó không ai bị loại trừ”. Đặc biệt, khi nhìn vào tình trạng thất nghiệp ngày càng trầm trọng do đại dịch Covid-19, Đức Thánh Cha kêu gọi mọi người dấn thân để chúng ta có thể nói: “Không có người trẻ nào, không có người nào, không có gia đình nào không có việc làm!”

Người cha luôn là bóng mát che chở

Điểm cuối cùng Đức Thánh Cha miêu tả thánh Giuse đó là người cha luôn che chở. Thánh nhân gìn, giữ, bảo vệ, không rời Chúa Giê-su, đảm nhận trách nhiệm trong cuộc sống của Chúa. Thánh Giuse được gọi là Đấng rất thanh khiết, nghĩa là “đối nghịch với sự chiếm hữu”: ngài biết yêu thương cách tự do, không chiếm hữu, biết từ bỏ mình để đặt Chúa Giê-su và Mẹ Maria ở trung tâm của đời mình. Hạnh phúc của ngài là “trao tặng chính mình”: không bao giờ thất vọng nhưng luôn tin tưởng, luôn thinh lặng, không than van, nhưng có những cử chỉ cụ thể tín thác.

Do đó, Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng hình ảnh của thánh Giuse là gương mẫu, trong một thế giới “cần những người cha và từ chối những ông chủ”, từ chối những người nhầm lẫn “quyền hành với sự độc tài, phục vụ với nô lệ, đối mặt với áp bức, bác ái với phúc lợi, sức mạnh với sự phá hủy”.

Đức Thánh Cha đọc một kinh nguyện thánh Giuse mỗi ngày

Chú thích số 10 của Tông thư cho biết một thói quen trong cuộc đời của Đức Thánh Cha Phanxicô: mỗi ngày ngài đều đọc một kinh cầu nguyện với thánh Giuse, từ cuốn sách có từ những năm 1800, của các nữ tu dòng Chúa Giê-su và Mẹ Maria. Đức Thánh Cha giải thích đó là lời cầu nguyện “bày tỏ lòng sùng kính và tin cậy” đối với thánh Giuse, nhưng cũng là “một thử thách nhất định”, vì nó kết thúc bằng những lời: “Xin đừng để người ta nói rằng họ đã cầu khẩn ngài vô ích, xin hãy chứng tỏ rằng lòng tốt của ngài cũng lớn như quyền năng của ngài”.

Nguồn: vaticannews.va

Hội đồng các Giáo hội Kitô Thế giới (WCC) gửi sứ điệp Giáng sinh, khích lệ các Kitô hữu: “Trong thời điểm đau đớn và tuyệt vọng này, hãy tìm niềm an ủi và hy vọng trong biến cố giáng sinh của Chúa Giêsu”.

Tổng thư ký Hội đồng các Giáo hội Kitô Thế giới (WCC) Ioan Sauca viết trong sứ điệp: “Ngày nay, cũng như vào thời Chúa Giêsu giáng sinh, có nhiều nguyên nhân làm mọi người sợ hãi và sống trong tuyệt vọng, nhưng trong những giờ phút đen tối nhất của lịch sử, các Kitô hữu thường tìm được niềm ủi an và hy vọng nơi tin vui giáng sinh của Đấng Cứu Thế tại Bê-lem”.

“Năm nay, do đại dịch, trong các nhà thờ và các gia đình, lễ Giáng sinh sẽ được cử hành cách đơn giản. Chúng tôi thương tiếc rất nhiều người chết trên khắp thế giới và chúng tôi bày tỏ lòng biết ơn đối với những người chăm sóc người bệnh bằng sự tận tụy và lòng can đảm tuyệt vời”.

Tổng thư ký nhận xét: “Ở khắp mọi nơi, đại dịch đã xé nát kết cấu xã hội, gây thất nghiệp, nghèo đói, và làm trầm trọng thêm tình trạng bất bình đẳng, gieo rắc bất hòa và hỗn loạn, phá vỡ sự ổn định của các chính phủ. Trong khi bạo lực và chiến tranh tiếp tục làm cho số người tị nạn và di cư gia tăng và giết chết nhiều người”.

