Thiên đàng của bác ái

23/02 – Thứ Hai tuần 1 Mùa Chay.

“Những gì các ngươi làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta”.

Lời Chúa: Mt 25, 31-46

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Khi Con Người đến trong vinh quang, có hết thảy mọi thiên thần hầu cận, Người sẽ ngự trên ngai uy linh của Người. Muôn dân sẽ được tập họp lại trước mặt Người, và Người sẽ phân chia họ ra, như mục tử tách chiên ra khỏi dê. Chiên thì Người cho đứng bên phải, còn dê ở bên trái. Bấy giờ Vua sẽ phán với những người bên hữu rằng: “Hãy đến, hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã viếng thăm; Ta bị tù đày, các ngươi đã đến với Ta”.

Khi ấy người lành đáp lại rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao giờ chúng con thấy Chúa là lữ khách mà tiếp rước, mình trần mà cho mặc; có khi nào chúng con thấy Chúa yếu đau hay bị tù đày mà chúng con đến viếng Chúa đâu?”

Vua đáp lại: “Quả thật, Ta bảo các ngươi: Những gì các ngươi đã làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta”.

“Rồi Người cũng sẽ nói với những kẻ bên trái rằng: “Hỡi phường bị chúc dữ, hãy lui khỏi mặt Ta mà vào lửa muôn đời đã đốt sẵn cho ma quỷ và kẻ theo chúng. Vì xưa Ta đói, các ngươi không cho ăn; Ta khát, các ngươi không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi chẳng tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi không cho đồ mặc; Ta đau yếu và ở tù, các ngươi đâu có viếng thăm Ta!”

Bấy giờ họ cũng đáp lại rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói khát, khách lạ hay mình trần, yếu đau hay ở tù, mà chúng con chẳng giúp đỡ Chúa đâu?”

Khi ấy Người đáp lại: “Quả thật, Ta bảo cho các ngươi biết, những gì các ngươi đã không làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta”. Những kẻ ấy sẽ phải tống vào chốn cực hình muôn thuở, còn các người lành thì được vào cõi sống ngàn thu”.

Suy nim: Thầy Giê-su đưa ra tiêu chuẩn phán xét rất rõ ràng: ngày cuối cùng, chúng ta sẽ bị phán xét về tình yêu thương. Ngài cho thấy có nhiều cách cụ thể thực hành tình yêu thương ấy: cho người đói được ăn, người khát được uống, người trần truồng được mặc, tiếp đón khách lạ, thăm viếng bệnh nhân và người ở tù. Điều ngạc nhiên là khi ta làm/hay không làm cho nhng người bé nh nht là ta làm/hay không làm cho chính Chúa. Quả thật, Lời Ngài hôm nay đưa ta vào trong một mối tương quan và thực hành mới mẻ. Ngài là Đấng Phán xét, là Thiên Chúa làm người; Ngài cũng là người nghèo, Ngài ẩn mình, hiện diện trong dáng vẻ của những người bé nhỏ quanh ta.

Mi Bn: Khi bạn nghiêm túc suy gẫm đoạn Tin Mừng hôm nay, bạn sẽ nhìn người nghèo mình gặp gỡ bằng một đôi mắt mới; bạn sẽ chnh lòng thương khi nghe, đọc tin tức về một người nào đó đau khổ, tù tội, thất nghiệp, lâm cảnh khốn cùng, và mang lấy họ trong lời cầu nguyện, thao thức của mình. Đức Ki-tô vẫn ở đó trong từng phận người. Người tiếp tục hiện diện trong người nghèo hôm nay với muôn ngàn dáng vẻ, vấn đề là bạn có đủ nhạy bén để nhận ra Chúa ở trong họ nơi gia đình, công sở, cộng đoàn mình?

Sng Li Chúa: Bạn chọn và thực hành một trong những việc làm được đề nghị trong kinh “Thương người 14 mối”.

Cu nguyn: Ly Chúa, xin cho con thy Chúa hin din nơi nhng anh ch em xung quanh cũng như nơi nhng phn người bé nh mà con đang phc v. Amen.