Tag Archive for: Mc

06/06 – Thứ Bảy đầu tháng, tuần 9 thường niên.

“Bà goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết”.

Lời Chúa: Mc 12, 38-44

Khi ấy, Chúa Giêsu nói cùng dân chúng trong khi giảng dạy rằng: “Các ngươi hãy coi chừng bọn luật sĩ. Họ thích đi lại trong bộ áo thụng, ưa được bái chào ngoài công trường, chiếm những ghế nhất trong hội đường và trong đám tiệc. Họ giả bộ đọc những kinh dài để nuốt hết tài sản của các bà goá: Họ sẽ bị kết án nghiêm nhặt hơn”.

Chúa Giêsu ngồi đối diện với hòm tiền, quan sát dân chúng bỏ tiền vào hòm, và có lắm người giàu bỏ nhiều tiền.

Chợt có một bà goá nghèo đến bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu. Người liền gọi các môn đệ và bảo: “Thầy nói thật với các con: Trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bá goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết. Vì tất cả những người kia bỏ của mình dư thừa, còn bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống”.

Suy niệm: Trong đợt lũ lụt năm 2024, cụ bà Hồ Thị Miêu, 102 tuổi, “là một trong những hộ dân có hoàn cảnh khó khăn nhất” ở Phong Nha, Quảng Bình, đã đem

100.000 đồng, số tiền ít ỏi bà dành dụm được, để đóng góp giúp bà con bị lũ lụt ở các tỉnh miền Bắc (Tuổi Trẻ Online 13/09/2024). Số tiền ấy chẳng đáng là bao so với nhiều người khác, nhưng lại chứa đựng cả tấm lòng. Bà đã tái hiện hình ảnh “bà goá nghèo” trong Tin Mừng dâng cúng vào Đền thờ chỉ có hai đồng tiền kẽm, nhưng Đức Giê-su đã đánh giá: “Bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết”. Xét theo số lượng, bà không bằng ai, nhưng bà đã dâng cúng nhiều nhất, bởi vì bà đã dâng tất cả, “tất cả những gì bà có để nuôi sống mình”, và với cả tấm lòng.

Bạn thân mến, Thiên Chúa đã trao ban cho chúng ta tất cả: “Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tiếc, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta” (Rm 8,32); Người Con đó là Đức Giê-su Ki-tô lại hiến dâng chính mình cho Chúa Cha trên cây thập giá, để cứu độ chúng ta. Phần bạn, dù bạn có yếu đuối, hèn mọn, bạn vẫn có thể là người dâng về Chúa nhiều nhất khi bạn hiến dâng lên Ngài tất cả những gì bạn có, với tất cả tấm lòng của bạn. Bạn có thể làm được điều đó khi thực hành theo lời dạy của thánh Phao-lô: “Bất cứ làm việc gì, hãy làm tận tâm như thể làm cho Chúa, chứ không phải cho người đời” (Cl 3,23).

Sống Lời Chúa: Mỗi sáng khi thức giấc, ngay tức khắc, bạn nhớ tới Chúa và dâng mình và tất cả những gì bạn sẽ làm trong ngày mới này cho Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã ban cho con tất cả. Con xin dâng về Chúa chính bản thân và mọi sự con có. Amen.

05/06 – Thứ Sáu đầu tháng, tuần 9 thường niên. – Thánh Bôniphát, giám mục, tử đạo. Lễ nhớ.

“Sao họ có thể bảo Ðức Kitô là Con vua Ðavít?”

Lời Chúa: Mc 12, 35-37

Khi ấy, Chúa Giêsu cất tiếng giảng dạy trong đền thờ rằng: “Sao các luật sĩ lại nói Ðấng Cứu Thế là con vua Ðavít? Vì chính Ðavít được Chúa Thánh Thần soi sáng đã nói: Thiên Chúa đã phán cùng Chúa tôi rằng: “Con hãy ngồi bên hữu Cha, cho đến khi Cha đặt các kẻ thù con làm bệ dưới chân con”. Chính Ðavít gọi Người là Chúa, thì sao Người lại có thể là Con Ðavít được?” Và đám dân chúng thích thú nghe Người nói.