Tuy nhiên, theo Tổng thư ký, ngay cả trong những hoàn cảnh này, lời của các thiên sứ vẫn vang lên trên các tầng trời, loan báo tin vui vĩ đại biến cố giáng trần của Đức Kitô. Là Kitô hữu chúng ta thấy trong biến cố giáng sinh của Hài Nhi Giêsu tại một ngôi làng hoang vắng ở vùng ngoại Đế quốc Roma, là khởi đầu mong manh của công trình cứu chuộc chúng ta. Là những người tin, chúng ta nhận ra lời ‘xin vâng’ của Chúa đối với sự sống và bình minh của một cuộc sống mới chiến thắng sự chết và tuyệt vọng. Nhập thể là lời ‘xin vâng’ quyết định của Chúa đối với nhân loại và tạo vật.

Kết thúc sứ điệp, Hội đồng các Giáo hội Kitô Thế giới mời gọi các Kitô hữu hãy “để nỗi sợ hãi nhường chỗ cho niềm vui và hy vọng, lòng can đảm và tình yêu để phục vụ công lý và hòa bình. Trong một thế giới đau thương và chết chóc, lễ Giáng sinh cho phép chúng ta tìm thấy niềm an ủi, tìm lại hy vọng và nhìn mọi sự với đức tin sâu sắc về chiến thắng của tình yêu trong biến cố giáng sinh của Chúa Giêsu”.

Nguồn: vaticannews.va

Hôm thứ Hai 08/06, Phòng Báo chí Tòa thánh thông báo: Chúa nhật lễ Mình và Máu Chúa Kitô 14/06/2020, Đức Thánh Cha sẽ cử hành Thánh lễ tại Đền thờ Thánh Phêrô. Vatican News Tiếng Việt sẽ truyền hình trực tiếp Thánh Lễ.

Cũng theo thông cáo, do vẫn còn phải tuân giữ các biện pháp ngăn chặn đại dịch, nên chỉ có khoảng 50 tín hữu tham dự Thánh lễ. Vào cuối Thánh lễ sẽ có đặt Mình Thánh để chầu và phép lành Thánh Thể như trong các Thánh lễ tại Nhà nguyện Thánh Marta được truyền hình trực tiếp từ ngày 09/03 đến 17/05 vừa qua, trong thời gian Ý và các quốc gia khác không thể cử hành Thánh lễ có giáo dân tham dự.

Các nơi cử hành trong những năm gần đây

Năm ngoái (2019), lễ Mình và Máu Chúa Kitô do Đức Thánh Cha chủ sự được cử hành tại sân trước nhà thờ Đức Bà An Ủi; sau đó có rước kiệu Thánh Thể qua các đường phố. Năm 2018, Đức Thánh Cha đã cử hành long trọng Lễ Mình và Máu Chúa Kitô tại giáo xứ Thánh Monica ở Ostia. Từ năm 2013 đến 2017, Đức Thánh Cha chủ sự Thánh lễ tại Đền thờ Thánh Gioan Latêranô, và tiếp theo sau là rước kiệu Thánh Thể đến Đền thờ Đức Bà Cả.

Nguồn gốc lễ Mình và Máu Chúa Kitô

Nguồn gốc của lễ Mình và Máu Chúa Kitô bắt nguồn từ thế kỷ XIII. Vào năm 1215, trước việc nhiều người khẳng định sự hiện diện chỉ mang tính biểu tượng và Chúa Kitô không hiện diện thực sự trong Thánh Thể, Công đồng Latêranô IV (1215) đã khẳng định sự thật về “biến đổi bản thể” (Transustanziazione) và tiếp theo Công đồng Trento năm 1551 đã xác nhận dứt khoát một lần về điều này. Tại Bỉ, sau những trải nghiệm thần bí của Thánh Juliana de Cornillon, vào năm 1247, lễ kính Mình và Máu Chúa Kitô được thiết lập trong giáo phận Liège. Một vài năm sau, năm 1263, một linh mục người Boemia đến Bolsena, Ý để hành hương, khi dâng Thánh lễ vị linh mục này nghi ngờ về sự hiện diện thực sự của Chúa Giêsu trong Thánh Thể. Đến phần truyền phép, một phép lạ đã xảy ra: một vài giọt máu chảy ra từ Bánh Thánh. Sau sự kiện này, vào năm 1264, Đức Giáo hoàng Urban IV đã quyết định đưa lễ kính Mình Máu Thánh Chúa vào trong Phụng vụ của toàn Giáo hội.

Nguồn: Vatican News

Trưa Chúa Nhật 31/05 này, Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ xuất hiện tại cửa sổ Dinh Tông tòa và chủ sự buổi đọc Kinh Lạy Nữ Vương Thiên đàng với tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô. Đây là buổi đọc kinh đầu tiên tại quảng trường kể từ khi chính phủ Ý áp dụng các biện pháp cách ly để ngăn ngừa virus corona.

