Tag Archive for: Mc

07/02 – Thứ Bảy đầu tháng, tuần 4 thường niên.

“Họ như đàn chiên không người chăn”.

Lời Chúa: Mc 6, 30-34

Khi ấy, các tông đồ hội lại bên Chúa Giêsu và thuật lại với Người mọi việc các ông đã làm và đã giảng dạy.

Người liền bảo các ông: “Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút”. Vì lúc ấy dân chúng đến tấp nập đến nỗi các tông đồ không có thì giờ ăn uống. Vậy các ngài xuống thuyền, chèo tới một nơi vắng vẻ hẻo lánh. Thấy các ngài đi, nhiều người hiểu ý, và từ các thành phố, người ta đi bộ kéo đến nơi đó và tới nơi trước các ngài.

Lúc ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều.

Suy nim: Sau những chuyến công tác, các tông đồ trở về bên Chúa. Các ông kể lại cho Chúa những thành quả đã gặt hái được, nào là trừ quỷ, nào là chữa bệnh…(x. Mc 6,12-13). Các ông hào hứng đến mức quên cả ăn uống ngủ nghỉ. Về phía dân chúng còn chộn rộn hơn. Họ đoán được nơi Chúa dừng chân nên hối hả đi tắt đón đầu “chy đến nơi trước c các ngài. Họ mong được Chúa làm phép lạ, chữa lành bệnh tật cho họ. Mọi người dường như đều thiếu hẳn sự bình tâm sâu xa. Với các tông đồ đang ‘say men’ thành công, Chúa nhắc bảo các ông hãy có một điểm dừng chân tĩnh lặng, để nhìn lại chính mình và tìm biết ý muốn của Đấng đã sai mình. Với dân chúng, Chúa cảm thương vì họ lầm than vất vưởng. Ngài “dy d h nhiu điu vì Ngài muốn ban cho họ ân huệ to lớn hơn, đó là hạnh phúc Nước Trời.

Mi Bn: Trong một thế giới tục hoá như ngày nay, người ta ồn ào, vội vã để hưởng thụ: nào là tiền của, lạc thú, nào là danh vọng, chức quyền. Lắm khi người ta còn mang tâm thế đến với Chúa để tìm kiếm những thứ đó. Bạn thân mến, Chúa muốn bạn đến và ở lại bên Ngài như một điểm dừng chân tĩnh lặng, để sống chậm lại, và để kịp thời phân định đâu mới là điều thực sự Chúa muốn nơi bạn ngõ hầu bạn đạt được hạnh phúc đích thực là Nước Trời.

Sng Li Chúa: Mỗi ngày bạn dành thời gian cầu nguyện để cảm nghiệm hạnh phúc sống thân tình bên Chúa.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, Chúa mun chúng con cũng hãy ngh ngơi đôi chút. Trong cuc sng nhiu bn rn này, xin cho chúng con biết dng li để sng thân tình bên Chúa. Amen.

06/02 – Thứ Sáu đầu tháng, tuần 4 thường niên. – Thánh Phaolô Miki và các bạn tử đạo. Lễ nhớ.

“Ðó chính là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.

Lời Chúa: Mc 6, 14-29

Khi ấy, vua Hêrôđê nghe nói về Chúa Giêsu, vì danh tiếng Người đã lẫy lừng, kẻ thì nói: “Gioan Tẩy giả đã từ cõi chết sống lại, nên ông đã làm những việc lạ lùng”; kẻ thì bảo: “Ðó là Êlia”; kẻ khác lại rằng: “Ðó là một tiên tri như những tiên tri khác”. Nghe vậy, Hêrôđê nói: “Ðó chính là Gioan trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.

Vì chính vua Hêrôđê đã sai bắt Gioan và giam ông trong ngục, nguyên do tại Hêrôđia, vợ của Philipphê anh vua mà vua đã cưới lấy. Vì Gioan đã bảo Hêrôđê: “Nhà vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình”. Phần Hêrôđia, nàng toan mưu và muốn giết ông, nhưng không thể làm gì được, vì Hêrôđê kính nể Gioan, biết ông là người chính trực và thánh thiện, và giữ ông lại. Nghe ông nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe.

