Tag Archive for: Lc

31/07 – Thứ Sáu tuần 17 thường niên. – Thánh I-nha-xi-ô Lôi-ô-la, linh mục. Lễ nhớ.

“H sng st và nói: Bi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được nhng phép l như thế? (Mt 13,54)

Lời Chúa: Mt 13, 54-58

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê quán Người, và giảng dạy người ta trong hội đường, khiến người ta ngạc nhiên và nói rằng: “Bởi đâu ông này được sự khôn ngoan và quyền làm phép lạ như vậy? Nào ông chẳng phải là con bác thợ mộc sao? Nào mẹ ông chẳng phải là bà Maria, và Giacôbê, Giuse, Simon, Giuđa chẳng phải là anh em ông sao? Và chị em ông, nào chẳng phải những người ở nơi chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông được những sự ấy?” Và họ vấp phạm đến Người.

Nhưng Chúa Giêsu phán cùng họ rằng: “Không tiên tri nào mà không được vinh dự, trừ nơi quê quán và nhà mình”. Người không làm nhiều phép lạ ở đó, vì họ chẳng có lòng tin.

Suy nim: Người đồng hương Na-da-rét ngày ấy sửng sốt, ngạc nhiên về Đức Giê-su là chuyện bình thường. Họ chỉ biết Giê-su về phương diện nhân tính: Ngài là con bác thợ Giu-se và bà Ma-ri-a, lớn lên, sinh sống trong làng. Làm sao họ có thể biết được sự khôn ngoan trong lời nói, điều kỳ diệu nơi phép lạ Ngài làm, phát xuất từ đâu, bởi vì đây thuộc lãnh vực thiên tính của Ngôi Hai Thiên Chúa làm người. Hai bản tính Thiên Chúa và nhân loại hiệp nhất với nhau cách trọn hảo nơi một con người Giê-su. Là Thiên Chúa, Ngài có đủ quyền năng, tình yêu để cứu độ con người; đồng thời Ngài cũng là con người có thể chia sẻ trọn vẹn kiếp người với ta trong mọi sự, chỉ trừ tội lỗi.

Mi Bn: Chúa mời gọi bạn hoán cải mỗi ngày. Hoán cải không phải chỉ là bỏ tội lỗi, nết xấu, nhưng cốt lõi là mỗi ngày nên giống Ngài hơn: Ngài suy nghĩ qua tâm trí bạn, yêu thương qua trái tim bạn, nói qua môi miệng bạn, nâng đỡ tha nhân qua đôi tay bạn, giá trị của Ngài trở thành giá trị của bạn, lối sống, tâm tình của Ngài là của bạn. Bạn có muốn “hoán cải” mỗi ngày để nên đồng hình đồng dạng với Chúa Ki-tô không?

Sng Li Chúa: Tôi nhìn lên Chúa Ki-tô là đim quy chiếu cho đời mình, để lời Ngài, lối sống của Ngài gợi hứng, thúc đẩy, biến đổi lối sống của tôi. Tôi tâm niệm phải “hoán cải” mỗi ngày.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, t ơn Chúa chia s kiếp người vi chúng con, đã chu chết trên thp giá để cu chuc chúng con. Xin giúp con luôn ghi nh tình yêu đến cùng y, đền đáp qua đời sng đi theo Chúa, làm người môn đệ trung kiên ca Chúa. Amen.

24/06 – Thứ Tư tuần 12 thường niên – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ. Lễ Trọng.

‘‘Nó sẽ gọi tên là Gioan”.

Lời Chúa: Lc 1, 57-66. 80

Khi đến ngày sinh, bà Êlisabeth sinh hạ một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Dacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: “Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan”. Họ bảo bà rằng: “Không ai trong họ hàng bà có tên đó’’. Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: “Tên nó là Gioan”. Và mọi người đều bỡ ngỡ.

Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa. Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết đều để bụng nghĩ rằng: “Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó”. Con trẻ lớn lên, mạnh mẽ trong lòng: nó ở trong hoang địa cho đến ngày tỏ mình ra cùng dân Israel.

