Tag Archive for: Mc

06/06 – Thứ Năm đầu tháng, tuần 9 thường niên.

“Thiên Chúa của ngươi là Thiên Chúa duy nhất và ngươi hãy kính mến Người”.

Lời Chúa: Mc 12, 28b-34

Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?”

Chúa Giêsu đáp: “Giới răn trọng nhất chính là: “Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi”. Còn đây là giới răn thứ hai: “Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi”. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó”.

Luật sĩ thưa Người: “Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất, và ngoài Người, chẳng có Chúa nào khác. Yêu mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh”.

Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu”. Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.

Suy niệm: Để đáp lại chất vấn của các kinh sư “trong các giới răn, giới răn nào đứng đầu”, Đức Giê-su tái khẳng định điều đã được truyền dạy trong Cựu Ước, đó là yêu mến Chúa trên hết mọi sự (x. Dnl 6,5) và yêu người thân cận như chính mình (x. Lv 19,18). Có vẻ như Đức Giê-su không đặt ra điều gì mới, ngoài việc đem hai giới răn ấy đặt gần lại với nhau. Nhưng thực ra Ngài nhấn mạnh và làm mới hai điều răn này bằng việc xác định: “Không còn điều răn nào khác quan trọng hơn hai điều răn đó” (Mc 12,31). “Mến Chúa, yêu người,” không có điều răn nào khác quan trọng hơn, điều đó có nghĩa là hai điều răn đó, như hai mặt của đồng xu, không thể tách rời nhau, đến độ cả hai chỉ là một giới răn duy nhất: giới răn yêu thương.

Mời Bạn: “Kính mến Chúa trên hết mọi sự” chính là thờ phượng Ngài. Nhưng bạn không thể yêu mến Thiên Chúa mà không yêu thương tha nhân, như thánh Gio-an đã nói: “Ai không yêu thương anh em mà họ không trông thấy thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy” (1Ga 4,20). Khi bạn biết lắng nghe, cảm thông, chăm sóc tha nhân bằng tình bác ái huynh đệ, bạn đang tuân theo lời Chúa dạy và yêu mến Thiên Chúa hiện diện nơi họ.

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày nhắc mình xác tín Chúa hiện diện nơi tha nhân và phục vụ họ hết lòng như phục vụ Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa dạy chúng con điều răn riêng của là yêu thương nhau như Chúa yêu thương chúng con. Xin giúp chúng con thực thi điều răn ấy để chúng con thực sự là môn đệ Chúa. Amen.

05/06 – Thứ Tư tuần 9 thường niên. – Thánh Bôniphát, giám mục, tử đạo. Lễ nhớ.

“Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống”.

Lời Chúa: Mc 12, 18-27

Khi ấy, có ít người phái Sađốc đến cùng Chúa Giêsu; phái này không tin có sự sống lại và họ hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, luật Môsê đã truyền cho chúng tôi thế này: Nếu ai có anh em chết đi, để lại một người vợ không con, thì hãy cưới lấy người vợ goá đó để gây dòng dõi cho anh em mình. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ rồi chết không con. Người thứ hai lấy người vợ goá và cũng chết không con, và người thứ ba cũng vậy, và cả bảy người không ai có con. Sau cùng người đàn bà ấy cũng chết. Vậy ngày sống lại, khi họ cùng sống lại, thì người đàn bà đó sẽ là vợ của người nào? Vì cả bảy anh em đã cưới người đó làm vợ”.

Giêsu trả lời rằng: “Các ông không hiểu biết Kinh Thánh, cũng chẳng hiểu biết quyền phép của Thiên Chúa, như vậy các ông chẳng lầm lắm sao? Bởi khi người chết sống lại, thì không lấy vợ lấy chồng, nhưng sống như các thiên thần ở trên trời.

Còn về sự kẻ chết sống lại, nào các ông đã chẳng đọc trong sách Môsê chỗ nói về bụi gai, lời Thiên Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ta là Chúa Abraham, Chúa Isaac và Chúa Giacóp”. Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống. Vậy các ông thật lầm lạc”.