Thông cáo hôm 26/05 của Phòng Báo chí Tòa Thánh cho biết ngày 31/05 Đức Thánh Cha sẽ đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên đàng với tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô. Thông cáo cũng nói rằng “cảnh sát sẽ bảo đảm việc vào quảng trường an toàn và bảo đảm rằng các tín hữu hiện diện có thể giữ khoảng cách cần thiết với người khác.”

Theo truyền thống, Đức Thánh Cha chủ sự các buổi đọc kinh Truyền Tin, và kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng trong mùa Phục Sinh, từ cửa sổ Dinh Tông tòa nhìn xuống quảng trường thánh Phêrô. Nhưng từ ngày 08/03 vừa qua, quảng trường phải đóng và người dân cũng phải cách ly do virus corona, Đức Thánh Cha đã chủ sự các buổi đọc kinh được truyền chiếu trực tiếp từ Thư viện Dinh Tông tòa, và đôi khi từ cửa sổ Dinh Tông Tòa, ngài ban phép lành trên quảng trường trống vắng.

Sau hơn 10 tuần lễ, Chúa Nhật 24/05 vừa qua là lần đầu tiên các tín hữu được vào quảng trường thánh Phêrô để nhận phép lành Đức Thánh Cha ban. Mỗi người vào quảng trường phải đeo khẩu trang và giữ khoảng cách an toàn.

Phòng Báo chí Tòa Thánh cũng cho biết vào Chúa Nhật 31/05 này, trước khi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng, Đức Thánh Cha sẽ cử hành lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, không có giáo dân tham dự, tại nhà nguyện Thánh Thể bên trong đền thờ thánh Phêrô.

Các buổi tiếp kiến chung của Đức Thánh Cha vào thứ Tư hàng tuần được dự kiến vẫn diễn ra tại Thư viện Dinh Tông tòa và được truyền chiếu trực tiếp. (CNA 26/05/2020)

Nguồn: Vatican News

Vào thứ Bảy tuần này, nhân dịp kết thúc tháng 5 kính Đức Mẹ, Đức Thánh Cha sẽ cầu nguyện đọc kinh Mân Côi tại hang đá Đức Mẹ Lộ Đức trong vườn Vatican. Các đền thánh Công giáo trên toàn thế giới sẽ kết nối với buổi cầu nguyện qua video truyền chiếu trực tiếp.

Ý chỉ của buổi cầu nguyện là cầu xin Đức Mẹ Maria giúp đỡ và an ủi trong đại dịch virus corona và phó thác toàn thể nhân loại cho Chúa.

Theo thông cáo của Phòng Báo chí Tòa Thánh, buổi cầu nguyện truyền chiếu trực tiếp sẽ vào lúc 5:30 chiều ngày 30/05 giờ Roma, có chủ đề. “Họ đồng tâm nhất trí trong cầu nguyện cùng với Đức Maria” (Cv 1,14). Các đền thánh trên thế giới sẽ liên kết trong cầu nguyện, với sự tham dự của các gia đình. Đây là giờ cầu nguyện trong đó cả thế giới hiệp nhất với Đức Thánh Cha vào chiều lễ Vọng Chúa Thánh Thần Hiện xuống.

Các tầng lớp hiện diện trong giờ kinh

Các chục kinh sẽ do một số người đại diện các tầng lớp, đặc biệt là những người bị nhiễm virus. Trong đó sẽ có một bác sĩ và một y tá, đại diện những nhân viên y tế trên tuyến đầu ở các bệnh viện; một người được lành bệnh và một người có người thân trong gia đình qua đời vì Covid-19, đại diện cho những người trực tiếp bị ảnh hưởng bởi virus corona; một linh mục tuyên úy bệnh viện và một nữ tu y tá, đại diện cho các linh mục và các tu sĩ tiếp tục phục vụ tha nhân trong thời gian đại dịch; một tình nguyện viên của Bộ phận bảo vệ công dân cùng với gia đình, đại diện cho những người hoạt động để đối phó với tình trạng khẩn cấp và cho tất cả các tình nguyện viên; và một gia đình trẻ có một bé trai chào đời trong thời gian đại dịch, dấu chỉ hy vọng và chiến thắng của sự sống trên sự chết.