Suy niệm: Các kinh sư quả quyết “Đấng Ki-tô là Con vua Đa-vít”. Họ dựa trên quan điểm tự nhiên mà cho rằng Đấng Ki-tô đơn thuần là hậu duệ vua Đa-vít. Đức Giê-su nhắc cho họ nhớ lời mặc khải đặt nơi môi miệng vua Đa-vít khi ông gọi Đấng Ki-tô là Chúa Thượng, là Con Thiên Chúa “ngự trị bên hữu Chúa Cha” (Tv 110,1). Điều đó có nghĩa là Đấng Ki-tô là Con vua Đa-vít đồng thời cũng là Con Thiên Chúa, giờ đây hiện thân nơi Đức Giê-su, như Phê-rô tuyên xưng: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16). Nơi Đức Giê-su, Đấng Ki-tô, nhân tính và thần tính phối hợp cách trọn vẹn trong một ngôi vị duy nhất. Tin nhận Đức Giê-su là Thiên Chúa thật và là người thật nghĩa là đón nhận Đấng là Chủ tể cao cả của vũ trụ và của lịch sử và cũng là Trưởng tử của một đàn em đông đúc (x. Rm 8,29). Ngài là “vị Thượng Tế muôn đời theo phẩm trật Men-ki-xê-đê” (Tv 110,4), vị Thượng Tế “thánh thiện, vô tội”, “biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta”, và đã tự hiến thân mình để đền tội chúng ta (x. Dt 4,15;7,26-27).

Mời Bạn: Đức Giê-su Ki-tô là Đấng cứu độ duy nhất của nhân loại (x. Cv 4,12). Bạn đã đúng khi đặt trọn niềm tin mến nơi Ngài, bởi “Ngài đã chết, hơn nữa đã sống lại và đang ngự bên hữu Chúa Cha mà chuyển cầu cho chúng ta”, chẳng lẽ Ngài lại kết án chúng ta (Rm 8,34)?

Sống Lời Chúa: Sống thân tình với Đức Ki-tô bằng đời sống cầu nguyện và thường xuyên lãnh nhận Thánh Thể.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp chúng con luôn sống trong tình thân với Chúa và chân thành yêu thương phục vụ tha nhân. Amen.

04/06 – Thứ Năm đầu tháng, tuần 9 thường niên.

“Thiên Chúa của ngươi là Thiên Chúa duy nhất và ngươi hãy kính mến Người”.

Lời Chúa: Mc 12, 28b-34

Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?”

Chúa Giêsu đáp: “Giới răn trọng nhất chính là: “Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi”. Còn đây là giới răn thứ hai: “Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi”. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó”.

Luật sĩ thưa Người: “Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất, và ngoài Người, chẳng có Chúa nào khác. Yêu mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh”.

Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu”. Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.

Suy niệm: Vị kinh sư ấy có lý để hỏi Đức Giê-su về điều răn quan trọng nhất. Khi phải lựa chọn tuân giữ giới răn nào để đạt đến sự sống và hạnh phúc đời đời, thì người ta lại rơi vào một ma trận các giới răn, không biết đâu là chính, đâu là phụ, đâu là điều cốt lõi. Quả vậy, ngoài luật Mô-sê, các ráp-bi còn đặt ra 248 điều buộc và 365 điều cấm. Và ông kinh sư đã khẩu phục tâm phục trước câu trả lời của Đức Giê-su: không có gì quan trong hơn là yêu mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân. Nhưng Đức Giê-su ‘nhắc khéo’ cho ông rằng: “ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!” bởi vì ông vẫn còn thiếu một điều, đó là: “Ông hãy làm như vậy là sẽ được sống” (Lc 10,28).

Mời Bạn: Nếu chúng ta nhìn nhận rằng yêu mến Chúa trên hết mọi sự và yêu tha nhân như chính mình là quan trọng nhất, thì giới răn ấy phải là lựa chọn ưu tiên cho tất cả cuộc sống của mình. Chỉ khi ấy, chúng ta mới thực sự thuộc về Nước Thiên Chúa, còn không, chúng ta mới chỉ ở gần Vương quốc ấy mà thôi.

Sống Lời Chúa: Dành ít phút đầu ngày để đọc và suy gẫm Lời Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa thường bắt đầu ngày sống bằng việc ra nơi hoang vắng để cầu nguyện và suốt ngày làm việc vì lòng yêu mến Chúa Cha. Xin cho con biết biến đổi Lời Chúa mà con vừa nghe thành việc lành con phải làm để con thực sự trở nên người môn đệ thừa sai của Chúa. A-men.