Suy niệm: Đối với nhiều người, sống chỉ là cố gắng duy trì hơi thở trong thân xác này; nếu chỉ sống như thế thì không khác gì họ đã chết. B. Franklin nói về họ rằng: “Một số người chết ở tuổi 25 nhưng mãi đến 75 tuổi mới được chôn cất.” Ngược lại, có những người bước vào cuộc sống vĩnh cửu mà những người thuộc nhóm Xa-đốc lại chối bỏ vì họ “chủ trương không có sự sống lại”. Chúa Giê-su phản bác họ cách mạnh mẽ: “Các ông đã lầm to!” bởi vì Thiên Chúa mà họ tôn thờ là Chúa của Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp, Ngài là Đấng hằng sống và là “Chúa của kẻ sống chứ không phải của kẻ chết”, điều đó có nghĩa là các tổ phụ của họ vẫn đang sống.

Mời Bạn: Đối với người Ki-tô hữu hôm nay, sự sống đích thực không chỉ được nhận biết ở người còn thở, tim còn đập mà là sự sống thần linh của Đức Ki-tô phục sinh mà họ lãnh nhận trong bí tích Rửa tội, như lời thánh Phao-lô nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20). Nếu bạn đã mang trong mình sự sống đó, thì đừng đánh mất nó vì tội lỗi; trái lại hãy nuôi dưỡng sự sống ấy bằng Lời Chúa Ki-tô và chính Mình Máu Ngài để nhờ đó bạn “được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10).

Sống Lời Chúa: Hôm nay, mỗi khi làm việc gì, chúng ta hãy ý thức Chúa đang thực sự sống trong ta.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Đấng ban sự sống, xin cho con luôn nhớ Chúa đang sống trong con, để con luôn sống cho Chúa mọi phút giây đời con. Amen.

04/06 – Thứ Ba tuần 9 thường niên.

“Các ông hãy trả cho Cêsarê cái gì thuộc về Cêsarê, và trả cho Thiên Chúa cái gì thuộc về Thiên Chúa”.

Lời Chúa: Mc. 12, 13-17

Khi ấy, người ta sai mấy người thuộc nhóm biệt phái và đảng Hêrôđê đến Chúa Giêsu để lập mưu bắt lỗi Người trong lời nói. Họ đến thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật không vị nể ai, vì Thầy chẳng xem diện mạo, một giảng dạy đường lối Thiên Chúa cách rất ngay thẳng. Vậy chúng tôi có nên nộp thuế cho Cêsarê không? Chúng tôi phải nộp hay là không?”

Nhưng Người biết họ giả hình, nên bảo rằng: “Sao các ông lại thử Ta? Hãy đưa Ta xem một đồng tiền”. Họ đưa cho Người một đồng tiền và Người hỏi: “Hình và ký hiệu này là của ai?” Họ thưa: “Của Cêsarê”.

Người liền bảo họ: “Vậy thì của Cêsarê, hãy trả cho Cêsarê; của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa”. Và họ rất đỗi kinh ngạc về Người.

Suy niệm: Sau nhiều lần “hỏi để thử Chúa” bất thành, những người Pha-ri-sêu bắt tay với phe Hê-rô-đê âm mưu gài bẫy Chúa Giê-su để gán ghép Ngài vào tội chính trị: “Có được phép nộp thuế cho Xê-da không?” Đối với Chúa, âm mưu đó chỉ là ‘lấy vải thưa mà che mắt thánh’; Ngài biết rõ sự giả hình của họ nên đã chất vấn ngược lại họ: “Tại sao các người lại thử tôi?” Câu trả lời tài tình của Chúa không chỉ bẻ gẫy âm mưu của họ mà còn ‘nhắc khéo’ họ đừng quên họ còn có nghĩa vụ đối với Thiên Chúa: “Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa.” Tất cả những gì họ có, và cả sự hiện hữu của họ cũng là do Thiên Chúa, Đấng tạo thành, ban cho họ. Chính họ phải trả về cho Chúa những gì thuộc về Ngài chứ không phải là bày mưu tính kế thử thách Đức Giê-su, Đấng Thiên Chúa sai đến.