Các đền thánh tại 5 châu sẽ kết nối trực tiếp

Các đền thánh tại 5 châu được yêu cầu tham gia bằng cách tổ chức buổi lần hạt Mân Côi của họ, theo các biện pháp y tế của địa phương, cùng giờ và sự kiện ở Roma để cổ võ cho sáng kiến. Sẽ có các đền thánh ở châu Âu như đền thánh Lộ Đức, Fatima, Giovanni Rotondo, Pompei, Czestochowa; tại Mỹ châu có đền thánh Đức Mẹ Vô nhiễm ở Washington D.C., đền thánh Elele ở Nigeria, và Đức Mẹ Hòa bình ở Bờ Biển Ngà, Đức Mẹ guadalupe ở Mexico, Đức Mẹ Chiquinquira ở Colombia, Lujan và Milagro ở Argentina.

Trong thời gian đại dịch virus corona, nhiều đền thánh Công giáo đã phải đóng cửa, bao gồm Đền thánh Đức Mẹ Lộ Đức ở Pháp, nơi chỉ mở cửa một phần cho khách hành hương từ ngày 16 tháng 5. Đền thánh Đức Mẹ Fatima ở Bồ Đào Nha cũng phải đóng cửa và lần đầu tiên trong lịch sử dịp kỷ niệm ngày 13 tháng 5 đã được cử hành mà không có sự hiện diện của tín hữu.

Giờ đọc kinh Mân Côi với Đức Thánh Cha được tổ chức bởi Hội đồng Tòa Thánh cổ võ tái truyền giảng Tin Mừng.  Trong thư gửi các vị giám đốc các đền thánh, Đức tổng giám mục Rino Fisichella, Chủ tịch Hội đồng viết: “Trước tình hình khẩn cấp do đại dịch virus corona gây ra đã làm gián đoạn các hoạt động bình thường của tất cả các đền thánh và các cuộc hành hương, Đức Thánh Cha Phanxicô muốn bày tỏ một cử chỉ gần gũi với mỗi người trong anh chị em bằng việc đọc kinh Mân côi.” (CNA 25/05/2020)

Nguồn: Vatican News

WHĐ, 12-05-2020 — Trong thư đề ngày 6 tháng Năm 2020, Hồng y Miguel Angel Ayuso Guixot, chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh về Đối thoại Liên tôn đã vui mừng giới thiệu sáng kiến của Ủy ban cấp cao về Tình huynh đệ Nhân loại, theo lời kêu gọi của Đức Giáo hoàng Phanxicô trong ngày 3 tháng Năm vừa qua, mời gọi tín hữu của các tôn giáo và mọi người thiện chí hợp nhất thiêng liêng trong ngày 14.5.2020, Ngày cầu nguyện, chay tịnh và bác ái để khấn xin sự trợ giúp của Thượng Đế cho nhân loại vượt qua đại dịch do virus corona gây nên.

Văn phòng Đối thoại liên tôn và Đại kết/HĐGMVN xin gửi đến độc giả lời kêu gọi của Ủy ban cấp cao về Tình huynh đệ Nhân loại.

NGÀY CẦU NGUYỆN CHO NHÂN LOẠI: 14 THÁNG NĂM

Các bạn tín hữu thân mến,
quý anh chị em trong gia đình nhân loại thân mến,

Thế giới của chúng ta đang đối mặt với một mối nguy hiểm lớn, đe dọa mạng sống của hàng triệu người trên thế giới do sự lan rộng của đại dịch coronavirus (COVID-19).

Tuy vẫn tái khẳng định vai trò của y học và nghiên cứu khoa học trong cuộc chiến chống đại dịch này, chúng ta cũng đừng quên tìm nương ẩn nơi Chúa, khi phải đối mặt với cuộc khủng hoảng nghiêm trọng này.

Vì thế, chúng tôi kêu gọi tất cả các dân tộc trên thế giới, tuỳ theo niềm tin tôn giáo của mình, hãy cầu nguyện, ăn chay và làm việc lành để góp phần chấm dứt đại dịch này.

Ước gì mỗi người chúng ta, dù ở đâu, khi tuân theo giáo huấn của các truyền thống và triết lý tôn giáo của chúng ta, biết tìm kiếm sự giúp đỡ thiêng liêng để cứu chính chúng ta và toàn thế giới thoát khỏi nghịch cảnh này, để truyền cảm hứng cho các nhà khoa học tìm ra phương thuốc diệt virus và cứu cả thế giới thoát khỏi những hậu quả về sức khỏe, kinh tế và nhân đạo của cuộc khủng hoảng nghiêm trọng này.

Trong cố gắng hiện thực hóa các mục tiêu của Tài liệu về tình huynh đệ nhân loại, Ủy ban cấp cao về Tình huynh đệ nhân loại đề nghị lấy ngày thứ Năm, 14 tháng 5 năm 2020 là Ngày cầu nguyện, ăn chay và làm việc lành vì thiện ích của toàn nhân loại.