03/06 – Thứ Tư tuần 9 thường niên.

“Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống”.

Lời Chúa: Mc 12, 18-27

Khi ấy, có ít người phái Sađốc đến cùng Chúa Giêsu; phái này không tin có sự sống lại và họ hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, luật Môsê đã truyền cho chúng tôi thế này: Nếu ai có anh em chết đi, để lại một người vợ không con, thì hãy cưới lấy người vợ goá đó để gây dòng dõi cho anh em mình. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ rồi chết không con. Người thứ hai lấy người vợ goá và cũng chết không con, và người thứ ba cũng vậy, và cả bảy người không ai có con. Sau cùng người đàn bà ấy cũng chết. Vậy ngày sống lại, khi họ cùng sống lại, thì người đàn bà đó sẽ là vợ của người nào? Vì cả bảy anh em đã cưới người đó làm vợ”.

Giêsu trả lời rằng: “Các ông không hiểu biết Kinh Thánh, cũng chẳng hiểu biết quyền phép của Thiên Chúa, như vậy các ông chẳng lầm lắm sao? Bởi khi người chết sống lại, thì không lấy vợ lấy chồng, nhưng sống như các thiên thần ở trên trời.

Còn về sự kẻ chết sống lại, nào các ông đã chẳng đọc trong sách Môsê chỗ nói về bụi gai, lời Thiên Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ta là Chúa Abraham, Chúa Isaac và Chúa Giacóp”. Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống. Vậy các ông thật lầm lạc”.

Suy niệm: Martin Heidegger, một triết gia hiện sinh, cho rằng: “Con người là hữu thể sinh ra để chết”. Lối nói của ông có thể khó hiểu nhưng cho thấy cái chết là điểm giới hạn cuối cùng không ai có thể vượt qua được; vì thế tốt nhất là hãy sống trọn vẹn mọi giây phút hiện tại. Quan điểm đó dễ dẫn đến chỗ coi cái chết như một dấu chấm hết tuyệt đối đến mức phủ nhận sự sống lại và cuộc sống đời sau, như những người thuộc nhóm Xa-đốc vẫn chủ trương. Đức Giê-su quả quyết Kinh Thánh cho biết Thiên Chúa là Đấng hằng sống và những ai thuộc về Ngài thì vẫn sống bởi vì Ngài là “Thiên Chúa của kẻ sống”. Hơn nữa, Ngài còn mặc khải: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống” (Ga 11,25). Khi Đức Ki-tô chịu chết trên thập giá và sau ba ngày phục sinh, Ngài đã tiêu diệt sự chết đến muôn đời (x. 1Cr 15,26). Nhờ đó, ai tin vào Ngài sẽ sống muôn đời.

Bạn thân mến! Cuộc sống đời này không phải là “tiến trình đi đến cái chết” như một “giới hạn cuối cùng” mà là sự biến đổi từ chỗ “gieo xuống là hư nát” đến chỗ “trỗi dậy thì bất diệt” (1Cr 15, 42). Khi bạn sống trọn vẹn giây phút hiện tại trong niềm tin mến vào Đức Ki-tô, thì sự sống đời đời có thể bắt đầu nơi bạn ngay hôm nay rồi.

Sống Lời Chúa: Thường xuyên suy niệm Lời Chúa và rước Thánh Thể để nuôi dưỡng sự sống đời đời nơi bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp chúng con biết từ bỏ lối sống thế tục, để chúng con sống trọn vẹn giây phút hiện tại trong niềm tin yêu Chúa, và luôn hướng về cuộc sống vĩnh cửu trên thiên quốc. Amen.

02/06 – Thứ Ba tuần 9 thường niên.

“Các ông hãy trả cho Cêsarê cái gì thuộc về Cêsarê, và trả cho Thiên Chúa cái gì thuộc về Thiên Chúa”.

Lời Chúa: Mc. 12, 13-17

Khi ấy, người ta sai mấy người thuộc nhóm biệt phái và đảng Hêrôđê đến Chúa Giêsu để lập mưu bắt lỗi Người trong lời nói. Họ đến thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật không vị nể ai, vì Thầy chẳng xem diện mạo, một giảng dạy đường lối Thiên Chúa cách rất ngay thẳng. Vậy chúng tôi có nên nộp thuế cho Cêsarê không? Chúng tôi phải nộp hay là không?”

