Tag Archive for: Mc

25/04 – Thứ Năm tuần 4 Phục Sinh – THÁNH MÁCCÔ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG. Lễ kính.

“Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng”.

Lời Chúa: Mc 16, 15-20

Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và phán: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những phép lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì cũng không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh”.

Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và củng cố lời giảng dạy bằng những phép lạ kèm theo.

Suy nim: Một khi đã là ‘tin mừng’ thì dù có cấm người ta vẫn cứ loan đi. Nhiều lần Chúa Giê-su chữa lành bệnh nhân và liền sau đó chỉ thị họ đừng nói cho ai biết; nhưng thông tin về việc Ngài chữa lành không thể bưng bít, bởi niềm vui được lành bệnh quá lớn, khiến những người được chữa lành không thể im lặng, mặc cho lời Chúa Giê-su dặn. Sau này, các Tông đồ cũng thế, mặc cho giới lãnh đạo tôn giáo Do-thái cấm đoán, đe dọa, bỏ tù, thậm chí là giết chết, các ngài vẫn không thôi loan báo về Chúa Ki-tô Phục sinh, bởi vì niềm vui được gặp Chúa phục sinh quá lớn: Không gì có thể ngăn cản các ngài ra đi làm chứng, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Như thế chúng ta mới hiểu tâm trạng của thánh Phao-lô khi bảo rằng: “Khn cho tôi, nếu tôi không rao ging Tin Mng (1 Cr 6,16).

Mi Bn: Để loan báo Tin Mừng, trước hết chúng ta phải có niềm vui được gặp gỡ Đức Ki-tô phục sinh. Nếu không cảm nhận được niềm vui khi biết Ngài, và không tự hào về những giá trị Ngài mang đến, chúng ta chẳng có gì để mà loan báo!

Sng Li Chúa: Hãy dành thời gian sống thân mật với Chúa Ki-tô, đặc biệt qua việc đọc và suy gẫm Lời Chúa, để có thể cảm nhận cách sâu sắc về Ngài, hầu ‘có cái’ để mà loan báo.

Cu nguyn: Ly Chúa, không ai có th loan báo Tin Mng nếu trước đó không cm nhn được nim vui v Chúa. Xin cho con biết Chúa, hu có th say mê loan báo Tin Mng, như thánh Mác-cô mà chúng con mng l hôm nay. Amen.

11/04 – Thứ Bảy tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH.

“Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng”.

Lời Chúa: Mc 16, 9-15

Khi Chúa Giêsu sống lại, sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, thì trước hết Người hiện ra với Maria Mađalêna, kẻ đã được Chúa đuổi bảy quỷ. Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng ở với Người và nay đang buồn thảm khóc lóc. Họ nghe bà nói Chúa sống lại và bà đã thấy Người, nhưng họ không tin.

Sau đó, Chúa lại hiện ra dưới hình thức khác với hai môn đệ đang trên đường về miền quê. Hai ông trở về báo tin cho anh em, nhưng họ cũng không tin các ông ấy.

Sau hết, Chúa hiện ra với mười một tông đồ lúc đang ngồi ăn. Chúa khiển trách các ông đã cứng lòng, vì các ông không tin những kẻ đã thấy Người sống lại. Rồi Người phán: “Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng cho muôn loài”.

Suy nim: Người ta thường ví một tâm hồn cứng cỏi trước những biểu hiện của niềm tin là “cng lòng như Tô-ma. Nhưng xem ra các tông đồ kia còn cứng lòng tin hơn Tô-ma nữa. Cô Ma-ri-a báo tin Chúa Phục Sinh, họ không tin. Hai môn đệ làng Em-mau về báo, họ cũng không tin. Đức Giê-su Phục Sinh đã phải đích thân tỏ mình ra cho họ để phá tan nỗi thất vọng, đau buồn do cái chết của Ngài đang giam giữ lòng tin của họ. Ngài biến đổi các Tông đồ từ những người “cứng lòng tin” trở thành những chứng nhân mạnh dạn thi hành sứ mạng lớn lao mà Chúa giao, đó là ra đi khắp nơi loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho mọi người.

Mi Bn: Tin Đức Giê-su Phục Sinh cũng không dễ đối với chúng ta hôm nay. Lòng cứng tin của các Tông đồ lại là may mắn cho chúng ta. Nếu các ông dễ tin, ngày nay chúng ta có thể nghi ngờ các ông lầm vì cuồng tín. Nhưng vì các ông khó tin là chứng chắc chắn để chúng ta tin Đức Giê-su Phục Sinh. Còn bạn, nếu  bạn tin Chúa Phục Sinh sao bạn còn phiền muộn, chán nản, hững hờ với việc sống đạo?