Suy niệm: Hai ông bà Da-ca-ri-a và Ê-li-sa-bét là cặp vợ chồng hiếm muộn, sống với nhau tới tuổi già mà không có con nối dòng. Tuổi sinh con của họ đã qua; cuộc đời họ như cây không trái, như giếng không nước. Nhưng bàn tay Thiên Chúa đã can thiệp. Chúa có thể làm cho cây khô trổ hoa, cho ông bà già Da-ca-ri-a và Ê-li-sa-bét sinh con, tẩy xoá được nỗi tủi nhục vì không có con, theo quan niệm thời bấy giờ. Cây già, trái của nó thường còi cọc. Khi cha mẹ lớn tuổi sinh con, đứa con dễ bị bệnh tật và kém thông minh. Đó là quy luật tự nhiên. Thế nhưng Gio-an, con hai ông bà, lại không lệ thuộc quy luật đó, vì “có bàn tay Thiên Chúa ở cùng em.” Theo ý định ngàn đời của Thiên Chúa, bàn tay Thiên Chúa đã sắp đặt để Gio-an đóng vai trò vị Tiền Hô cho Đức Giê-su.

Mời Bạn: Ngày chúng ta lãnh nhận bí tích thánh tẩy, bàn tay Thiên Chúa đã khắc vào tâm hồn chúng ta dấu ấn không bao giờ tàn phai, cho ta chia sẻ sứ vụ ngôn sứ, tư tế và vương đế của Đức Giê-su. Chính bàn tay Thiên Chúa đã nâng chúng ta lên từ thân phận thấp hèn trở thành bạn nghĩa thiết của Đức Giê-su. Vì thế, ta hãy sống sao để người khác nhìn thấy bàn tay Thiên Chúa đang hoạt động trên cuộc đời chúng ta.

Sống Lời Chúa: Tin tưởng rằng Chúa luôn hiện diện và hoạt động trên cuộc đời mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa là Đấng vô hình và hoạt động của Ngài luôn sống động. Xin cho chúng con cảm nhận ngày một sâu sắc hơn bàn tay yêu thương quan phòng của Chúa, và xin biến chúng con thành dụng cụ đắc lực trong bàn tay của Ngài. Amen.

19/04 – CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH năm A.

“Hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh”.

Lời Chúa: Lc 24, 13-35

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Em-mau, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người.

Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?” Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”.

Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông.

Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?”

Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Suy nim: Biến cố Phục sinh của Đức Giê-su không chỉ đem lại lời giải đáp cho những vấn đề nhân sinh, mà thực sự đã làm thay đổi số phận của con người và thế giới này. Con người và thế giới đã được cứu độ khỏi cái chết và sự dữ nhờ giá máu của Đức Giê-su. Chúng ta đang sống trong “thời đại cuối cùng”, thời gian chờ đợi thế giới vạn vật này được thành toàn trong kế hoạch của Thiên Chúa. Nước Trời đã hiện diện rồi, tuy nhiên chúng ta được cứu độ thế nào là tùy thuộc thái độ của chúng ta với biến cố Phục sinh của Người. Ơn Phục sinh không phải là chuyện của quá khứ hay chuyện của thế giới bên kia, nhưng ngay lúc này: tin và hành động, vì tin vào Đức Giê-su là thái độ của người môn đệ đã đón nhận ánh sáng Phục sinh.

Mi Bn: Bạn và tôi được mời gọi không chỉ tin mà còn sống mầu nhiệm Phục sinh trong cuộc sống của chính mình: Biết “gạn đục khơi trong” để từ bỏ những mối lợi tầm thường nhưng xa Chúa, biết tìm kiếm những giá trị của Tin Mừng trong những công việc hằng ngày, biết hành xử với người khác bằng thái độ và tình yêu như Chúa; trong sự cầu nguyện và kiên trì như người đầy tớ trung thành chờ đợi chủ về.

Chia s: Chia sẻ về một việc làm, một hành động đã giúp bạn tìm được niềm vui nhờ Ơn Chúa Phục sinh.

Sng Li Chúa: Tập từ bỏ hay điều chỉnh một thói quen xấu (ý nghĩ, lời nói, cử chỉ…) đã cản trở tôi sống như một người đã được Chúa Phục sinh cứu.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, xin ban cho con thêm lòng yêu mến và luôn thc tnh con biết tìm kiếm nhng giá tr vĩnh ca trong cuc sng thường ngày ca con. Amen.