Mời Bạn: Có thể bạn không “hỏi để thử Chúa” để gài bẫy Chúa, nhưng hẳn rất nhiều lần bạn đặt ra những vấn nạn, để đòi hỏi quyền lợi này hoặc tránh né nghĩa vụ kia đối với Chúa và tha nhân. Bạn biết rằng những gì bạn có là bởi Chúa ban cho bạn, và Chúa vẫn tiếp tục ban cho bạn những ân huệ thiêng liêng qua Lời Chúa và Thánh Thể. Bạn được mời gọi sử dụng ân huệ Chúa ban đó để phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân.

Sống Lời Chúa: Thường xuyên đọc lời nguyện tắt: “Lạy Chúa, Chúa đã ban cho con tất cả; con xin dâng cho Chúa tất cả.”

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cả cuộc đời của con là ân ban của tình thương Chúa. Xin giúp con biết dùng ơn Chúa ban để hiến thân phục vụ tha nhân trong yêu thương và quảng đại. Amen.

03/06 – Thứ Hai tuần 9 thường niên. – Thánh Carôlô Loan-ga và các bạn, tử đạo. Lễ nhớ.

“Chúng bắt cậu con trai giết đi và quăng xác ra vườn nho”.

Lời Chúa: Mc 12, 1-12

Khi ấy, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão rằng: “Có người trồng một vườn nho, rào dậu xung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp, đoạn cho tá điền thuê vườn nho và trẩy đi phương xa.

“Ðến kỳ hạn, ông sai đầy tớ đến với tá điền thu phần hoa lợi vườn nho. Nhưng những người này bắt tên đầy tớ đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai đầy tớ khác đến với họ. Người này cũng bị chúng đánh vào đầu và làm sỉ nhục. Nhưng người thứ ba thì bị chúng giết. Ông còn sai nhiều người khác nữa, nhưng kẻ thì bị chúng đánh đập, người thì bị chúng giết chết.

“Ông chỉ còn lại một cậu con trai yêu quý cuối cùng, ông cũng sai đến với họ, (vì) ông nghĩ rằng: “Chúng sẽ kiêng nể con trai ta”. Nhưng những tá điền nói với nhau rằng: “Người thừa tự đây rồi, nào ta hãy giết nó và cơ nghiệp sẽ về ta”. Ðoạn chúng bắt cậu giết đi và quăng xác ra ngoài vườn nho. Chủ vườn nho sẽ xử thế nào? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền và giao vườn nho cho người khác. Các ông đã chẳng đọc đoạn Thánh Kinh này sao: “Tảng đá những người thợ xây loại ra, trở thành đá góc tường. Ðó là việc Chúa làm, thật lạ lùng trước mắt chúng ta”.

Họ tìm bắt Người, nhưng họ lại sợ dân chúng. Vì họ đã quá hiểu Người nói dụ ngôn đó ám chỉ họ. Rồi họ bỏ Người mà đi.

Suy niệm: Dụ ngôn “tá điền sát nhân” là một bức tranh đầy những màu sắc chói chang tương phản: vườn nho được ông chủ yêu quý chăm chút như thế mà ông lại giao cho những tên tá điền bất lương; những kẻ làm thuê đó lại coi trời bằng vung, qua mặt cả ông chủ, hành xử ngang ngược độc ác; đối lại, ông chủ lại tỏ ra quá “hiền” khiến họ càng lấn lướt, giết luôn cả người con thừa tự của ông. Sự tương phản đầy bi thảm của dụ ngôn thật khó hiểu: làm sao có thể tin rằng có những tá điền như thế và nhất là có một ông chủ như thế?! Nhưng đó lại là điều Chúa Giê-su muốn nói: đó chính là “công trình kỳ diệu Chúa làm trước mắt chúng ta:” Thiên Chúa đã lật ngược thế cờ, “tảng đá bị thợ xây loại bỏ” nay trở thành “đá tảng góc tường” (Tv 118,22); công trình đó sẽ ứng nghiệm trong cái chết và sống lại của Đức Giê-su, Con Chí Ái của Thiên Chúa.