Sng Li Chúa: Trong giờ kinh gia đình, cầu nguyện một gia đình lương dân và tâm sự với Chúa nỗi khắc khoải mong sao cho Tin Mừng Phục Sinh được loan báo cho họ.

Cu nguyn: Ly Chúa xin m mt cho con cp mt đức tin để con xác tín Chúa sng li, để dù gia hoàn cnh nào, con luôn hân hoan vì con là Ki-tô hu đã tin tht Chúa Phc Sinh. Xin Chúa giúp con biết loan báo Tin Mng Phc Sinh cho anh ch em con. Amen.

13/03 – Thứ Sáu tuần 3 Mùa Chay.

“Thiên Chúa của ngươi là Thiên Chúa duy nhất, và ngươi hãy kính mến Người”.

Lời Chúa: Mc 12, 28b-34

Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?”

Chúa Giêsu đáp: “Giới răn trọng nhất chính là: “Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi”. Còn đây là giới răn thứ hai: “Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi”. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó”.

Luật sĩ thưa Ngài: “Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất và ngoài Người, chẳng có Chúa nào khác nữa. Mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh”.

Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu”. Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.

Suy nim: Chúng ta chẳng lạ gì câu nói: “Đạo nào cũng dạy điều hay lẽ phải!” Quả thật, đạo nào cũng dạy yêu thương: Đức Phật dạy từ bi hỉ xả, Đức Khổng tử dạy nhân ái. Chúa Giê-su thì dạy bác ái. Thế nhưng có điểm khác biệt: Chúa dạy điều cốt lõi của Đạo Trời không chỉ là YÊU NGƯỜI mà còn là MẾN CHÚA nữa. Ta phải mến Chúa vì tất cả sự sống và sự tồn tại của ta đều phát xuất từ Chúa, và vì Chúa là Đấng Hằng Sống. Mặt khác ta phải yêu người vì con người cũng được Chúa yêu thương; vì trong Chúa, mọi người là anh em với nhau; vì khi yêu người, ta yêu mến Chúa hiện diện nơi họ. Niềm tin và lòng mến Chúa chính là nền tảng vững chắc để tình yêu thương đồng loại được trở nên đích thực và bền vững.

Mi Bn: Việc “yêu người” lắm khi trở nên khó khăn thậm chí là không thể: lòng giận ghét khiến người ta thốt ra những lời cay độc muốn xoá bỏ sự có mặt của người khác khỏi cuộc sống của mình. Nhưng như nhạc sĩ Phạm Duy tâm sự: “Giết người đi thì ta ở với ai?” Nhà thơ John Donne (1572-1631) có nói một câu mà ngày nay đã trở thành quen thuộc với nhiều người: “Không ai là mt hòn đảo. Mỗi người đều cần đến người khác để sống, để yêu, để chính bản thân mình được hoàn thiện. Chúa Giê-su, Đấng “hiến thân chu chết cho người mình yêu cho ta thấy chỉ có thể “yêu người như chính mình khi ta biết “yêu người như Chúa yêu ta.”

Sng Li Chúa: Làm một nghĩa cử bác ái cho một người mà tự nhiên bạn cảm thấy khó thương nhất.

Cu nguyn: Đọc kinh Kính Mến.

16/02 – Thứ Hai tuần 6 thường niên.

“Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ?”.

Lời Chúa: Mc 8, 11-13

Khi ấy, các người biệt phái xuất hiện và bắt đầu tranh luận với Chúa Giêsu. Họ xin Người một điềm lạ trên trời để thử Người.

Người thở dài mà nói: “Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ? Quả thật, Ta bảo các ông hay: Sẽ chẳng cho thế hệ này điềm lạ nào”. Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền sang bờ bên kia.