Nhưng Người biết họ giả hình, nên bảo rằng: “Sao các ông lại thử Ta? Hãy đưa Ta xem một đồng tiền”. Họ đưa cho Người một đồng tiền và Người hỏi: “Hình và ký hiệu này là của ai?” Họ thưa: “Của Cêsarê”.

Người liền bảo họ: “Vậy thì của Cêsarê, hãy trả cho Cêsarê; của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa”. Và họ rất đỗi kinh ngạc về Người.

Suy niệm: Những người thuộc nhóm Pha-ri-sêu và phe Hê-rô-đê gài Đức Giê-su phải tỏ rõ lập trường trước tình huống nhạy cảm tiến thoái lưỡng nan: hoặc là khuất phục và nộp thuế cho Xê-da hoặc là chống nộp thuế để đấu tranh cho độc lập tự do của dân tộc. Câu trả lời khôn ngoan của Đức Giê-su là một cú thoát hiểm ngoạn mục trước cái bẫy của họ. Nếu đồng tiền Rô-ma mang hình ảnh của hoàng đế Xê-da thì hãy “trả về Xê-da”. Nhưng không chỉ có thế, câu trả lời đó còn mở ra một chân lý căn bản hơn, đó là mọi người, từ hoàng đế Xê-da đến người nô lệ, đều mang nơi mình “hình ảnh của Thiên Chúa” (x. St 1,27). Mọi sự ta có, và cả cuộc sống của ta đều thuộc về Chúa; thế nên phải “trả về cho Thiên Chúa” những gì thuộc về Ngài.

Mời Bạn: Chúa không dạy ta chối bỏ các giá trị trần thế cũng không bảo ta trốn tránh bổn phận trần thế. Trái lại, các thực tại trần thế vì là những thụ tạo của Thiên Chúa, “được tác thành với các phẩm tính bền vững, chân thật và thiện hảo cũng như có những định luật và trật tự riêng”, chúng có “sự độc lập chính đáng” con người phải tôn trọng (x. GS 36). Về phần mình, các ki-tô hữu ý thức mình thuộc về Đức Ki-tô chứ không thuộc về thế gian, và mình được sai đi thánh hoá thế gian bằng phương tiện của thế gian (x. Đường Hy Vọng 340).

Sống Lời Chúa: Dâng Chúa một lời nguyện tắt xin Ngài chúc lành cho công việc bạn sắp làm để vinh danh Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, toàn thân con với cả thân xác và linh hồn, cả hiện tại và tương lai, đều thuộc về Chúa. Xin giúp con làm việc gì cũng là để danh Chúa được tôn vinh. Amen.

01/06 – Thứ Hai tuần 9 TN . – Thánh Giúttinô, tử đạo. Lễ nhớ.

“Chúng bắt cậu con trai giết đi và quăng xác ra vườn nho”.

Lời Chúa: Mc 12, 1-12

Khi ấy, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão rằng: “Có người trồng một vườn nho, rào dậu xung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp, đoạn cho tá điền thuê vườn nho và trẩy đi phương xa.

“Ðến kỳ hạn, ông sai đầy tớ đến với tá điền thu phần hoa lợi vườn nho. Nhưng những người này bắt tên đầy tớ đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai đầy tớ khác đến với họ. Người này cũng bị chúng đánh vào đầu và làm sỉ nhục. Nhưng người thứ ba thì bị chúng giết. Ông còn sai nhiều người khác nữa, nhưng kẻ thì bị chúng đánh đập, người thì bị chúng giết chết.

“Ông chỉ còn lại một cậu con trai yêu quý cuối cùng, ông cũng sai đến với họ, (vì) ông nghĩ rằng: “Chúng sẽ kiêng nể con trai ta”. Nhưng những tá điền nói với nhau rằng: “Người thừa tự đây rồi, nào ta hãy giết nó và cơ nghiệp sẽ về ta”. Ðoạn chúng bắt cậu giết đi và quăng xác ra ngoài vườn nho. Chủ vườn nho sẽ xử thế nào? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền và giao vườn nho cho người khác. Các ông đã chẳng đọc đoạn Thánh Kinh này sao: “Tảng đá những người thợ xây loại ra, trở thành đá góc tường. Ðó là việc Chúa làm, thật lạ lùng trước mắt chúng ta”.

