Tag Archive for: Mc

15/01 – Thứ Năm tuần 1 thường niên.

“Bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch”.

LỜI CHÚA: Mc 1, 40-45

Khi ấy, có một người bệnh cùi đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa Người rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch”.

Ðộng lòng thương, Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: “Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh”. Tức thì bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch. Nhưng Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: “Anh hãy ý tứ đừng nói gì cho ai biết, một hãy đi trình diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê, để minh chứng mình đã được khỏi bệnh”.

Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được. Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ, và người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người.

Suy nim: Vào thời Chúa Giê-su, giống như ở Việt Nam ta, ‘phong, lao, c, lại bị liệt vào hàng ‘t chng nan y mà bệnh phong là đứng đầu sổ. Người bệnh phong này muốn khỏi bệnh lắm chứ, nhưng với anh ta, thì vô phương cứu chữa. Vậy mà anh ta thưa với Chúa: Nếu Ngài mun, Ngài có th làm cho tôi được sch. Lời van xin ấy của anh bao hàm một xác tín mạnh mẽ rằng: việc chữa lành bệnh phong cho anh, đối với Chúa Giê-su chỉ là chuyen nho, chỉ cần một điều kiện: “nếu Chúa mun bởi vì đối vi Thiên Chúa, không có gì là không th làm được (Lc 1,37). Anh muốn điều  Chúa muốn. Và chắc chắn, Thiên Chúa chẳng để ai thất vọng khi đến với Ngài.

Mi Bn: Điều ta muốn chưa hẳn thực sự là tốt cho ta. Đối lại Thiên Chúa khôn ngoan vô cùng và cũng yêu thương ta vô cùng. Ngài biết điều gì là tốt thật cho ta, và Ngài luôn muốn ban cho ta điều tốt nhất. Vì thế, khi cầu xin Chúa điều gì đó mà chưa được thì thay vì nghi ngờ lòng nhân từ của Thiên Chúa, hãy tự hỏi liệu điều ta kêu xin Chúa có phải là điều tốt nhất cho ta, có phải là điều Chúa muốn hay không.

Sng Li Chúa: Trước khi làm việc gì, bạn thinh lặng cầu nguyện với Chúa: “Ly Chúa, xin hướng dn con làm vic này cho đúng thánh ý Chúa.

Cu nguyn: Ly M Ma-ri-a, xin dy con noi gương M, luôn thưa xin vâng vi Chúa trong sut đời con. Amen.

14/01 – Thứ Tư tuần 1 thường niên.

“Ngài chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau”.

LỜI CHÚA: Mc 1, 29-39

Khi ấy Chúa Giêsu ra khỏi hội đường. Người cùng với Giacôbê và Gioan đến nhà Simon và Anrê. Lúc ấy bà nhạc gia của Simon cảm sốt nằm trên giường, lập tức người ta nói cho Người biết bệnh tình của bà. Tiến lại gần, Người cầm tay bà, và nâng đỡ dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi tiếp đãi các Ngài. Chiều đến, lúc mặt trời đã lặn, người ta dẫn đến Người tất cả những bệnh nhân, tất cả những người bị quỷ ám; và cả thành tụ họp trước cửa nhà. Người chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau, xua trừ nhiều quỷ, và không cho chúng nói, vì chúng biết Người.

Sáng sớm tinh sương, Người chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện tại đó. Simon và các bạn chạy đi tìm Người. Khi tìm được Người, các ông nói cùng Người rằng: “Mọi người đều đi tìm Thầy”. Nhưng Người đáp: “Chúng ta hãy đi đến những làng, những thành lân cận, để Ta cũng rao giảng ở đó nữa”. Và Người đi rao giảng trong các hội đường, trong khắp xứ Galilêa và xua trừ ma quỷ.