09/04 – Thứ Năm tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH.

“Đấng Kitô phải chịu thương khó như vậy, rồi mới được tôn vinh”.

Lời Chúa: Lc 24, 35-48

Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào. Mọi người còn đứng bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: “Bình an cho các con! Này Thầy đây, đừng sợ”. Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma.

Chúa lại phán: “Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây”. Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: “Ở đây các con có gì ăn không?” Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Đoạn Người phán: “Đúng như lời Thầy đã nói với các con khi Thầy còn ở với các con, là: cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh”. Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.

Người lại nói: “Có lời chép rằng: Đấng Kitô sẽ phải chịu thương khó và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy”.

Suy nim: Chỉ trong ít ngày, các môn đệ Chúa Ki-tô trải nghiệm đủ mọi sắc màu cảm xúc. Chưa hết kinh hoảng và trốn chui trốn nhủi vì Thầy mình bị bắt và chết thảm, các môn đệ lại ngỡ ngàng rồi bùng nổ với niềm vui gặp lại Ngài đang sống. Giờ đây các môn đệ lại được cuốn hút vào việc tiếp nối sứ mạng của Thầy mình là rao giảng và làm chứng cho muôn dân rằng Chúa Ki-tô đã chịu khổ hình, đã chết, và đã sống lại, và nhất là ai tin vào Ngài thì cũng sẽ được sống đời đời với Ngài. Các tông đồ – và các thế hệ Ki-tô hữu xuyên suốt hai mươi thế kỷ nay – một khi đã tin vào Đức Ki-tô Phục Sinh, cũng đương nhiên trở thành những người được sai đi, rao giảng và làm chứng nhân cho Ngài.

Mi Bn: Làm chứng nhân là người kể câu chuyện Đức Ki-tô phục sinh với tư cách một người trong cuộc. Câu chuyện “Chúa Phục sinh và tôi” cũng là câu chuyện của tôi, là điều tôi đã trải nghiệm. Tôi kể câu chuyện ấy như một chứng từ; nó có thể rất mộc mạc đơn sơ, nhưng chắc chắn đây là cách rất hữu hiệu để thi hành sứ mạng loan báo Tin Mừng hôm nay. Người ta có thể phản đối những tuyên bố, thậm chí những tín biểu. Nhưng không ai phản đối một câu chuyện, nhất là câu chuyện về kinh nghiệm của một người trong cuộc.

Sng Li Chúa: Tôi không ngại chia sẻ cho người khác về câu chuyện đức tin của mình, về tầm quan trọng của Chúa Giê-su trong cuộc đời tôi.

Cu nguyn: Ly Chúa Phc sinh, xin giúp con tr thành chng nhân đích thc ca Chúa trong đời sng mình.

08/04 – Thứ Tư tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH.

“Hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh”.

Lời Chúa: Lc 24, 13-35

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Em-mau, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa tr

ao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?” Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”.

Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại, chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông.

Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất.

Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?” Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Các vị đó bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Suy nim: Hai môn đệ người làng Em-mau cho thấy, để gặp gỡ Đấng Phục Sinh, họ đã trải qua một quá trình như thế nào. Họ rời Giê-ru-sa-lem để về quê trong tâm trạng buồn sầu thất vọng. Giữa lúc ấy, Đức Giê-su hiện đến, cùng đi với họ. Họ chỉ chú tâm đến tâm trạng của mình nên đã không nhận ra Ngài. Để khai sáng tâm hồn họ, Ngài đã giải thích Kinh Thánh cho họ: “Bt đầu t ông Mô-sê và tt c các ngôn s. Họ đã cảm thấy lòng mình “bng cháy lên. Rồi Ngài lưu lại nhà họ và trong bữa ăn, “Người cm ly bánh, dâng li chúc tng, b ra và trao cho h. Và chính qua cử chỉ bẻ bánh đó, mắt họ được mở ra và nhận ra Chúa Giê-su Phục Sinh.