Dịp thuận tiện xảy đến vào ngày sinh nhật Hêrôđê, khi vua thết tiệc các quan đại thần trong triều, các sĩ quan và những người vị vọng xứ Galilêa. Khi con gái nàng Hêrôđia tiến vào nhảy múa, làm đẹp lòng Hêrôđê và các quan khách, thì vua liền nói với thiếu nữ ấy rằng: “Con muối gì, cứ xin, trẫm sẽ cho”, và vua thề rằng: “Con xin bất cứ điều gì, dù là nửa nước, trẫm cũng cho”. Cô ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì?” Mẹ cô đáp: “Xin đầu Gioan Tẩy Giả”. Cô liền vội vàng trở vào xin vua: “Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa”. Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa. Viên thị vệ liền đi vào ngục chặt đầu Gioan, và đặt trên đĩa trao cho thiếu nữ, và thiếu nữ đem cho mẹ.

Nghe tin ấy, các môn đệ Gioan đến lấy xác ông và mai táng trong mồ.

Suy nim: Vua Hê-rô-đê không chỉ nghe nói về Đức Giê-su qua những lời đồn thổi của dư luận, mà ông còn bị dằn vặt bởi một ám ảnh tội lỗi rằng Chúa Giê-su chính là Gio-an Tẩy giả mà nhà vua đã chém đầu. Ông muốn gặp Đức Giê-su. Và quả thật, ông có cơ hội gặp Ngài, trong cuộc Thương Khó. Nhưng với tâm thế đó, ông không thể nhận ra Ngài là Đấng Ki-tô (x. Lc 23,8-11).

Mi Bn: Bạn không thể biết Chúa Ki-tô nếu chỉ dựa vào dư luận. Bạn cũng không thể nhận ra Ngài khi lòng bạn đầy những mưu mô độc ác, tham lam, dục vọng, ích kỷ… Niềm tin vào Đức Ki-tô chỉ thực sự trổ sinh khi bạn đến với Chúa với tất cả tấm lòng thành tâm thiện chí và lắng nghe tiếng Ngài nói với bạn, từ đáy lòng bạn. Bạn có tìm cơ hội để gặp Chúa, để lắng nghe và đáp lại lời Ngài không? Chỉ khi bạn có mối tương quan thân thiết với Chúa như thế, bạn mới nhận ra Ngài là Đấng Ki-tô, là Chúa của bạn.

Sng Li Chúa: Mỗi ngày, bạn dành một khoảng thời gian thinh lặng để ở lại một mình với Chúa và nghiền ngẫm đoạn Tin Mừng mà bạn đọc tại nhà hay đã nghe công bố trong Thánh lễ.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, xin dn con vào tương quan tht vi Chúa, để con không ch nghe nói v Chúa, nhưng nhn ra Chúa đang hin din và bước đi vi con mi ngày. Amen.

05/02 – Thứ Năm đầu tháng, tuần 4 thường niên. – Thánh Agata, trinh nữ, tử đạo. Lễ nhớ

“Người bắt đầu sai các ông đi”.

Lời Chúa: Mc 6, 7-13

Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi, Người ban cho các ông có quyền trên các thần ô uế.

Và Người truyền các ông đi đường đừng mang gì, ngoài cây gậy, không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép, và đừng mặc hai áo. Người lại bảo: “Ðến đâu, các con vào nhà nào, thì ở lại đó cho đến khi ra đi. Ai không đón tiếp các con, cũng không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi đó, phủi bụi chân để làm chứng tố cáo họ”.

Các ông ra đi rao giảng sự thống hối. Các ông trừ nhiều quỷ, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân.

