Người giầu có và Ladarô
05/03 – Thứ Năm tuần 2 Mùa Chay.
“Con đã được sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ”.
Lời Chúa: Lc 16, 19-31
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy.
Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng: “Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này. Abraham nói lại: “Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được”.
Người đó lại nói: “Ðã vậy, tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này”. Abraham đáp rằng: “Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài”. Người đó thưa: “Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải”. Nhưng Abraham bảo người ấy: “Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu”.
Suy niệm: Đó là tiếng van xin thảm thiết của ông nhà giàu thốt lên từ bóng tối âm phủ. Thật là một bi kịch xót xa khi một người từng “mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình” giờ đây lại khao khát một giọt nước nhỏ xíu từ tay người cùng khổ mà ông từng bỏ mặc. Ông nhà giàu không bị kết án vì đã làm điều ác, mà vì ông đã không làm gì để chia sẻ với anh La-da-rô nghèo khó nằm ngay trước cổng nhà ông. Ở đời này, ông không lấp đầy được khoảng cách từ bàn ăn đến cánh cổng nhà ông, thì qua đời sau, khoảng cách đó sẽ trở thành “một vực thẳm lớn” đến nỗi không ai có thể vượt qua được.
Bạn thân mến, đừng để cuộc đời bạn kết thúc bằng lời cầu xin muộn màng như thế. Chúa không đòi hỏi bạn điều gì quá lớn lao. Hạnh phúc vĩnh cửu có thể đến với bạn, bắt đầu từ một mẩu bánh bẻ đôi, một sự chia sẻ nhỏ bé, một cử chỉ cảm thông đơn sơ. Đừng đợi đến ngày mai, nhưng ngay hôm nay, hãy bắt nhịp cầu nối yêu thương đến những con người rất bình thường mà bạn dễ ‘ngó lơ’: Có thể đó là bác bảo vệ công ty, người lao công ngoài đường phố, một người đồng nghiệp ít nói, một người lao động đi sớm về khuya là hàng xóm của bạn, hay những mảnh đời bất hạnh mà bạn gặp đây đó trên đường đời.
Sống Lời Chúa: Luôn sẵn sàng chia sẻ, phục vụ người anh em đang cần đến.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su đầy lòng thương xót, xin mở mắt con để con thấy anh chị em đang đau khổ, và mở tay con để con biết chia sẻ với họ trước khi mọi sự trở nên quá muộn. Amen.