Suy nim: Chúa Giê-su đã làm nhiều phép lạ, gần nhất là phép lạ hoá bánh ra nhiều lần thứ hai (Mc 8,1-10), nhưng những người Pha-ri-sêu vẫn “chê” đó là dấu lạ “dưới đất” mà có lần họ đã họ xuyên tạc là Ngài dựa vào quyền thế của Bê-en-dê-bun để làm phép lạ (x. Mc 3,22). Thế nên họ “mt du l t tri để thách đố Đức Giê-su. Không phải là Chúa không thể đáp ứng yêu cầu của họ, bởi vì Ngài là chính “du l t tri, điều đã được chứng thực khi Ngài chịu phép rửa: “Có tiếng t tri phán rng: Con là Con yêu du ca Ta (Mc 1,11). Nhưng “du l t tri đích thực có tên là Gio-na khi Ngài sẽ trỗi dậy vinh hiển sau ba ngày chịu mai táng trong lòng đất. Như dân Do Thái trong sa mạc thử thách Chúa, để rồi vẫn cứng lòng tin “dù đã thy nhng vic Chúa làm (Tv 95,8-9), người Pha-ri-sêu cũng vẫn cứng lòng tin, dù đã thấy biết bao dấu lạ, ngay cả dấu lạ Gio-na!

Mi Bn: Chúa Giêsu, du l t tri, vẫn tiếp tục là dấu lạ cho chúng ta hằng ngày trong Bí tích Thánh Thể. Chúng ta sẽ giống như người Pha-ri-sêu nếu vẫn từ khước “du l Thánh Th này để đòi hỏi những dấu lạ để thoả mãn tính hiếu kỳ, để đáp ứng những ham muốn về tiền bạc, dục vọng và quyền lực.

Sng Li Chúa: Bạn viếng Thánh Thể hoặc rước lễ thiêng liêng để chiêm ngắm “Chúa Giêsu, du l t tri đang ở với bạn trong Bí tích Thánh Thể.

Cu nguyn: Ly Chúa, xin cho con biết tin Chúa mt cách vô điu kin, để đức tin ca con cùng Chúa chuyn được núi kiêu căng thành đồng bng khiêm tn; di non di trá, tham lam thành con đường ca s tht và yêu thương.

LỄ GIAO THỪA

PHÚC ÂM: Mt 5, 1-10

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mátthêu.

“Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ”.

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ đông đảo, Người đi lên núi, và lúc Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần Người. Bấy giờ Người mở miệng dạy họ rằng:

“Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.

Phúc cho những ai đau buồn, vì họ sẽ được ủi an.

Phúc cho những ai hiền lành, vì họ sẽ được Ðất Nước làm cơ nghiệp.

Phúc cho những ai đói khát điều công chính, vì họ sẽ được no thoả.

Phúc cho những ai hay thương xót người, vì họ sẽ được xót thương.

Phúc cho những ai có lòng trong sạch, vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa.

Phúc cho những ai ăn ở thuận hòa, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nước Trời là của họ”.

13/02 – Thứ Sáu tuần 5 thường niên.

“Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.

Lời Chúa: Mc 7, 31-37

Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh. Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh.

Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là “hãy mở ra”, tức thì tai anh được sõi sàng. Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả.

Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: “Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.

Suy nim: Người điếc không nghe được điều người khác nói. Họ không bị xã hội loại trừ, nhưng chính chứng điếc cản trở họ giao tiếp với người khác. Người ngọng, lưỡi như bị buộc lại, muốn trình bày ý tưởng gì hay diễn tả tâm tư ước muốn thật khó khăn, có khi còn bị hiểu lầm, chế nhạo. Người vừa điếc vừa ngọng giống như bị cắt cụt mọi phương thế giao tiếp với tha nhân. Người ta nói mình không nghe được; mình nói không ai hiểu được. Anh ta như người tù biệt xứ ngay ở giữa những người thân. Để chữa lành cho anh, Chúa Giê-su nói: “Ép-pha-tha! Hãy m ra! Lập tức “tai anh ta m ra, lưỡi như hết b buc li”, anh nối lại được mối tương quan với tha nhân. Nỗi bất hạnh của anh giờ đây trở thành niềm vui và hạnh phúc.

Mi Bn: Có thể chúng ta không bị điếc và ngọng thể lý nhưng rất có thể đang bị điếc và ngọng tâm linh. Điếc khi ta làm ngơ trước điều hay lẽ phải, thích nghe lời khen tặng nịnh nọt mà bịt tai trước những lời góp ý xây dựng. Lúc đó ta “có tai mà chng th nghe chi” (Tv 135,17). Ta ngọng khi miệng lưỡi không biết ca ngợi Chúa, không dám nói sự thật, không có can đảm nói điều hay lẽ phải bênh vực cho chân lý. Lúc đó ta có lưỡi mà “lưỡi đã dính vi hàm” (x. Tv 137,6).

Sng Li Chúa: Mỗi ngày chú ý lắng nghe điều hay lẽ phải và nói lời xây dựng với tha nhân.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su là Đấng cha lành mi bnh tt tâm linh, xin cho chúng con nhn ra chng điếc ngng ca mình và xin Chúa cha lành chúng con.