Về vấn đề này, Ủy ban mời tất cả các nhà lãnh đạo tôn giáo và các dân tộc trên thế giới cùng nhau hưởng ứng lời kêu gọi này: cầu xin Thiên Chúa Toàn năng bảo vệ thế giới, giúp chúng ta vượt qua đại dịch này, phục hồi an ninh, ổn định, sức khỏe và thịnh vượng, để khi đại dịch này chấm dứt, thế giới chúng ta trở thành một nơi tốt đẹp hơn cho nhân loại và cho tình huynh đệ hơn bao giờ hết.

Ủy ban cấp cao về Tình huynh đệ Nhân loại

Minh Đức (Chuyển ngữ từ bản tiếng Anh,
phỏng theo Thông cáo của Ủy ban cấp cao về Tình huynh đệ Nhân loại)

Văn phòng Đối thoại liên tôn và Đại kết / HĐGMVN

Ngày 22/04 năm nay kỷ niệm lần thứ 50 Ngày Thế giới về Trái đất được thành lập. Ngày này được phong trào môi trường Mạng lưới Ngày Trái đất thành lập lần đầu vào năm 1970, nhắm cổ vũ sự dân chủ trong vấn đề về môi trường. Do đó, trong buổi tiếp kiến chung trực tuyến từ Dinh Tông Tòa vào sáng thứ Tư 22/04, Đức Thánh Cha Phanxicô đã dành bài giáo lý để nói về đề tài này.

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha

Hôm nay chúng ta cử hành lần thứ 50 Ngày Thế giới về Trái đất. Đây là cơ hội để canh tân sự dấn thân của chúng ta trong việc yêu quý ngôi nhà chung của chúng ta và chăm sóc nó và các thành viên yếu đuối nhất của gia đình chúng ta. Như đại dịch bi thảm virus corona cho chúng ta thấy, chỉ khi cùng nhau chăm sóc những người mỏng manh yếu đuối nhất chúng ta mới có thể chiến thắng các thách đố toàn cầu. Phụ đề của Thông điệp Laudato si’ là “về việc chăm sóc ngôi nhà chung”. Hôm nay chúng ta cùng nhau suy tư về trách nhiệm này, nét đặc trưng của hành trình của chúng ta trên trái đất” (LS, 160). Chúng ta phải gia tăng ý thức về việc chăm sóc ngôi nhà chung.

Chăm sóc Trái Đất và các thụ tạo như Thiên Chúa đã làm

Chúng ta được tạo thành từ chất liệu của trái đất này, và các hoa quả của trái đất hỗ trợ cuộc sống của chúng ta. Nhưng, như sách Sáng Thế nhắc chúng ta, chúng ta không đơn thuần thuộc trái đất này: chúng ta cũng mang trong mình hơi thở sự sống đến từ Thiên Chúa (x. St 2,4-7). Vì thế chúng ta sống trong ngôi nhà chung như một gia đình nhân loại duy nhất và trong sự khác biệt sinh học với các thụ tạo khác của Thiên Chúa. Như là hình ảnh của Thiên Chúa, chúng ta được mời gọi chăm sóc và tôn trọng tất cả thụ tạo và nuôi dưỡng tình yêu và lòng cảm thông đối với các anh chị em của chúng ta, đặc biệt là với những người yếu đuối nhất, noi theo tình yêu thương Thiên Chúa dành cho chúng ta, tình yêu được biểu hiện nơi Chúa Giêsu Con của Người, Đấng đã nhập thể làm người để chia sẻ thân phận của chúng ta và để cứu độ chúng ta.

Chúng ta sẽ không có tương lai nếu chúng ta hủy diệt môi trường 

Do tính ích kỷ cá nhân, chúng ta trở nên kém trách nhiệm trong việc chăm sóc và cai quản trái đất. “Chỉ cần chân thành nhìn thực tại để thấy có một sự suy thoái trầm trọng trong ngôi nhà chung của chúng ta” (LS, 61). Chúng ta đã làm nó bị ô nhiễm và cướp phá nó, gây nguy hiểm cho cuộc sống của chính chúng ta. Vì thế, các phong trào quốc tế và địa phương đã được thành lập để đánh thức lương tâm. Tôi chân thành đánh giá cao những sáng kiến này, và vẫn cần con cái chúng ta xuống đường để dạy chúng ta điều hiển nhiên, đó là, chúng ta sẽ không có tương lai nếu chúng ta hủy diệt môi trường hỗ trợ chúng ta.