Mời Bạn: Thiên Chúa thật kỳ diệu không như chúng ta tưởng. Sự bội bạc, tàn ác của con người dù nặng nề mấy đi nữa không thể khiến Thiên Chúa thôi yêu thương, bao dung và tha thứ, trái lại càng cho thấy Ngài nhẫn nại, quảng đại và thương xót vô cùng đối với nhân loại. Bạn nhớ rằng Chúa đang dành cho bạn tình yêu thương đó. Trước tấm lòng Cha như thế, lẽ nào bạn không “cảm” mà trở về với Ngài? Bạn có cảm nghiệm bản thân nào về tình Chúa dành cho bạn như thế không?

Sống Lời Chúa: Làm một cử chỉ (quỳ gối, chắp tay…) để diễn tả sự cảm nhận tình Chúa và lòng biết ơn của bạn.

02/06 – CHÚA NHẬT 9 THƯỜNG NIÊN. MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ năm B. Lễ trọng. Lễ HỌ.

“Này là Mình Ta. Này là Máu Ta”.

Lời Chúa: Mc 14, 12-16. 22-26

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Ngày thứ nhất trong tuần lễ ăn bánh không men là ngày giết chiên mừng lễ Vượt Qua, các môn đệ thưa Chúa Giêsu rằng: “Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn Lễ Vượt Qua tại đâu?” Người liền sai hai môn đệ đi và dặn rằng: “Các con hãy vào thành, và nếu gặp một người mang vò nước thì hãy đi theo người đó. Hễ người ấy vào nhà nào thì các con hãy nói với chủ nhà rằng: Thầy sai chúng tôi hỏi: ‘Căn phòng Ta sẽ ăn Lễ Vượt Qua với các môn đệ ở đâu?’ Và chủ nhà sẽ chỉ cho các con một căn phòng rộng rãi dọn sẵn sàng và các con hãy sửa soạn cho chúng ta ở đó”. Hai môn đệ đi vào thành và thấy mọi sự như Người đã bảo và hai ông dọn Lễ Vượt Qua.

Đang khi họ ăn, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các ông mà phán: “Các con hãy cầm lấy, này là Mình Ta”. Rồi Người cầm lấy chén, tạ ơn, trao cho các ông và mọi người đều uống. Và Người bảo các ông: “Này là Máu Ta, Máu tân ước sẽ đổ ra cho nhiều người. Ta bảo thật các con: Ta sẽ chẳng còn uống rượu nho này nữa cho đến ngày Ta sẽ uống rượu mới trong nước Thiên Chúa”. Sau khi hát Thánh Vịnh, Thầy trò đi lên núi Cây Dầu.

Suy niệm: Các trình thuật Tin Mừng từ phép lạ bánh hóa nhiều, bữa Tiệc ly, đến bữa tối với các môn đệ Em-mau, đều cho thấy Đức Giê-su làm bốn động tác quen thuộc: “cầm lấy bánhdâng lời chúc tụngbẻ ra và trao ban.” Bốn động tác ấy trở thành biểu trưng cho việc cử hành Thánh Thể. Đức Giê-su, tấm bánh được bẻ ra và trao ban cho mọi người, là nền tảng cho sự hiệp thông giữa Thiên Chúa và nhân loại. Trong mầu nhiệm Nhập thể, Con Thiên Chúa đến “cư ngụ giữa chúng ta;” còn trong Bí tích Thánh Thể, Ngài ở lại với con người “mọi ngày cho đến tận thế.” Với ta, “cầm lấy bánh” là cầm lấy cuộc đời, cầm lấy những gì thuộc về mình để rồi biết “dâng lời chúc tụng” về món quà Thiên Chúa tặng ban. “Bẻ ra và trao ban” của cải, thời gian, tài năng… cho những người lân cận.

Mời thân mến, Bí tích Thánh Thể là Mình và Máu Chúa Ki-tô, là lương thực thần linh, nơi bạn sống mối tương quan thân tình với Thiên Chúa. Cây cầu hiệp thông đã được nối kết, bạn có thể tìm đến gặp gỡ, kết hiệp nên một với vị Thiên Chúa sống động, gần gũi và luôn ở giữa dân Người. Dù bạn là ai, như thế nào, hãy nhớ rằng: Chúa Giê-su trong Bí tích Thánh Thể là Điểm Hẹn cho bạn tìm đến và tìm về.