Họ tìm bắt Người, nhưng họ lại sợ dân chúng. Vì họ đã quá hiểu Người nói dụ ngôn đó ám chỉ họ. Rồi họ bỏ Người mà đi.

Suy niệm: Vườn nho trong bài ca của sách ngôn sứ I-sai-a, là hình ảnh của Ít-ra-en, dân riêng của Chúa: “vườn nho của Đức Chúa các đạo binh, chính là nhà Ít-ra-en đó” được Thiên Chúa quý chuộng chăm sóc; thế nhưng vườn nho ấy chỉ sinh ra nho dại để rồi kết cuộc bị phế bỏ hoang tàn (x. Is 5,1-7). Chúa Giê-su cải biên lại dụ ngôn đó với những tình tiết tương phản và bi thảm đến độ không tưởng. Một bên là bọn tá điền sát nhân, là hình ảnh của giới thủ lãnh Ít-ra-en, không từ một thủ đoạn ác độc nào nhằm chiếm đoạt vườn nho. Một bên là Thiên Chúa trong hình ảnh ông chủ vườn nho rất mực nhân từ, nhẫn nại và bao dung trước sự bất trung phản loạn của bọn tá điền. Đỉnh điểm của bi kịch là chính người con thừa tự của ông, hiện thân nơi Đức Giê-su, cũng bị họ sát hại thảm thương. Nhưng đó lại là “công trình kỳ diệu” của Chúa: Đức Giê-su chịu khổ nạn và phục sinh, là “tảng đá bị loại bỏ” lại trở nên “đá tảng góc tường”, để đem ơn cứu độ đến cho muôn người.

Mời Bạn: Thật là chính đáng khi bạn dâng lời ca ngợi và tạ ơn Thiên Chúa, vì bạn là người được hưởng ơn phúc từ công trình kỳ diệu của Ngài. Nhưng bạn còn được mời gọi tham gia vào công trình ấy bằng cách dâng hiến chính mình là “viên đá sống động” kết hợp với Đức Ki-tô là “viên đá góc tường” để góp phần xây dựng ngôi Đền thờ thiêng liêng của Chúa (x. 1Pr 2,4-5).

Sống Lời Chúa: Mỗi một hành động của bạn theo tinh thần Tin Mừng, thực thi Tám Mối Phúc Thật là một “viên đá sống động” xây dựng Hội Thánh.

Cầu nguyện: Hát “Kinh Hoà Bình”.

30/05 – Thứ Bảy tuần 8 thường niên.

“Ông lấy quyền nào làm sự đó?”

Lời Chúa: Mc. 11, 27-33

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ lại đến Giêrusalem. Và trong khi Chúa Giêsu đi lại trong đền thờ, thì những trưởng tế, luật sĩ và kỳ lão đến hỏi Người: “Ông lấy quyền nào mà làm sự đó? Và ai đã ban quyền cho ông để làm như vậy?”

Chúa Giêsu đáp: “Tôi sẽ hỏi các ông một câu thôi, hãy trả lời cho Tôi thì Tôi sẽ bảo cho các ông hay Tôi lấy quyền nào mà làm việc đó: Phép rửa của Gioan bởi trời hay bởi người ta? Hãy trả lời Tôi đi”. Họ liền bàn riêng với nhau rằng: “Nếu chúng ta trả lời “Bởi trời”, ông ấy sẽ nói: “Vậy sao các ông không tin Người?” Nhưng nếu chúng ta nói “Bởi người ta”, chúng ta sợ dân chúng, vì mọi người đều coi Gioan thật là một tiên tri.

Vậy họ thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Chúng tôi không biết”. Và Chúa Giêsu bảo họ: “Vậy thì tôi cũng không nói cho các ông biết bởi quyền phép nào Tôi làm sự đó”.