Suy nim: Ngạn ngữ Phi châu nói: Mun đi nhanh hãy đi mt mình, mun đi xa hãy đi cùng nhau. Lời Chúa cho thấy Đức Giê-su không cần môn đệ thực hiện sứ mạng cách ‘tốc hành’, nên “Người sai các ông đi tng hai người mt. Sứ mạng loan báo Tin Mừng, ngay từ khởi đầu, không dành cho những người xuất chúng, cũng không phải là việc riêng tư mạnh ai nấy làm, nhưng là một sứ mạng mang tính cộng đoàn. Hai người đi với nhau không chỉ để hỗ trợ, mà còn để làm chứng cho mối tương quan huynh đệ, hiệp thông. Và nhất là “li chng ca hai người là dấu chỉ cho thấy sứ điệp họ rao giảng thực sự là đáng tin (x. Ga 8,17-18).

Mi Bn: Được kêu gọi là Ki-tô hữu là được trở thành những môn đệ thừa sai trong cộng đoàn và để xây dựng cộng đoàn đó là Giáo Hội. Vì thế, Chúa không mong đợi bạn ‘một mình một ngựa’, dù bạn có tài ba xuất chúng đi nữa, nhưng luôn là “chi th trong mt thân th để thi hành sứ mạng loan báo Tin Mừng.

Sng Li Chúa: Tẩy trừ não trạng chủ nghĩa cá nhân trong đời sống đạo: lối sống đức tin cách cô lập, cách ly khỏi cộng đoàn hoặc dành độc quyền làm việc tông đồ…

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, Chúa đã mc khi cho chúng con biết Thiên Chúa là Ba Ngôi trong cùng mt bn th duy nht và uy quyn như nhau. Xin cho chúng con luôn hip nht vi nhau trong tình yêu ca Chúa Ba Ngôi. Amen.

04/02 – Thứ Tư tuần 4 thường niên.

“Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương”.

Lời Chúa: Mc 6,1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Ðến ngày Sabát, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sủng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông nầy được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông nầy chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người.

Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị kinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.

Suy nim: Lời tiên tri của ông già Si-mê-on đã trở thành hiện thực: Chúa Giê-su là “hòn đá vp phm, du hiu cho người đời chng báng (x. Lc 2,34) khi Ngài vào rao giảng tại hội đường ở Na-da-rét là quê hương nơi Ngài đã lớn lên. Dân làng biết Ngài từ thuở ấu thơ; gia đình Ngài, bác thợ Giu-se và bà Ma-ri-a cũng như những người bà con với Ngài, họ cũng quá rõ. Họ thắc mắc về những lời giảng dạy khôn ngoan cũng như những phép lạ đầy quyền năng của Ngài: “Bi đâu ông ta được như thế? Cái nhìn định kiến về gia thế tầm thường của Ngài cộng với lòng ghen tỵ khiến họ không thể chấp nhận Ngài như là một ngôn sứ, nói chi đến việc họ tin Ngài là Đấng Ki-tô. Vì thế, Ngài đã không làm phép lạ nào tại đó vì h không tin.

Mi Bn: Lòng tin là cánh cửa thiết yếu để ân sủng Chúa đi vào. Trái lại, định kiến và lòng ghen tỵ đóng sập cánh cửa đức tin khiến cho chúng ta không thể nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi những con người bé mọn, nghèo hèn và những biến cố đời thường. Đồng thời, những nghi thức phụng vụ quá quen thuộc, có khi làm lu mờ ánh mắt đức tin khiến ta khó nhận ra Chúa hiện diện nơi bí tích Thánh Thể.

Sng Li Chúa: Sốt sắng làm dấu thánh giá và cung kính bái chào Mình Thánh Thể để xin Chúa thêm lòng tin.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, xin giúp con loi tr nhng định kiến và lòng ghen t, để con nhn ra Chúa hin din trong mi biến c đời thường và con hết lòng phc v Chúa nơi nhng người bé mn sng quanh con. Amen.

03/02 – Thứ Ba tuần 4 thường niên.

“Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy”.

Lời Chúa: Mc 5, 21-43

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng:: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống”. Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: “Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành”. Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi:: “Ai đã chạm đến áo Ta?” Các môn đệ thưa Người rằng:: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi: “Ai chạm đến Ta?” Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà:: “Hỡi con, đức tin con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh”.