Suy nim: Một lúc nào đó, ta đã sinh ra, rồi một lúc nào đó, ta sẽ chết đi. Cuộc sống của chúng ta diễn ra trong dòng thời gian, mỗi ngày có 24 giờ, mỗi tuần có 168 giờ để sống. Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa làm người trong thế gian này vỏn vẹn có 33 năm, nhưng chỉ với quãng thời gian này, Ngài đã hoàn tất công cuộc cứu chuộc nhân loại. Phúc Âm Mác-cô kể lại một ngày của Chúa Giê-su, “t sáng sm, đến chiu ti, khi mt tri đã ln, Ngài đã làm việc tất bật như thế nào. Chúa gần gũi với dân chúng, giảng dạy, chữa lành mọi kẻ tuôn đến với Ngài. Dù thế, Ngài vẫn dành thời gian riêng tư để cầu nguyện, kết hiệp thân thiết với Chúa Cha.

Mi Bn: Thời giờ còn quý hơn vàng ngọc. Cuộc sống vắn vỏi trong khi có biết bao công việc phải hoàn thành. Không thể phí phạm hay dùng thời giờ Chúa ban cho những việc làm vô lối, vô ích. Cuộc sống đời tạm này trở nên quý giá vô cùng vì nó có thể giúp ta đạt hạnh phúc viên mãn đời sau. Chúa Giê-su mời gọi chúng ta thánh hóa thời gian, là kết hiệp mọi công khó hy sinh trong đời với hy tế của Chúa Giê-su để nên ơn cứu độ cho trần gian.

Sng Li Chúa: Luôn dành thời giờ để cầu nguyện với Chúa trước và sau mỗi công việc, và nhất là vào lúc cuối ngày.

Cu nguyn: Ly Chúa Giê-su, Chúa luôn hin din tng giây phút trong đời sng ca chúng con. Xin Chúa thánh hoá chúng và giúp chúng con biết tn dng thi gian cng tác vào công trình cu độ ca Chúa, để làm cho danh Cha c sáng và Nước Cha tr đến. Amen.

12/01 – Thứ Hai tuần 1 thường niên.

“Anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng”.

LỜI CHÚA: Mc 1, 14-20

Sau khi Gioan bị bắt, Chúa Giêsu sang xứ Galilêa, rao giảng Tin Mừng của nước Thiên Chúa, Người nói: “Thời giờ đã mãn và nước Thiên Chúa đã gần đến; anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng”.

Ðang lúc đi dọc theo bờ biển Galilêa, Người thấy Simon và em là Anrê đang thả lưới xuống biển, vì các ông là những người đánh cá. Chúa Giêsu bảo các ông: “Hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người”. Lập tức bỏ lưới, các ông theo Người.

Ði xa hơn một chút nữa, Người thấy Giacôbê con ông Giêbêđê và em là Gioan đang xếp lưới trong thuyền, Người liền gọi các ông. Hai ông bỏ cha là Giêbêđê ở lại trên thuyền cùng với các người làm công, và đi theo Người.

Suy nim: Sinh thời, thánh Tê-rê-xa Hài Đồng đã ao ước được đi khắp năm châu để rao giảng Tin Mừng. Ngày 22/11/08, cộng đoàn Chúa Ba Ngôi, dòng Cát Minh tại Texas đã chấp thuận lời thỉnh nguyện của đại tá Ron Garan, trao cho ông một mẫu di vật của thánh nữ để ông này mang lên không gian trong chuyến làm việc sắp tới của ông trên tàu vũ trụ con thoi Discovery vào tháng 5 năm sau. Niềm ao ước của chị thánh nay có dịp thể hiện qua một dấu chỉ mang chiều kích vũ trụ. Chị thánh đã đồng cảm với mối ưu tư lớn lao của Chúa Giê-su: Dù Gio-an Tẩy Giả mới bị Hê-rô-đê bắt giam, Chúa vẫn mạnh dạn thực hiện sứ vụ công khai bằng việc rao giảng Tin Mừng. Liền sau đó, Ngài kêu gọi các môn đệ để các ông tiếp tục sứ mạng của Ngài. Mệnh lệnh cuối cùng của Ngài cũng là rao giảng Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.