12/02 – Thứ Năm tuần 5 thường niên.

“Những con chó ở dưới gầm bàn cũng ăn những mụn bánh rơi của con cái”

Lời Chúa: Mc 7, 24-30

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt Tyrô và Siđon. Vào một nhà kia, Người không muốn ai biết mình, nhưng người không thể ẩn náu được.

Vì ngay lúc đó, một bà kia có đứa con gái bị thần ô uế ám, bà nghe nói về Người liền đến phục lạy Người. Bà đó là người dân ngoại, dòng giống Syrô-Phênixi và bà xin Người trừ quỷ ra khỏi con bà.

Người nói: “Hãy để con cái ăn no trước đã, vì không nên lấy bánh của con cái mà ném cho chó”. Nhưng bà trả lời và thưa Người rằng: “Thưa Thầy, đúng thế, nhưng các chó con cũng được ăn những mụn rơi dưới bàn ăn của con cái”.

Người liền nói với bà: “Vì lời bà nói đó, bà hãy về; quỷ đã ra khỏi con gái bà rồi”. Khi bà về đến nhà, thì thấy cô gái nhỏ nằm trên giường và quỷ đã xuất rồi.

Suy nim: Bà ta quê ở Phê­-ni-xi, là người Hy Lạp, nghĩa là bà thuộc về dân ngoại, loại người bị người Do Thái khinh khi. Bà thật là “lì đòn”: ngay cả những lời thử thách đầy vẻ miệt thị nhất “Không nên ly bánh mà vt cho chó” cũng không làm bà nản lòng. Bà vẫn tha thiết cầu xin: “Nhưng con chó dưới gm bàn li được ăn nhng mnh vn ca đám tr con. Tình yêu của bà đối với người con đã giúp bà có sức mạnh như thế: sẵn sàng chịu đựng mọi thứ đau khổ, sỉ nhục, miễn sao đem lại điều tốt đẹp cho người con mà bà yêu quí. Chúa đã chấp nhận lời cầu xin vì cảm kích tấm lòng tha thiết của bà.

Mi Bn: Phần bạn, có bao giờ bạn cầu nguyện với Đức Ki-tô cách tha thiết như vậy chưa? Có bao giờ bạn cảm thấy buồn phiền ray rứt trước những đau khổ, những tội lỗi, những khốn cùng của người khác đến mức bạn sẵn sàng chịu khổ, kể cả hạ mình chịu sỉ nhục để làm một cái gì đó tốt đẹp cho họ không?

Sng Li Chúa: Bạn có biết ai sống chung quanh bạn đang phải đau khổ về vật chất hay tinh thần không? Bạn có thể làm gì để giúp họ? Một sự chia sẻ? Một lời an ủi? Một nụ cười cảm thông? Ít nhất bạn hãy cầu nguyện cho họ một cách thật tha thiết như người đàn bà xứ Phê-ni-xi này.

Cu nguyn: Ly Chúa, xin cho con biết m to đôi mt để con thy được nhng ni thng kh ca tha nhân. Xin cho con biết m rng tm lòng để cm thông chia s, và cho con biết dang rng đôi tay để sn sàng làm điu gì đó tt đẹp cho h. Chúng con cu xin nh Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.

11/02 – Thứ Tư tuần 5 thường niên.

“Những gì từ con người ta xuất ra, đó là cái làm cho người ta ra ô uế”.

Lời Chúa: Mc 7,14-23

Khi ấy, Chúa Giêsu lại gọi dân chúng mà bảo rằng: “Hết thảy hãy nghe và hiểu rõ lời Ta. Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.

Lúc Người lìa dân chúng mà về nhà, các môn đệ hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn ấy.

Người liền bảo các ông: “Các con cũng mê muội như thế ư? Các con không hiểu rằng tất cả những gì từ bên ngoài vào trong con người không thể làm cho người ta ra ô uế được, vì những cái đó không vào trong tâm trí, nhưng vào bụng rồi xuất ra”. Như vậy Người tuyên bố mọi của ăn đều sạch.

Người lại phán: “Những gì ở trong người ta mà ra, đó là cái làm cho người ta ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng. Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho ngươì ta ô uế”.