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng:: “Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?” Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng:: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin”. Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê.

Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ:: “Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó”. Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng:: “Talitha, Koumi!”, nghĩa là:: “Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!” Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy, và bảo họ cho em bé ăn.

Suy nim: Người phụ nữ bị băng huyết mười hai năm mong chạm được vào áo choàng của Đức Giê-su để được chữa lành. Chiếc áo choàng ấy là nơi “năng lc t nơi Chúa phát ra chữa lành bà. Thế nhưng, chính tấm áo ấy, trên đồi Gôn-gô-tha, khi Chúa chịu đóng đinh vào thập giá, lại bị quân lính lột ra và đem ra chia nhau (x. Mc 15,24). Tấm áo chữa lành ấy lại trở thành dấu chỉ tiên báo tấm thân trần trụi đầy thương tích của Đức Giê-su trên thập giá để trở nên phương dược chữa lành (x. 1Pr 2,24) và nguồn ban sự sống muôn đời cho những ai tin vào Ngài (x. Ga 3,16).

Bn thân mến, nơi bí tích Thánh Thể, tấm bánh được truyền phép trở nên Tấm Thân của Thầy Giê-su để tiếp tục trao ban sự sống cho những ai tiếp rước Ngài: “Tôi là bánh hng sng t tri xung. Ai ăn bánh này, s được sng muôn đời. Và bánh tôi s ban tng, chính là tht tôi đây, để cho thế gian được sng (Ga 6,51). Mỗi khi rước Mình Thánh Chúa là chúng ta tiếp nhận chính Thân Mình Đức Giê-su được hiến tế để ban sự sống đời đời cho chúng ta.

Sng Li Chúa: Tôi sẵn sàng “lột bỏ” những ham muốn ích kỷ, những toan tính tham lam, để đem lại sự chữa lành cho gia đình, cho cộng đoàn và những người đang đau khổ bên cạnh tôi.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, Chúa đã để cho người ph n chm vào áo choàng, và cũng để cho áo choàng y b lt b để con được cha lành. Xin cho con biết siêng năng đón nhn Thân Th b lt trn và hiến tế ca Chúa trong mi Thánh L, để con và mi người được Chúa cha lành. Amen.

31/01 – Thứ Bảy tuần 3 thường niên. – Thánh Gioan Boscô, linh mục. Lễ nhớ

“Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

LỜI CHÚA: Mc 4, 35-41

Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ”. Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người.

Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: “Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?”

Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: “Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: “Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?” Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: “Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

Suy nim: Bên ngoài thuyền, sóng to ập vào thuyền, cuồng phong gào thét. Bên trong thuyền, lòng các Tông đồ kinh hãi trước cơn gió hung bạo, cùng lớp sóng dữ dằn. Thế nhưng, Đức Giê-su, Thầy của các ông, vẫn đang ngủ say, bất chấp những cơn sóng gào, gió rít. Khi bị đánh thức, Thầy các ông đã ngăm đe gió và biển, khiến chúng bình lặng trở lại. Có điều lạ lùng là bên ngoài sóng gió đã lặng, thì lòng các ông lại dậy sóng, hoảng sợ vì quyền năng lạ lùng của Thầy mình: chỉ cần một lời ngăm đe đủ làm cho biển gió phẳng lặng như tờ! Đó chỉ là bước dạo đầu, sau này các ông còn chứng kiến Lời đầy quyền năng ấy còn mạnh mẽ, hiệu lực đến độ truyền cho kẻ chết trỗi dậy. Hiện nay các ông chưa rõ căn tính của Ngài, nhưng rồi các ông sẽ vui mừng khi Thầy phục sinh, lúc đó các ông sẽ nhận ra Thầy mình là vị Thiên Chúa làm người để cứu độ nhân loại.