Bn thân mến, quá trình gặp Đức Ki-tô phục sinh của hai môn đệ Em-mau cũng chính là Thánh Lễ mà bạn tham dự ngày nay: (1) Phụng vụ Lời Chúa – nơi Đức Giê-su giai thích Kinh Thanh; (2) va Phung vu Thanh The – khi Ngài trao chính thân mình cho các chúng ta. Có thể bạn đang mang trong lòng những nỗi niềm và nhọc nhằn của cuộc sống như hai môn đệ Em-mau năm xưa. Mời bạn đến với Chúa trong Thánh Lễ, để Chúa sưởi ấm tâm hồn và trao ban sự sống Phục Sinh cho bạn.

Sng Li Chúa: Bạn hãy tham dự Thánh Lễ cách ý thức và tích cực, lắng nghe Chúa Giê-su Phục Sinh đang nói trực tiếp với bạn; và bạn rước Mình Chúa với tâm tình yêu mến và biết ơn.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, xin cho mi Thánh L tr thành cuc gp g sng động gia con vi Chúa, để Chúa tiếp tc đồng hành vi con trên hành trình làm môn đệ và loan báo Tin Mng Chúa Phc Sinh. Amen.

25/03 – Thứ Tư tuần 5 Mùa Chay – Lễ TRUYỀN TIN. Lễ Trọng.

“Này Bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai”.

Lời Chúa: Lc 1, 26-38

Khi ấy, thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà, Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ”. Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì.

Thiên thần liền thưa: “Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. Này Bà sẽ thụ thai, sinh một Con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận”.

Nhưng Maria thưa với thiên thần: “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?”

Thiên thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà. Vì thế Ðấng Bà sinh ra, sẽ là Ðấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ họi là son sẻ; vì không có việc gì mà Chúa không làm được”.

Maria liền thưa: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền”. Và thiên thần cáo biệt Bà.

Suy nim: Muôn đời lời thưa “Vâng” của Mẹ vẫn là một lời đáp tuyệt vời của con người chấp nhận đi vào mầu nhiệm của Thiên Chúa. Dù con không hiểu lời chào của sứ thần có ý nghĩa gì và cũng chẳng biết gì đến chuyện phu thê, nhưng xin Chúa c làm cho tôi tớ Chúa theo như ý Ngài sở định. Dù lời ông già Si-mê-on có đe doạ khủng khiếp: “mt mũi gươm s đâm thâu trái tim con, thì xin Chúa c làm cho con vì Chúa muốn thế. Dù ở tiệc cưới Ca-na, giờ của Chúa chưa đến, xin Chúa c phán mt li, chúng con, những tôi tớ của Chúa sẽ làm theo. Dù con có phải bước đi trên con đường gai góc và tăm tối của thập giá, và hiến dâng người con yêu quí nhất cho công trình cứu chuộc, thì xin Chúa c làm theo chương trình của Chúa, vì này con là tôi tớ Chúa, con xin vâng theo.

Mi Bn: Sự “vâng phục bằng đức tin” là “lời đáp trả thích đáng nhất của con người trước lời mời gọi của Thiên Chúa” (Giáo Lý/HTCG số 142-143). Mẹ là mẫu gương đức tin tuyệt vời, là “người nữ của lòng tin” qua lời thưa “Vâng” của Mẹ. Chúng ta có sẵn sàng vâng theo ý Chúa trong mọi hoàn cảnh? Hay phải chăng chúng ta dễ thay lòng đổi dạ: khi được điều may lành trong cuộc sống, chúng ta vui mà quên mất Chúa, còn khi gặp khó khăn đau khổ chúng ta phản kháng và kêu trách Ngài?

Sng Li Chúa: Tâm sự với Chúa: “Ly Chúa hoàn cnh ca con bây gi là… (k ra), nhưng xin Chúa c làm cho con như thánh ý Chúa mun.

Cu nguyn: Ly M Ma-ri-a xin dy con biết thưa hai tiếng Xin Vâng như M. Hoặc hát bài “Xin Vâng.”

14/03 – Thứ Bảy tuần 3 Mùa Chay.

“Người thu thuế ra về được khỏi tội”.