Trái Đất không tha thứ: nếu chúng ta đã hủy hoại Trái Đất thì hậu quả sẽ rất tồi tệ

Chúng ta đã thất bại trong việc bảo vệ trái đất, ngôi nhà-ngôi vườn của chúng ta, trong việc bảo vệ anh em của chúng ta. Chúng ta đã phạm tội chống lại trái đất, chống lại người lân cận và cuối cùng, chống lại Đấng Tạo Hóa, người Cha tốt lành ban phát cho mọi người và muốn chúng ta sống với nhau trong sự hiệp thông và thịnh vượng. Trái Đất đã phản ứng thế nào? Có câu nói tiếng Tây Ban Nha rất rõ về vấn đề này. Đó là: “Thiên Chúa luôn tha thứ; con người chúng ta cũng đôi khi tha thứ đôi khi không; Trái đất thì không bao giờ tha thứ.” Trái Đất không tha thứ: nếu chúng ta đã hủy hoại Trái Đất thì hậu quả sẽ rất tồi tệ.

Tương quan hài hòa với Trái Đất

Làm thế nào chúng ta có thể khôi phục một mối tương quan hài hòa với trái đất và với phần còn lại của nhân loại? Một tương quan hài hòa… Nhiều lần chúng ta đã đánh mất cái nhìn hài hòa, điều Chúa Thánh Thần tạo nên. Ngay cả trong ngôi nhà chung, trên Trái Đất, ngay cả trong các mối liên hệ của chúng ta với con người, với người lân cận, với người nghèo nhất, với Trái Đất… Làm thế nào để chúng ta có thể khôi phục sự hài hòa này? Chúng ta cần có một cách nhìn mới về ngôi nhà chung của chúng ta. Chúng ta phải hiểu rằng Trái Đất không phải là một kho tài nguyên để khai thác bóc lột. Đối với chúng ta những người có đức tin, thế giới tự nhiên là “Tin mừng về sự Sáng tạo”, thể hiện sức mạnh sáng tạo của Thiên Chúa trong việc tạo hình cuộc sống con người và làm cho thế giới tồn tại cùng với những gì chứa đựng trong nó để hỗ trợ nhân loại. Trình thuật Kinh thánh về sự sáng tạo kết thúc như thế này: “Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả là rất tốt đẹp.” (St 1,31). Khi chúng ta nhìn thấy những thảm kịch tự nhiên, những phản ứng của Trái Đất trước sự ngược đãi của chúng ta, tôi nghĩ: “Nếu bây giờ tôi hỏi Chúa xem Người nghĩ gì về nó, tôi không nghĩ Người nói với tôi rằng đó là một điều rất tốt.” Chính chúng ta đã hủy hoại công trình của Chúa.

Hôm nay, khi kỷ niệm Ngày Thế giới về Trái đất chúng ta được kêu gọi tái khám phá ý nghĩa của sự tôn trọng thánh thiêng đối với trái đất, bởi vì đó không chỉ là nhà của chúng ta, mà còn là nhà của Thiên Chúa. Từ đó, trong lòng chúng ta phát sinh nhận thức về việc ở trên một trái đất thánh thiêng!

Sống hài hòa với Trái Đất

Anh chị em thân mến, “chúng ta hãy đánh thức ý thức thẩm mỹ và chiêm niệm mà Thiên Chúa đã đặt nơi chúng ta” (Tông huấn Querida Amazonia, 56). Lời ngôn sứ về sự chiêm niệm là điều chúng ta học được đặc biệt từ các dân tộc nguyên thủy, những người dạy chúng ta rằng chúng ta không thể chăm sóc trái đất nếu chúng ta không yêu thương và không tôn trọng nó. Họ có sự khôn ngoan “để sống tốt”, nghĩa là sống hài hòa với Trái Đất. Họ gọi sự hài hòa này là “sống tốt”.

Hoán cải sinh thái 

Đồng thời, chúng ta cần một sự hoán cải sinh thái được thể hiện bằng các hành động cụ thể. Là một gia đình duy nhất và phụ thuộc lẫn nhau, chúng ta cần một kế hoạch chung để tránh các mối đe dọa đối với ngôi nhà chung của chúng ta. “Sự phụ thuộc lẫn nhau bắt buộc chúng ta phải nghĩ về một thế giới duy nhất, về một dự án chung” (LS, 164). Chúng ta nhận thức được tầm quan trọng của việc cộng tác như một cộng đồng quốc tế để bảo vệ ngôi nhà chung của chúng ta. Tôi kêu gọi những người có thẩm quyền hướng dẫn tiến trình chuẩn bị cho hai hội nghị quốc tế quan trọng: COP15 về sự Đa dạng sinh học ở Côn Minh (Trung Quốc) và COP26 về Biến đổi khí hậu ở Glasgow (Vương quốc Anh).