Mi Bn: Đức Giê-su, vị Thiên Chúa đầy quyền năng ấy, đang hiện diện bên bạn mỗi ngày, cách đặc biệt trong Bí tích Thánh Thể. Càng sống mối tương quan thân thiết với Ngài, bạn càng nhận ra Lời đầy quyền năng ấy cũng là Lời Hằng sống đem lại sự sống đời đời cho cuộc đời bạn, tình yêu thương Ngài dành cho bạn từ muôn thuở, khi bạn chưa xuất hiện trên đời… Bạn có muốn sống cảm nghiệm ấy không?

Sng Li Chúa: Tôi tìm mọi cách đổi mới mối tương quan với Ngài, để Ngài ngày càng thân thiết với tôi, bắt đầu qua việc đọc sách Tin Mừng mỗi ngày.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, cm t Chúa là Đấng Em-ma-nu-en, là Thiên-Chúa--cùng-chúng-ta. Xin cho chúng con luôn vi Chúa mi ngày. Amen.

30/01 – Thứ Sáu tuần 3 thường niên.

“Người kia đã gieo hạt xuống đất, rồi đi ngủ, hạt giống mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết”.

LỜI CHÚA: Mc 4, 26-34

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Nước Thiên Chúa giống như người kia đã gieo hạt xuống đất: người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa. Ðất tự nó làm cây lúa mọc lên: trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt. Và khi lúa chín, người ấy liền gặt vì đã đến mùa”.

Người còn phán: “Chúng ta sẽ lấy gì mà hình dung nước Thiên Chúa? hay dùng dụ ngôn nào mà so sánh nước đó được? Nước đó giống như hạt cải, khi gieo xuống đất thì nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, nó mọc lên thành cây rau lớn nhất, và đâm những cành to, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng được”.

Người dùng nhiều dụ ngôn như thế mà rao giảng lời Chúa cho họ, tuỳ sức họ có thể hiểu được, và Người chỉ nói với họ bằng dụ ngôn, nhưng khi ở riêng với các môn đệ, Người giải thích tất cả cho các ông.

Suy nim: Ngạn ngữ Pháp có câu: “Từng chút từng chút, con chim xây tổ của nó”. Tất cả mọi công trình vĩ đại đều khởi đầu bằng những việc rất nhỏ bé tầm thường. Để diễn tả mầu nhiệm Nước Trời, Chúa Giê-su dùng những hình ảnh rất cụ thể, quen thuộc trong cuộc sống: hạt cải, hạt lúa,… Nước Trời được gieo trồng và phát triển mỗi ngày qua từng hành vi nhỏ bé của chúng ta: Một lời nói nhẹ nhàng tế nhị, một cử chỉ yêu thương thông cảm, một sự giúp đỡ cho dù rất nhỏ bé… Tất cả những điều nhỏ bé đó nếu chúng ta kiên nhẫn thực hiện mỗi ngày thì Nước Trời sẽ lớn dần trong tâm hồn chúng ta và tâm hồn những người sống chung quanh.

Mi Bn: Nước Trời là vương quốc tình yêu. Qua Bí Tích Thánh Tẩy, Thiên Chúa đã gieo mầm mống Nước Trời trong tâm hồn bạn, Ngài ban cho bạn các phương tiện, Lời Ngài, các Bí tích… để làm cho hạt giống đó được phát triển. Phần bạn, bạn đừng quên góp phần nhỏ bé của bạn, vì tuy nhỏ bé nhưng lại rất cần thiết để hạt giống Nước Trời có thể phát triển và sinh hoa kết quả.

Chia s: Bạn đã, đang làm gì để vun trồng hạt giống Nước Trời trong tâm hồn bạn?

Sng Li Chúa: Xây dựng Nước Trời bằng những hành vi nhỏ bé âm thầm để lan toả yêu thương: lời nói tích cực, cử chỉ cảm thông, việc trợ giúp chia sẻ…

Cu nguyn: Ly Chúa, Chúa đã gieo vào tâm hn chúng con ht ging Nước Tri là tình yêu, xin Chúa giúp chúng con c gng làm phát trin ht ging đó bng nhng hành vi yêu thương trong cuc sng ca chúng con. Amen.