Lời Chúa: Lc 18, 9-14

Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những người hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác:

“Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần, và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi”.

Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà nguyện rằng: “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội”.

Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống; và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên”.

Suy nim: Qua một dụ ngôn súc tích, Chúa Giê-su so sánh hai mẫu người để cho chúng ta biết thế nào là cầu nguyện. Ông Pha-ri-sêu thuộc mẫu người mắc ‘bệnh thành tích’: báo cáo của ông mọi thứ đều ‘vượt chỉ tiêu’: Luật Mô-sê buộc ăn chay trong ngày lễ Xá tội (Ds 29,7) và một số dịp đặc biệt khác, còn ông ăn chay một tuần hai lần; thuế thập phân thì ông nộp nghiêm túc không chỉ hoa lợi ngoài đồng (Đnl 14,22) mà còn đủ mọi thứ chi li: bạc hà, thì là, rau húng (Mt 23,23). Thế nhưng ông dẫm đạp người khác xuống để tôn mình lên: “Con không như người khác hoc như tên thu thuế kia. Chính sự tự mãn này làm cho lời cầu nguyện của ông không được Chúa đoái trông đến.

Còn người thu thuế biết mình không có gì để khoe, và cũng chẳng có ai thấp kém hơn mình để đạp. Ông chỉ biết mình được xếp loại ngang hàng với gái điếm. Ông đứng xa xa, không dám ngước lên trời, đấm ngực và nói lên điều mà lòng ông đang khao khát: “Xin thương xót con là k ti li. Chính vì lòng khao khát này mà ông được Chúa đoái thương và lời nguyện xin của ông được Ngài chấp nhận.

Mi Bn đối chiếu hai mẫu người trên, bạn tự xét mình có thái độ nào trong khi cầu nguyện.

Sng Li Chúa: Xét mình và thưa với Chúa một cách thật lòng: “Ly Chúa, xin thương xót con là k ti li.

Cu nguyn: Ly Chúa, xin cho con có lòng khiêm tn chân thành ca người thu thuế, để con đón nhn anh em con vi tình thương mến và để con cũng được Chúa thương đón nhn. Amen.

12/03 – Thứ Năm tuần 3 mùa Chay.

“Ai không thuận với Ta là nghịch cùng Ta”.

Lời Chúa: Lc 11, 14-23

Khi ấy, Chúa Giêsu trừ một quỷ câm. Khi quỷ ra khỏi, người câm liền nói được và dân chúng đều bỡ ngỡ. Nhưng có mấy người trong bọn họ nói rằng: “Ông ta nhờ tướng quỷ Bêelgiêbút mà trừ quỷ”. Mấy kẻ khác muốn thử Người, nên xin Người một dấu lạ từ trời xuống. Nhưng Người biết ý của họ, liền phán:

“Nước nào tự chia rẽ, sẽ diệt vong, và nhà cửa sẽ sụp đổ chồng chất lên nhau. Vậy nếu Satan cũng tự chia rẽ, thì nước nó làm sao đứng vững được? Bởi các ngươi bảo Ta nhờ Bêelgiêbút mà trừ quỷ, vậy nếu Ta nhờ Bêelgiêbút mà trừ quỷ, thì con cái các ngươi nhờ ai mà trừ? Bởi đó, chính con cái các ngươi sẽ xét xử các ngươi. Nhưng nếu Ta nhờ ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, ắt là nước Thiên Chúa đã đến giữa các ngươi rồi.

“Khi có người khoẻ mạnh và võ trang đầy đủ canh giữ nhà mình, thì của cải người đó được an toàn; nhưng nếu có người mạnh hơn xông đến đánh bại hắn, thì sẽ tước hết khí giới hắn tin tưởng, và làm tiêu tan hết những gì đã tước đoạt. Ai không thuận với Ta là nghịch cùng Ta, và ai không thu góp với Ta là phân tán”.