Sống Lời Chúa: Tôi năng nhớ Chúa trong suốt ngày sống với lời nguyện tắt, hoặc đọc kinh Rước lễ thiêng liêng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con cám ơn Chúa đã thương cho con có được mối tương quan tình bạn thân tình với Chúa. Xin cho con luôn biết tìm đến và tìm về điểm hẹn Tình yêu Thánh Thể, nơi Chúa hằng chờ đợi con. Amen.

01/06 – Thứ Bảy đầu tháng, tuần 8 thường niên. – Thánh Giúttinô, tử đạo. Lễ nhớ.

“Ông lấy quyền nào làm sự đó?”

Lời Chúa: Mc 11, 27-33

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ lại đến Giêrusalem. Và trong khi Chúa Giêsu đi lại trong đền thờ, thì những trưởng tế, luật sĩ và kỳ lão đến hỏi Người: “Ông lấy quyền nào mà làm sự đó? Và ai đã ban quyền cho ông để làm như vậy?”

Chúa Giêsu đáp: “Tôi sẽ hỏi các ông một câu thôi, hãy trả lời cho Tôi thì Tôi sẽ bảo cho các ông hay Tôi lấy quyền nào mà làm việc đó: Phép rửa của Gioan bởi trời hay bởi người ta? Hãy trả lời Tôi đi”. Họ liền bàn riêng với nhau rằng: “Nếu chúng ta trả lời “Bởi trời”, ông ấy sẽ nói: “Vậy sao các ông không tin Người?” Nhưng nếu chúng ta nói “Bởi người ta”, chúng ta sợ dân chúng, vì mọi người đều coi Gioan thật là một tiên tri.

Vậy họ thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Chúng tôi không biết”. Và Chúa Giêsu bảo họ: “Vậy thì tôi cũng không nói cho các ông biết bởi quyền phép nào Tôi làm sự đó”.

Suy niệm: Nhìn nhận mình ‘không biết’ có thể là một thái độ khôn ngoan, biết rõ giới hạn của mình và khao khát được hiểu biết nhiều hơn. Nhưng khi các thượng tế và kinh sư trả lời Chúa Giê-su rằng “chúng tôi không biết” họ bộc lộ một toan tính nhằm né tránh những đòi buộc của lương tâm mà câu trả lời đó đặt ra, vì nếu họ trả lời phép Rửa của Gio-an là bởi trời thì lời chất vấn tiếp theo sẽ là “tại sao lại không tin ông ấy”. Họ không tin vào Đức Giê-su vì họ không chấp nhận một Đấng Ki-tô chịu đóng đinh, cũng không muốn đáp lại đòi hỏi của Chúa là vác thập giá của mình đi theo làm môn đệ của Ngài (x. Mc 8,34).

Mời Bạn: Chân lý luôn kéo theo đòi buộc phải sống theo chân lý. Lắm khi người ta chối bỏ chân lý chỉ vì không muốn sống theo những đòi buộc của nó. Chúa Giê-su nói về điều đó khi đối thoại với ông Ni-cô-đê-mô: “Ai làm điều ác thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng… Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa” (Ga 3,20-21). Để “đến cùng ánh sáng, sống theo sự thật” bạn nói không với sự gian dối, tham lam, chạy theo đam mê dục vọng. Đối lại, bạn chọn sống trung thực, khiêm tốn, và quên mình phục vụ. Trong bậc sống gia đình bạn sống tình yêu trong sáng, chung thuỷ; trong bậc sống thánh hiến, bạn trung thành với lời cam kết và luôn tận hiến hết mình cho sứ mạng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa là ánh sáng chân lý, xin giúp con “sống theo sự thật và trong tình bác ái” để xây dựng Hội Thánh là thân thể Chúa Ki-tô. Amen.

30/05 – Thứ Năm tuần 8 thường niên.

“Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy”.

Lời Chúa: Mc 10, 46-52

Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với các môn đệ, và một đám đông, thì có con ông Timê tên là Bartimê, một người mù ăn xin đang ngồi ở vệ đường. Khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu Nagiarét, liền kêu lên rằng: “Hỡi ông Giêsu con vua Ðavít, xin thương xót tôi”. Và nhiều người mắng anh bảo im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: “Hỡi con vua Ðavít , xin thương xót tôi”.

Chúa Giêsu dừng lại và truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh: “Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh”. Anh ta liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo rằng: “Anh muốn Ta làm gì cho anh”? Người mù thưa: “Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy”. Chúa Giêsu đáp: “Ðược, đức tin của anh đã chữa anh”. Tức thì anh ta thấy được và đi theo Người.

Suy niệm: Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Nhờ cặp mắt chúng ta có thể nhận biết và tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Vì chúng ta sáng mắt nên nhiều khi chúng ta ít quan tâm đến sự quan trọng của đôi mắt. Chúng ta cứ thử bịt mắt lâu giờ mới cảm nhận được sự đau khổ cùng cực của những người bị mù, cũng như nỗi khao khát của họ muốn được thấy ánh sáng. Do đó chúng ta dễ hiểu tại sao anh mù Ba-ti-mê vất áo choàng và nhảy chồm lên đến gần Chúa khi Chúa gọi anh. Chắc chắn lúc đó anh rất vui sướng vì biết mình sắp sửa được thoát khỏi bóng tối, sắp sửa được nhìn thấy ánh sáng.

Mời Bạn: Anh mù đã kêu xin Chúa cứu chữa dù người ta cấm cản anh. Càng ngăn cấm anh càng kêu lớn hơn. Anh không xin tiền, xin gạo, xin bánh như mọi khi, nhưng xin được nhìn thấy. Thái độ vất áo choàng, chạy chồm đến với Chúa chứng tỏ anh có lòng tin sâu xa mạnh mẽ vào quyền năng của Chúa. Chính niềm tin này mà Chúa đã chữa anh và khi được sáng mắt anh đã đi theo Chúa. Thái độ và hành động của anh là mẫu gương cho bạn. Phần bạn, bạn làm thế nào để cặp mắt tâm hồn của bạn luôn trong sáng ?

Sống Lời Chúa: Quyết tâm gìn giữ cặp mắt tâm hồn không bị hoen ố bởi những phim ảnh hình ảnh xấu.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết bắt chước anh Ba-ti-mê sẵn sàng và dứt khoát vứt bỏ mọi quyến luyến lệch lạc để nhảy đến với Chúa trong Bí tích giải tội để cặp mắt tâm hồn luôn được trong sáng. Amen.

28/05 – Thứ Ba tuần 8 thường niên.

“Ngay ở đời này, lúc bị bắt bớ, các con lãnh được gấp trăm, còn đời sau các con sẽ được sự sống vĩnh cửu”.

Lời Chúa: Mc 10, 28-31

Khi ấy, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Ðây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy?”

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất”.

Suy niệm: Chàng trai trẻ sa sầm nét mặt, buồn rầu bỏ đi, vì anh “có nhiều của cải” (Mc 10,22). Còn các môn đệ vẫn ở lại đó, bên Thầy, nhưng lòng ngổn ngang trăm mối: Cái mất thì thấy ngay trước mắt, còn cái được thì được gì đây? Câu trả lời của Thầy không chỉ dành cho các ông, nhưng còn cho tất cả những ai chấp nhận từ bỏ mọi sự vì Ngài và Tin Mừng của Ngài. Vẫn còn đó nhà cửa, ruộng đất, chị em, mẹ, con, nhưng gấp trăm, không theo nghĩa sở hữu cá nhân chật hẹp,  hay tương quan bà con họ hàng thông thường, để vươn lên tầm tương quan của người công dân Nước Trời, tương quan yêu thương, hiệp thông, quan tâm, chia sẻ, khi mọi người thật sự là anh chị em, người thân của mình. Tuy nhiên, điều được trên hết là sự sống vĩnh cửu ở đời sau, không gì ở đời này có thể so sánh được.