29/01 – Thứ Năm tuần 3 thường niên.

“Ðèn đốt lên là để đặt trên giá đèn. Các ngươi đong đấu nào, thì người ta sẽ đong đấu ấy cho các ngươi”.

LỜI CHÚA: Mc 4, 21-25

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Có ai đem đèn sáng đặt trong thùng hay dưới gầm giường chăng? Chẳng phải là để đặt trên giá đèn sao? Vì chẳng có gì giấu kín mà chẳng tố lộ ra và chẳng có gì kín đáo mà không bị đưa ra ánh sáng. Ai có tai để nghe, thì hãy nghe”.

Và Người bảo họ rằng: “Hãy coi chừng điều các ngươi nghe thấy. Các ngươi đong bằng đấu nào, thì người ta sẽ đong lại cho các ngươi bằng đấu ấy, và người ta còn thêm nữa. Vì ai có, sẽ được cho thêm; và ai không có, cả cái đang có cũng bị lấy mất”.

Suy nim: “Mt ngn nến nh ta sáng xa biết bao! Cũng vy, mt vic làm tt ta sáng biết bao trong mt thế gii mt mi (Văn hào W. Shakespeare). Ngọn đèn muốn tỏa sáng xa thì phải được đặt trên đế cao có lẽ là chuyện chẳng cần bàn cãi. Thế nhưng, ngọn đèn mà Đức Giê-su muốn ta đặt trên đế lại là chuyện khác, vì đèn ấy chính là Tin Mừng của Ngài. Có vẻ ta có khuynh hướng che dấu, ngại bày tỏ – nghĩa là đặt dưới thùng hay gầm giường – thay vì loan báo, trình bày cho người lân cận. Sống triệt để tinh thần Tin Mừng của Chúa là phương thế hữu hiệu nhất để đặt Tin Mừng ấy trên đế cao. Ngược lại, coi thường Tin Mừng, không quan tâm Tin Mừng ấy là cung cách thích hợp nhất cất giấu dưới thùng hay gầm giường.

Mi Bn: Chắc chắn bạn có kinh nghiệm này: Cái gì tỏa sáng cũng phải chịu bị đốt cháy. Để là ánh sáng Tin Mừng xua tan đi bóng tối hận thù, đói khát, bạo lực, sa đọa cho người lân cận, chính bạn phải chịu hy sinh, quên mình, mất mát. Chỉ khi ấy, ánh sáng Tin Mừng từ trong tâm hồn bạn mới có thể tỏa sáng, và đó là thứ ánh sáng mạnh mẽ nhất.

Sng Li Chúa: Tôi từ bỏ ý riêng, khuynh hướng xác thịt để sống tinh thần Tin Mừng Chúa dạy, ngõ hầu có thể chiếu tỏa ánh sáng Tin Mừng ấy cho người khác.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, Chúa là ánh sáng con phi đặt trên đế cao, để có th ta sáng cho thế gii. Xin cho con ý thc mình cũng là ánh sáng trn gian theo Li Chúa dy, ngõ hu qua đời sng đậm cht Tin Mng, con có th chiếu ta ánh sáng cho người khác.

28/01 – Thứ Tư tuần 3 thường niên. – Thánh Tôma Aquinô, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

“Người gieo hạt đi gieo hạt giống”

LỜI CHÚA: Mc 4,1-20

Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu giảng dạy ở bờ biển và có đám đông dân chúng tụ lại gần Người, nên Người xuống ngồi trong một chiếc thuyền trên mặt biển, tất cả đám đông thì ở trên đất theo dọc bờ biển.

Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều, và khi giảng, Người nói với họ rằng: “Các ngươi hãy nghe! Nầy người gieo hạt đi gieo hạt giống. Khi gieo, một phần hạt rơi xuống vệ đường và chim trời đến ăn hết. Phần khác rơi trên đất sỏi, nơi không có nhiều đất. Hạt giống đã mọc lên ngay, vì lớp đất không sâu. Nhưng khi mặt trời mọc lên, hạt giống bị nắng đốt và vì không rễ, nên bị chết khô. Một phần khác rơi vào bụi gai và gai mọc lên làm hạt giống chết mà không sinh hoa trái được. Phần hạt khác rơi vào đất tốt, mọc lên, nẩy nở và sinh quả, hạt thì sinh được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm”. Và Người phán rằng: “Ai có tai nghe thì hãy nghe”.