Suy nim: Trong khi Chúa Giê-su cho thấy những phép lạ Ngài đã thực hiện là để ng nghim li các ngôn s tiên báo về Đấng Mê-si-a thì người Pha-ri-sêu lại bày điều đặt chuyện là Ngài dựa vào thế lực của quỷ vương!!! Một sự dối trá trắng trợn và lời vu khống tồi tệ nhất mà họ dành cho Chúa Giê-su. Chối bỏ chân lý sẽ dẫn đến hành xử bất công. Và như một phản ứng dây chuyền, bất công lại dẫn đến bạo lực để trấn áp, phủ nhận chân lý. Đó là căn bệnh trầm kha, hết thuốc chữa, đến Thiên Chúa cũng phải ‘bó tay’: “Ai nói phm đến Thánh Thn s chng được tha, c đời này ln đời sau (Mt 12,22-30).

Mi Bn: Khi bị vu khống, Chúa Giê-su đã dùng sự hiền lành và bao dung để bảo vệ công bằng và chân lý. Hin lành không có nghĩa là khiếp nhược. Ngài làm sáng tỏ chân lý bằng những lời lẽ ôn tồn nhưng lý luận đanh thép. Bao dung không có nghĩa là dung túng cho tội ác. Ngài vạch mặt tội ác nhưng lại hiến thân chịu chết để đền bù bất công, tha thứ tội lỗi. Trên thập giá, Nước Trời mở cửa cho mọi kẻ tin kể cả những ai đã đóng đinh Ngài: “Ai tin Ngài s được cu. Ai không tin thì đã b lun pht ri (Ga 3,18). Bạn có biết trường hợp nào mà công bằng và chân lý bị chà đạp xảy ra quanh bạn không? Bạn dùng sự hiền lành và bao dung để đáp trả như thế nào?

Sng Li Chúa: Dành lâu giờ hơn để chiêm ngắm Chúa Giê-su hiền lành và bao dung. Và bạn xin ơn bắt chước Ngài.

Cu nguyn: Hát kinh Hoà Bình.

05/03 – Thứ Năm tuần 2 Mùa Chay.

“Con đã được sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ”.

Lời Chúa: Lc 16, 19-31

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy.

Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng: “Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này. Abraham nói lại: “Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được”.

Người đó lại nói: “Ðã vậy, tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này”. Abraham đáp rằng: “Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài”. Người đó thưa: “Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải”. Nhưng Abraham bảo người ấy: “Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu”.

Suy nim: Đó là tiếng van xin thảm thiết của ông nhà giàu thốt lên từ bóng tối âm phủ. Thật là một bi kịch xót xa khi một người từng “mc toàn la là gm vóc, ngày ngày yến tic linh đình giờ đây lại khao khát một giọt nước nhỏ xíu từ tay người cùng khổ mà ông từng bỏ mặc. Ông nhà giàu không bị kết án vì đã làm điều ác, mà vì ông đã không làm gì để chia sẻ với anh La-da-rô nghèo khó nằm ngay trước cổng nhà ông. Ở đời này, ông không lấp đầy được khoảng cách từ bàn ăn đến cánh cổng nhà ông, thì qua đời sau, khoảng cách đó sẽ trở thành “mt vc thm ln” đến nỗi không ai có thể vượt qua được.

Bn thân mến, đừng để cuộc đời bạn kết thúc bằng lời cầu xin muộn màng như thế. Chúa không đòi hỏi bạn điều gì quá lớn lao. Hạnh phúc vĩnh cửu có thể đến với bạn, bắt đầu từ một mẩu bánh bẻ đôi, một sự chia sẻ nhỏ bé, một cử chỉ cảm thông đơn sơ. Đừng đợi đến ngày mai, nhưng ngay hôm nay, hãy bắt nhịp cầu nối yêu thương đến những con người rất bình thường mà bạn dễ ‘ngó lơ’: Có thể đó là bác bảo vệ công ty, người lao công ngoài đường phố, một người đồng nghiệp ít nói, một người lao động đi sớm về khuya là hàng xóm của bạn, hay những mảnh đời bất hạnh mà bạn gặp đây đó trên đường đời.

Sng Li Chúa: Luôn sẵn sàng chia sẻ, phục vụ người anh em đang cần đến.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su đầy lòng thương xót, xin m mt con để con thy anh ch em đang đau kh, và m tay con để con biết chia s vi h trước khi mi s tr nên quá mun. Amen.