Các hoạt động được phối hợp ở cấp quốc gia và địa phương

Tôi muốn khuyến khích tổ chức các hoạt động được phối hợp ở cấp quốc gia và địa phương. Thật tốt khi gặp gỡ nhau từ tất cả các hoàn cảnh xã hội và thành lập một phong trào bình dân “đi từ hạ tầng lên”. Ngày Thế giới về Trái đất mà chúng ta kỷ niệm ngày hôm nay, được nảy sinh như thế. Mỗi người trong chúng ta có thể đóng góp phần nhỏ bé của chính mình: “Chúng ta không được nghĩ rằng những nỗ lực này sẽ không thay đổi thế giới. Những hành động như vậy lan truyền một điều tốt đẹp trong xã hội, là điều luôn sinh ra những kết quả vượt quá những gì chúng ta có thể xác định được, bởi vì nó tạo ra trong lòng đất này một điều thiện luôn có xu hướng lan rộng, đôi khi vô hình” (LS, 212).

Trong mùa Phục Sinh đổi mới này, chúng ta hãy dấn thân yêu thương và trân trọng món quà tuyệt vời của Trái Đất, ngôi nhà chung của chúng ta và chăm sóc tất cả các thành viên trong gia đình nhân loại. Là anh chị em, chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện với Cha trên trời của mình: “Xin ban Thần khí của Cha và canh tân mặt trái đất” (x. Tv 104,30).

Nguồn: Hồng Thủy – Vatican

Trong Thánh lễ cử hành tại đền thánh kính lòng Chúa thương xót, Đức Thánh Cha nhắc nhở rằng Thiên Chúa luôn sẵn sàng nâng chúng ta dậy khi chúng ta vấp ngã, luôn chờ chúng ta dâng những đau khổ cho Người. Đức Thánh Cha cũng cảnh giác về thứ virus nguy hiểm trong thời gian này, đó là virus dửng dưng ích kỷ, bỏ người khác lại đàng sau và chỉ nghĩ đến lợi ích của mình. Ngài mời gọi cùng nhau xây dựng thế giới mới khi thương xót những người nghèo khổ nhất.

Vào lúc 11 giờ sáng Chúa Nhật 19/04/2020, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cử hành Thánh lễ kính Lòng Chúa Thương xót tại đền thánh Lòng Chúa Thương xót ở khu vực Sassia của Roma.

Giống như những Thánh lễ trong Tuần Thánh và Phục Sinh vừa qua, trong Thánh lễ hôm nay cũng không có giáo dân tham dự, ngoài một số ít người như 4 ca viên của ca đoàn giáo phận Roma và một thầy giúp lễ.

Đồng tế với Đức Thánh Cha trong Thánh lễ có Đức tổng giám mục Rino Fisichella, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh cổ võ tái truyền giảng Tin Mừng, là người phụ trách về linh đạo lòng Chúa Thương xót; và Đức ông Josef Bart, quản đốc đền thánh.

Lòng thương xót của Chúa là khởi nguồn sự phục sinh của môn đệ

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha nhấn mạnh đến lòng thương xót của Chúa Giêsu Phục Sinh đối với “sự phục sinh” của người môn đệ. Dù đã nhìn thấy Chúa Phục Sinh, nhưng một tuần lễ sau, các môn đệ vẫn sợ hãi, vẫn ở trong nhà đóng kín cửa. Trước sự sợ hãi cứng lòng tin của các ông, Chúa Giêsu đã bắt đầu lại từ đầu. Người đến, đứng giữa họ như lần đầu, cùng câu nói “bình an cho anh em!” Đức Thánh Cha nhận xét: “Sự phục sinh của người môn đệ bắt đầu từ đây, từ lòng thương xót trung thành và kiên nhẫn này, từ việc khám phá ra rằng Thiên Chúa không mệt mỏi đưa tay nâng chúng ta đứng dậy trong những lần chúng ta vấp ngã.”