Mời Bạn: Hôm nay cũng vậy, bạn sẽ mất rất nhiều khi theo Ngài. Mất thời giờ đọc Lời Chúa, cầu nguyện mỗi tối, dâng lễ Chúa nhật, thực thi tông đồ giáo dân; mất ý riêng để vâng lời bề trên, ý Chúa; mất những món tiền “dễ bỏ túi” để sống đức công bằng; mất thú vui xác thịt để sống đức khiết tịnh… Những gì bạn được sẽ lớn gấp trăm, cùng với hạnh phúc vĩnh cửu của Nước Trời.

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày tôi sẽ chọn mất nhiều những gì thuộc hạ giới để được gấp trăm theo thượng giới, vì tôi tin vào lời hứa của Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa buồn khi nhìn người thanh niên bỏ đi. Nhưng Chúa được an ủi khi vẫn còn đó các môn đệ bên cạnh mình. Xin cho con cũng luôn bên cạnh Chúa, sẵn lòng đánh đổi bao điều quý giá cuộc đời để có thể trọn đời là môn đệ Ngài. Amen.

27/05 – Thứ Hai tuần 8 thường niên.

“Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài rồi đến theo Ta”.

Lời Chúa: Mc 10, 17-27

Khi ấy, Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một người chạy lại, quỳ gối xuống trước Người và hỏi: “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?” Chúa Giêsu trả lời: “Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt, hãy thảo kính cha mẹ”. Người ấy thưa: “Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ”.

Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: “Ngươi chỉ còn thiếu một điều là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta”.

Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Lúc đó Chúa Giêsu nhìn chung quanh, và bảo các môn đệ rằng: “Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao”. Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó.

Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: “Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa”.

Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng: “Như vậy thì ai có thể được cứu độ?” Chúa Giêsu chăm chú nhìn các ông, và nói: “Ðối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự”.

Suy niệm: Thật là ngược đời khi có quá nhiều của cải lại khiến con người khó được hạnh phúc! Ta nhận ra trong cuộc đời này, không riêng chi người nghèo, nhưng lắm kẻ giàu cũng khóc vì đau khổ. Cũng vậy, dù rất giàu có, người thanh niên trong Tin Mừng chưa tìm thấy hạnh phúc; anh đã tìm đến Thầy Giê-su, xin hướng dẫn con đường đưa đến hạnh phúc đời đời. Thế nhưng, câu trả lời của Ngài làm anh choáng váng, bất ngờ: Ngài muốn anh đừng dừng lại ở những dòng chữ của lề luật, nhưng vươn đến một Ngôi vị cụ thể là chính Ngài, Đấng vừa là Thiên Chúa, nhưng cũng là con người, qua việc bước theo làm môn đệ Ngài. Tuy nhiên, làm môn đệ Ngài kèm theo một đòi hỏi quyết liệt: từ bỏ của cải, phân phát cho người nghèo. Thật đáng tiếc cho anh, đòi hỏi ấy không nằm trong dự tính của anh, anh gắn bó với tiền bạc của cải hơn, không thể buông bỏ những điều quý giá trần thế ấy!  Thế là anh đã vuột mất cơ hội nắm lấy hạnh phúc thật sự, vĩnh cửu mà chỉ có Chúa Giê-su mới có thể trao tặng.

Mời Bạn hãy tự hỏi: tôi có quá gắn bó với của cải, với những đam mê trần tục  không? Đâu là hạnh phúc thật mà tôi đang tìm kiếm? Là Chúa hay là tiền bạc, danh vọng, đam mê?

Sống Lời Chúa: Chia sẻ tiền bạc, thời giờ, sự quan tâm chăm sóc… cho một người thiếu thốn đang ở gần tôi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con thường quá gắn bó với cuộc sống trần thế này, tưởng đó là hạnh phúc thật. Xin giúp con thức tỉnh, nhận ra hạnh phúc thật sự là chính Chúa. Để nhờ đó, con chỉ biết tìm kiếm, làm vui lòng Chúa mà thôi. Amen.