Suy nim: Đối thoại là một trong những phương thế giải quyết mâu thuẫn, đem lại sự hiểu biết và trân quý nhau hơn. Tuy thế, đối thoại chỉ mang lại hiệu quả khi đôi bên đến với nhau với lòng chân thành, cởi mở và tinh thần tôn trọng sự thật. Cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su và giới lãnh đạo Do thái trong bài Tin Mừng hôm nay diễn ra sau khi Chúa Giê-su thanh tẩy Đền thờ (x. Mc 11,15-19), một sự kiện náo động đụng chạm trực tiếp đến quyền hành của những người đứng đầu Ír-ra-en. Vì thế, cuộc gặp gỡ này đã không diễn ra trong bầu khí của một cuộc đối thoại đúng nghĩa, bởi lẽ các thượng tế, kinh sư và kỳ mục đã đến với thái độ ganh ghét, thù nghịch. Kết quả là sự thật về Chúa Giê-su đã không được vén mở cho họ, hay nói đúng hơn, chính họ đã khép kín mình và không muốn đón nhận sự thật. Bi kịch của giới lãnh đạo Do thái nằm ở chỗ họ đã không có đủ lòng chân thành và khiêm tốn. Nỗi sợ mất uy tín, địa vị đã khiến họ không dám nhìn nhận sự thật, đẩy họ đến một câu trả lời vô trách nhiệm: “chúng tôi không biết. Cuộc đối thoại giữa họ và Chúa Giê-su đã đi vào chỗ bế tắc.

Mi Bn: Nền văn hóa hướng đến đại kết của thời đại chúng ta ưu tiên coi đối thoại là hình thức gặp gỡ để thấu hiểu và cùng cộng tác xây dựng hòa bình (x. EG 244). Bạn có nhận thức được điều này không?

Chia s: Bạn chia sẻ kinh nghiệm về những thành công hoặc thất bại khi đối thoại với người khác.

Sng Li Chúa: Tôi quyết tâm xây dựng sự đoàn kết trong giáo xứ bằng việc đối thoại chân thành.

Cu nguyn: Hát Kinh Hòa Bình.

27/05 – Thứ Tư tuần 8 thường niên.

“Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp”.

Lời Chúa: Mc 10, 32-45

Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu lên đường đi Giêrusalem, Chúa Giêsu dẫn đầu đi trước họ, và các ông hết sức bỡ ngỡ, những người theo sau thì sợ hãi. Người gọi mười hai ông lại gần và nói cho các ông biết những gì sẽ xẩy đến cho Người: “Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế, các luật sĩ và các kỳ lão. Họ sẽ kết án tử hình Người và nộp Người cho dân ngoại. Họ sẽ nhạo cười Người, phỉ nhổ vào Người, đánh đòn và giết Người, và ngày thứ ba Người sẽ sống lại”.

Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, đến gần Người và thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con muốn Thầy ban cho chúng con điều chúng con sắp xin Thầy”. Người đáp: “Các con muốn Thầy làm gì cho các con?” Các ông thưa: “Xin cho chúng con một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả Thầy trong vinh quang của Thầy”. Chúa Giêsu bảo: “Các con không biết các con xin gì. Các con có thể uống chén Thầy sắp uống và chịu cùng một phép rửa Thầy sắp chịu không?” Các ông đáp: “Thưa được”. Chúa Giêsu bảo: “Chén Thầy uống, các con cũng sẽ uống, và phép rửa Thầy sắp chịu, các con cũng sẽ chịu. Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì không thuộc quyền Thầy ban, nhưng là dành cho những ai đã được chỉ định”.

Mười môn đệ khác nghe chuyện đó liền bực tức với Giacôbê và Gioan.

Chúa Giêsu gọi các ông lại gần mà bảo: “Các con biết rằng những người được coi là lãnh tụ các nước thì sai khiến dân chúng như ông chủ, và những người làm lớn thì lấy uy quyền mà trị dân. Còn các con không như thế. Trái lại, ai trong các con muốn làm lớn, thì hãy tự làm đầy tớ anh em. Và ai muốn thành người cầm đầu trong các con, thì hãy tự làm nô lệ cho mọi người. Vì chính Con Người cũng không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ và ban mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho nhiều người”.