Chúa biết chúng ta luôn vấp ngã và Người luôn sẵn sàng nâng chúng ta đứng dậy

Đức Thánh Cha giải thích rằng Thiên Chúa muốn chúng ta thấy Người là người Cha, luôn nâng chúng ta đứng dậy. Mỗi khi chúng ta, như đứa bé chập chững tập đi, té ngã, rồi lại té ngã, thì Chúa lại nâng chúng ta đứng lên. Bàn tay nâng chúng ta đứng dậy chính là lòng thương xót của Thiên Chúa. Chúa biết chúng ta không ngừng vấp ngã và Người sẵn sàng nâng chúng ta đứng lên. Đức Thánh Cha nhắc các tín hữu: “Chúa không muốn chúng ta cứ nghĩ đi nghĩ lại về những vấp ngã của mình, nhưng muốn chúng ta nhìn lên Chúa, Đấng nhận ra những đứa con cần được nâng dậy trong những lần té ngã, nhìn thấy những đứa con cần được yêu thương và thương xót trong đau khổ.” Và Đức Thánh Cha mời gọi hãy tin tưởng đón nhận sứ điệp Chúa Giêsu đã nói với thánh Faustina: “Ta là tình yêu và cũng là lòng thương xót; không có đau khổ nào có thể so sánh với lòng thương xót của Ta” (Nhật ký 14/09/1937).

Chúa chờ đợi ta dâng những đau khổ cho Người

Chúa Giêsu muốn thánh Faustina dâng cho Người sự đau khổ, điều thực sự là của chính chúng ta. Đức Thánh Cha đặt câu hỏi: “Tôi đã dâng cho Chúa đau khổ của tôi chưa? Tôi có cho Người thấy những lần tôi vấp ngã để Người nâng tôi dậy không? Hay là có điều gì đó tôi còn giữ trong lòng? Một tội lỗi, một sự hối hận về quá khứ, một vết thương trong lòng, bất hòa với ai đó, một ý tưởng về một người cụ thể … Chúa chờ đợi chúng ta mang đến cho Người những đau khổ của chúng ta, để Người giúp chúng ta khám phá lòng thương xót của Người.”

Liên kết với thử thách mà chúng ta đang sống, Đức Thánh Cha nhắc rằng chúng ta cũng như Tôma, với sự sợ hãi và nghi ngờ của chúng ta, chúng ta nhận ra mình yếu đuối. Chúng ta cần Chúa, Đấng nhìn thấy vẻ đẹp không thể thay thể nơi chúng ta bên trên những yếu đuối của chúng ta.

“Lòng thương xót không để ai phải đứng lại đàng sau”

Chúa đã đợi thánh Tôma, người đến sau. “Lòng thương xót không để ai phải đứng lại đàng sau.” Đức Thánh Cha nhắc rằng trong đại dịch này chúng ta có nguy hiểm là quên những người bị bỏ lại đàng sau. Có một thứ virus nguy hiểm hơn, đó là tính ích kỷ dửng dưng. Người ta lấy mình làm tiêu chuẩn: điều gì tốt cho mình thì là tốt, từ đó họ đi đến việc chọn lựa và loại trừ người nghèo, hy sinh những người thụt lùi trên bàn thờ của sự phát triển. “Thật ra, đại dịch này nhắc chúng ta rằng không có sự khác biệt và biên giới giữa những người đau khổ. Tất cả chúng ta đều mỏng dòn yếu đuối, bình đẳng và quý giá. Điều đang xảy ra đánh động chúng ta từ nội tâm: đã đến lúc xóa bỏ sự bất bình đẳng, hàn gắn sự bất công.”

“Trong mỗi linh hồn đau khổ chúng ta nhìn thấy Chúa Giêsu chịu đóng đinh”

Đức Thánh Cha nhận định rằng khi Chúa sống lại, chỉ có một người đến sau còn những người khác thì chờ người này. Nhưng ngày nay chỉ có một phần nhỏ của nhân loại tiến bước trong khi quá nhiều người bị bỏ lại đàng sau. Ai cũng có thể cho rằng việc chăm sóc người nghèo không phải là nghĩa vụ của mình, mà là của người khác. Nhắc lại lời thánh Faustina: “Trong mỗi linh hồn đau khổ chúng ta nhìn thấy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, chứ không phải là một ký sinh trùng, một gánh nặng”, Đức Thánh Cha mời gọi đón nhận đại dịch như cơ hội để chuẩn bị tương lai cho tất cả. “Bởi vì không có một hướng nhìn chung thì sẽ không có tương lai cho ai cả.” “Chỉ khi chúng ta thương xót những người yếu đuối nhất thì chúng ta mới xây dựng một thế giới mới.”

Nguồn: Hồng Thủy – Vatican News