Suy nim: Môi trường thiên nhiên ngày nay đang bị ô nhiễm trầm trọng chẳng phải tự nó làm cho nó ô uế. Chính từ tâm địa xấu xa của con người dẫn đến những hành động làm cho môi trường bị ô uế và làm hại ngược lại con người sống trong đó. Thức ăn tự nó chẳng phải là thứ gì ô uế và không làm cho ô uế tâm hồn người ăn nó. Tâm hồn người ta bị ô uế là do lòng dạ xấu xa của họ. Từ tấm lòng xấu mới xuất ra những thứ xấu xa. “Lòng đầy thì mi nói ra. Đức Giê-su liệt kê một loạt tội lỗi làm cho con người ra ô uế và chúng phát xuất từ lòng xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tị, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Nếu có hành động tội lỗi bên ngoài thì trước tiên chúng đã mọc từ gốc rễ là những ước muốn tội lỗi âm ỉ trong tâm hồn.

Mi Bn: Những tội lỗi được Đức Giê-su liệt kê vốn xuất phát từ lòng xấu của con người. Kể ra những tội lỗi xấu xa này, Đức Giê-su không có chỉ khuyên phải tránh những tội lỗi ấy, vì đó chỉ là cách “chữa bệnh theo triệu chứng”; Nhưng, Người muốn truy đến tận nguồn gốc phát sinh ra tội là lòng người, vì cỏ phải nhổ tận gốc, bệnh phải chữa tận căn. Bạn có thể nhận thấy mình có tội, nhưng bạn đã biết đâu là gốc rễ tội lỗi đó, đâu là “mi ti đầu của bạn chưa?

Sng Li Chúa: Mỗi khi kiểm điểm đời sống thấy mình phạm tội này tội kia, mời bạn xét sâu xa hơn xem động lực nào đã tác động khiến bạn làm như thế.

Cu nguyn: Ly Chúa, Giáo Hi Chúa là thánh thin, nhưng con cái Giáo Hi là nhng ti nhân. Xin cho chúng con khi n lc canh tân Giáo Hi thì trước hết hãy n lc canh tân lòng mình.

10/02 – Thứ Ba tuần 5 thường niên. – Thánh Côláttica, trinh nữ. Lễ nhớ.

“Các ngươi gác bỏ một bên các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục phàm nhân”.

Lời Chúa: Mc 7, 1-13

Khi ấy, những người biệt phái và mấy luật sĩ từ Giêrusalem tụ tập lại bên Chúa Giêsu, và họ thấy vài môn đệ Người dùng bữa với những bàn tay không tinh sạch, nghĩa là không rửa trước. Vì theo đúng tập tục của tiền nhân, những người biệt phái và mọi người Do-thái không dùng bữa mà không rửa tay trước, và ở nơi công cộng về, họ không dùng bữa mà không tắm rửa trước. Họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa, như rửa chén, rửa bình, rửa các đồ đồng.

Vậy những người biệt phái và luật sĩ hỏi Người: “Sao môn đệ ông không giữ tập tục của tiền nhân mà lại dùng bữa với những bàn tay không tinh sạch?” Người đáp: “Hỡi bọn giả hình, Isaia thật đã nói tiên tri rất chí lý về các ngươi, như lời chép rằng: “Dân này kính Ta ngoài môi miệng, nhưng lòng chúng ở xa Ta. Nó sùng kính Ta cách giả dối, bởi vì nó dạy những giáo lý và những luật lệ loài người”. Vì các ngươi bỏ qua các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục loài người: rửa bình, rửa chén và làm nhiều điều như vậy”.

Và Người bảo: “Các ngươi đã khéo bỏ giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục của các ngươi. Thật vậy, Môsê đã nói: “Hãy thảo kính cha mẹ”, và “ai rủa cha mẹ, sẽ phải xử tử”. Còn các ngươi thì lại bảo: “Nếu ai nói với cha mẹ mình rằng: Những của tôi có thể giúp cha mẹ được là Corban rồi (nghĩa là của dâng cho Chúa)”, và các ngươi không để cho kẻ ấy giúp gì cho cha mẹ nữa. Như thế các ngươi huỷ bỏ lời Chúa bằng những tập tục truyền lại cho nhau. Và các ngươi còn làm nhiều điều khác giống như thế”.

Suy nim: Ai cũng có một cuộc đời để sống và làm việc, để phục vụ và yêu thương, để tìm kiếm hạnh phúc, cho mình và cho người. Sống hài hòa tốt đẹp mọi tương quan trong cuộc sống: với Trời, với đời và với người, đó là lý tưởng mà mọi người mong muốn. Nhưng làm thế nào chọn lựa và dung hòa những tương quan đó? Trong thực tế, nhiều người đã “gt b điu răn ca Chúa để chạy theo “truyn thng ca người phàm bởi vì đối với Thiên Chúa, họ chỉ “tôn kính bng môi ming còn tấm lòng thì mải mê tìm kiếm thứ hạnh phúc theo kiểu trần thế này.