Khi Người còn lại một mình, thì mười hai ông là những kẻ luôn ở với Người, hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn, Người liền bảo các ông: “Các con được ơn biết mầu nhiệm về nước Thiên Chúa, còn những người khác ở ngoài thì mọi sự được giảng dạy bằng dụ ngôn, vì chúng nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu, kẻo chúng trở lại mà được tha tội”. Người nói với các ông: “Các con không hiểu dụ ngôn đó sao? Vậy thì hiểu sao được tất cả những dụ ngôn khác?

Người gieo hạt là gieo lời Chúa. Vệ đường mà lời Chúa được gieo vào, là những kẻ vừa nghe xong, thì Satan đến và cất lấy lời Chúa gieo trong tâm hồn họ. Và cũng thế, những hạt giống rơi trên đất sỏi, là những kẻ khi nghe lời Chúa thì đón nhận vui vẻ, nhưng chúng không đâm rễ bên trong và là những người hay thay đổi: sau đó gặp phải cơ cực hay bắt bớ vì lời Chúa, thì họ sa ngã liền. Lại có những hạt giống rơi trong bụi gai. Ðây là những kẻ nghe lời Chúa, nhưng những lo lắng trần tục, bóp nghẹt lời Chúa, khiến không thể sinh hoa trái được. Còn những hạt giống gieo trong đất tốt: đó là những người nghe lời Chúa, biết giữ lấy và làm sinh lợi, hạt ba mươi, hạt sáu mươi và hạt một trăm”.

Suy nim: Dụ ngôn Người gieo ging chiếm một vị trí quan trọng trong loạt các dụ ngôn của Đức Giê-su, dụ ngôn đầu tiên Ngài rao giảng, cũng như là dụ ngôn chìa khóa giúp ta hiểu các dụ ngôn khác: “Anh em không hiu d ngôn này, thì làm sao hiu được tt c các d ngôn? Có thể nói rằng dụ ngôn này đưa ta đến thẳng mầu nhiệm cao vời của Thiên Chúa được mặc khải qua Con Một Ngài. Trước hết dụ ngôn phác họa cho ta hình ảnh Ngôi Lời từ gia đình Ba Ngôi đến gieo Lời, trao ban chính Ngài cho nhân loại. Thứ đến, trong quá trình trao ban Lời ấy, Ngài gặp những khước từ như vệ đường, đá sỏi, bụi gai nơi cõi lòng con người. Thế nhưng, rốt cuộc, chương trình cứu độ của Thiên Chúa được sinh hoa kết quả nơi cõi lòng đất tốt của các Ki-tô hữu.

Mi Bn: Tâm hồn bạn hiện nay đang là loại đất đá nào? Hời hợt chẳng chút quan tâm đến Chúa Giê-su, Lời Hằng sống của Thiên Chúa, như loại vệ đường? Hay cũng dành chút quan tâm, qua quít như loại đất đầy sỏi đá? Hoặc có lưu tâm, để ý biết và sống Lời ấy, thế nhưng, nỗi lo lắng, ưu tư về công ăn việc làm, thú vui, kiếm tiền, hưởng thụ bóp nghẹt hình ảnh, sự sống Ngài trong trái tim mình? Mong cõi lòng bạn như đất tốt, mở rộng trái tim đón nhận Ngài, để Ngài lớn lên, chi phối lựa chọn, trở thành động lực cho đời bạn.

Sng Li Chúa: Tôi quyết tâm là thửa đất tốt cho Lời Chúa có chỗ trong trí óc, được yêu mến nơi trái tim, và sinh hoa trái qua bàn tay, môi miệng của mình.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, cm t Chúa đến làm người vi chúng con.