Suy nim: Chúa Giê-su đang tiến về Giê-ru-sa-lem để bước vào cuộc Thương khó. Người đi trước, còn các môn đệ theo sau trong tâm trạng đầy kinh hoàng, sợ hãi. Trong bầu khí nặng nề ấy, Chúa lại loan báo lần thứ ba về cuộc Khổ nạn của mình: “Con Người s b np h s nho báng, đánh đòn và giết chết Người. Nhưng ba ngày sau, Người s sng li (Mc 10,33-34). Thế nhưng, điều đáng buồn là liền ngay sau đó, hai ông Gia-cô-bê và Gio-an lại xin: một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả trong vinh quang của Chúa Giê-su. Việc xin xỏ ấy phản ánh một phản ứng rất tự nhiên của con người: khi sợ hãi, con người thường bị thúc đẩy tìm kiếm đảm bảo nơi tiền bạc, quyền lực, địa vị. Nhưng Chúa Giê-su dạy một con đường khác: “Ai mun làm ln gia anh em thì phi làm người phc v anh em (Mc 10,43). Con đường vượt qua sợ hãi không phải là tìm kiếm quyền lực, tiền bạc, nhưng là tình yêu. “Tình yêu hoàn ho loi tr s hãi (1Ga 4,18).

Bn thân mến, Khi đối diện với sợ hãi, bạn thường làm gì? Bạn tìm đến Chúa, hay tìm đến những “bảo đảm” khác như tiền bạc, địa vị, quyền lực?

Sng Li Chúa: Hãy gọi đích danh tên một hay vài nỗi sợ cụ thể đang xâm chiếm lòng bạn hôm nay, và phó dâng nỗi sợ ấy cho tình yêu của Thiên Chúa, tin tưởng Ngài giúp mình vượt qua.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, nhiu khi con sng trong s hãi, và tìm cách bù đắp bng quyn lc, tin bc hay địa v. Xin cho con hiu rng ch có tình yêu, s tín thác nơi Chúa mi giúp con vượt thng ni s. Amen.

26/05 – Thứ Ba tuần 8 thường niên. – Thánh Philipphê Nêri, linh mục. Lễ nhớ.

“Ngay ở đời này, lúc bị bắt bớ, các con lãnh được gấp trăm, còn đời sau các con sẽ được sự sống vĩnh cửu”.

Lời Chúa: Mc 10, 28-31

Khi ấy, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Ðây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy?”

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất”.

Suy nim: Học sinh muốn đạt kết quả tốt trong việc học tập thì phải biết từ bỏ những thói ham mê vui chơi. Người mắc bệnh hiểm nghèo phải kiêng khem đủ thứ: rượu bia, thuốc lá, đường, mỡ, v.v… Họ bị buộc phải bỏ những thứ mà trước đây họ rất thích, ghiền nữa là khác, chỉ nhằm đạt được một điều: sự sống! Người ta chấp nhận từ bỏ như thế không phải để trở thành trắng tay mà là để đạt được một cái khác lớn hơn, quí hơn. Vì thế khi tông đồ Phê-rô “kể khổ” với Chúa: “Thy coi, chúng con đã b mi s mà theo Thy hẳn là ông muốn phân trần: “Thế mà, chúng con đã được cái gì đâu! Thật ra Phê-rô nói hãy còn thiếu. Và Chúa đã bổ sung: Theo Chúa không chỉ phải từ bỏ mà còn phải chu “nhiu s ngược đãi nữa. Nhưng đồng thời, Chúa quả quyết để trấn an các tông đồ, các ông sẽ được rất nhiều và được “cả chì lẫn chài”: các ông sẽ được gấp trăm so với những gì mình từ bỏ, và được cả đời này lẫn đời sau.

Mi Bn nhìn gương thánh Phao-lô: Sau kinh nghiệm gặp Chúa Phục Sinh trên đường đi Đa-mát, thánh nhân đã chia sẻ: “Vì Người, tôi đành mt hết, và tôi coi tt c như rác, để được Đức Ki-tô. Những gì xưa kia ngài cho là có lợi nay ngài coi là thiệt thòi “so vi mi li tuyt vi là được biết Đức Ki-tô” (x. Pl 3,8-9).

Chia s:  Bạn có cảm nghiệm “được gì mất gì” khi bạn chọn theo Đức Ki-tô?

Sng Li Chúa: Hy sinh nhịn một sự thoải mái nho nhỏ hoặc một thú vui được phép để luôn sẵn sàng trước lời mời gọi của Chúa Ki-tô.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su là Tình Yêu và là Gia nghip ca con, xin cho con biết chn Chúa, biết sng phó thác, đặt trn nim tin Chúa. Amen.