Mi Bn: Hẳn bạn cũng nhiều lần tự hỏi: Tôi đang sống giữa thế gian! Tôi luôn đứng trước sự lựa chọn: tuân giữ điu răn ca Chúa hay sống theo “truyn thng người phàm? Biết làm sao đây? Hẳn bạn nhớ cách lựa chọn của các tông đồ “vâng li Thiên Chúa hơn vâng li người phàm (x. Cv 5,29)! Đó cũng là châm ngôn sống và lời tuyên xưng khí khái của Chân phước An-rê Phú Yên: “Gi nghĩa cùng Chúa, cho đến hết hơi, cho đến trn đời. Đó có phải là mẫu mực và động lực cho tôi thờ phượng Chúa với tất cả tấm lòng chứ không chỉ trên môi miệng hay chưa?

Chia s: Sống giữa thế gian, những áp lực nào khiến bạn khó “giữ nghĩa cùng Chúa”? Cộng đoàn của bạn có thể giúp nhau vượt qua những áp lực đó không?

Sng Li Chúa: Hôm nay, tôi quyết dành một khoảng thời gian thật riêng để cầu nguyện hoặc đến viếng Chúa tại nhà thờ.

Cu nguyn: Ly Chúa, xin giúp đừng th Chúa ch trên môi ming nhưng luôn tôn th Chúa vi tt c tm lòng.

09/02 – Thứ Hai tuần 5 thường niên.

“Tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh”.

Lời Chúa: Mc 6, 53-56

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ qua biển rồi, các ngài tới miền Giênêsarét và ghé bến. Các ngài lên khỏi thuyền, tức thì người ta nhận ra Người, họ liền rảo chạy khắp miền, và nghe tin Người ở đâu thì khiêng những người đau yếu nằm trên chõng đến đó.

Bất cứ Người vào làng trại hay đô thị nào, người ta cũng đặt các bệnh nhân ở các nơi công cộng và xin Người cho họ ít là được chạm tới gấu áo Người, và tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh.

Mi bn nhìn ngắm Chúa Giê-su, Ngài thật dễ gần, dễ mến! Ngài không phải là một Thiên Chúa ngồi ở chốn “xanh kia thăm thẳm tầng trên” để điều khiển từ xa; trái lại Ngài là một Thiên Chúa làm người để ở gần, thật gần với con người. Quả thật, Chúa Giê-su tiếp cận với mọi người kể cả những người bị coi là dơ bẩn, tội lỗi; Chúa muốn đụng chạm thực sự tới những con người cụ thể: Chúa đặt tay lên mắt người mù, lên miệng lên tai người câm điếc để chữa lành họ; với người chết, Chúa cầm tay kéo họ chỗi dậy; người đàn bà bị băng huyết 12 năm kín đáo đụng chạm đến áo Chúa, Chúa cũng sẵn lòng chữa lành bà như lòng bà ước nguyện. Tin Mừng hôm nay đúc kết cung cách gần gũi đó của Chúa khi thuật lại người ta từ khắp nơi tuốn đến với Chúa, và “bt c ai chm đến Ngài đều được cha lành.

Bn thân mến, chỉ có ma quỷ mới sợ hãi, bỏ chạy, không dám tiếp cận với Chúa. Còn bạn là người được Chúa yêu thương (Rm 1,7) sao lại tránh xa Chúa? Chúa đã nghĩ ra những cách thế để ở gần gũi với chúng ta: sinh xuống làm người như chúng ta, lập Bí tích Thánh Thể để kết hiệp trở nên một với chúng ta, thiết lập Hội thánh là ngôi nhà chung để đoàn tụ chúng ta, những người con một Cha trên trời, và là anh chị em rất thân mến của nhau. Bạn đừng chần chừ, e ngại, lơ là nữa nhưng hãy đến với Chúa, ở với Ngài, để được “đụng chạm” tới Ngài và để được Ngài thánh hoá.

Sng Li Chúa: Yêu thương ai thì tìm cách ở gần, ở với người đó; bạn và cộng đoàn của bạn hãy nghĩ ra những cách thế mới để ở gần Chúa nhiều hơn nữa.

Cu nguyn: Ly Chúa xin Chúa li vi con, để con luôn được vi Chúa.