Mi Bn: Ga-li-lê của việc rao giảng Tin Mừng là chính trần thế này với tầm mức rộng nhất. Đó là những anh chị em đồng loại của chúng ta đang cần được đón nghe Lời Chúa. Đó là những lãnh vực văn hoá, xã hội, chính trị, v.v… đang cần được thấm nhuần những giá trị của Tin Mừng. Ga-li-lê còn mở rộng đến tất cả mọi vật trong vũ trụ này đang mong chờ được thành toàn trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa (x. Rm 8,19-21). Đâu là “Ga-li-lê” mà hôm nay Chúa sai bạn đến rao giảng Tin Mừng?

Sng Li Chúa: Đến thăm và làm một cử chỉ bác ái với một gia đình lương dân.

Cu nguyn: Ly Chúa, xin cho con dám t b li sng cu an hưởng th ích k để chia s vi Chúa s mng rao ging Tin Mng cho mi loài th to.

07/01 – Thứ Tư sau lễ Hiển Linh.

“Họ thấy Người đi trên mặt biển”.

LỜI CHÚA: Mc 6, 45-52

(Khi năm ngàn người đã được ăn no), Chúa Giêsu liền giục các môn đệ xuống thuyền, qua bờ bên kia trước mà đến Bếtsai-đa, đang khi Người giải tán dân chúng.

Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện.

Chiều đến, thuyền đã ra giữa biển, còn Người thì một mình ở trên đất.

Khoảng canh tư đêm tối, Người thấy họ khó nhọc chèo chống vì ngược gió, Người đi trên mặt biển mà đến với họ, và Người muốn vượt qua trước họ. Họ thấy Người đi trên mặt biển, thì tưởng là ma, nên la hoảng lên. Vì ai nấy đều thấy Người và hoảng hốt, nên Người liền lên tiếng bảo họ rằng: “Hãy yên trí, chính Thầy đây, đừng sợ”. Rồi Người lên thuyền họ, và gió im lặng. Tâm hồn họ lại càng sửng sốt hơn, vì họ chưa hiểu gì về vấn đề bánh: lòng họ còn mù tối.

Suy nim: Tình cảnh các môn đệ thật gian nan: vượt biển giữa đêm, lại gặp cơn gió ngược, các ông “vt v chèo chng, chưa biết chừng lại gặp hiểm nguy tới tính mạng. Thật bất ngờ, trong lúc nguy cấp ấy, Đức Giê-su xuất hiện. Bất ngờ đến mức các môn đệ không kịp định thần, tưởng mình gặp ma! Không ai trong số họ nghĩ rằng Chúa vẫn đồng hành với họ. Quả thực, Thầy Giê-su chính là Em-ma-nu-en, là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Dù họ có quên Chúa đi chăng nữa, Chúa vẫn không quên họ. Ngài vẫn đồng hành và trấn an họ: “C an tâm, chính Thy đây, đừng s! Có Chúa lên thuyền, lập tức, gió yên biển lặng. Các môn đệ được bình an.

Mi Bn: Trong những ngày này, không khí tưng bừng của ngày lễ Giáng Sinh đang dần trôi qua, những bản nhạc Giáng Sinh không còn được nghe, thiệp No-en gấp lại, hang đá cũng như những trang trí mùa Giáng Sinh được tháo dỡ. Nhưng Đấng Em-ma-nu-en luôn hiện diện và đồng hành, Người vẫn ở cùng chúng ta, đặc biệt và sống động trong Lời Chúa và bí tích Thánh Thể. Sống với Lời Chúa và bí tích Thánh Thể chúng ta có Chúa ở cùng, lúc bấy giờ dù biển đời có sóng to gió lớn chúng ta vẫn được bình an. Sống như thế thì dù con mắt thể lý không thấy gì, thì con mắt đức tin chúng ta vẫn có Ngài là Em-ma-nu-en, Thiên Chúa ở cùng chúng ta.

Sng Li Chúa: Dùng ít phút cầu nguyện để chiêm ngắm Chúa hiện diện với bạn trong bí tích Thánh thể.

Cu nguyn: Ly Chúa, xin soi lòng m trí để chúng con luôn thy Chúa vn đồng hành và hin din vi chúng con.

06/01 – Thứ Ba sau lễ Hiển Linh.

“Hoá bánh ra nhiều, Chúa Giêsu tỏ ra Mình là Ðấng Tiên tri”.

LỜI CHÚA: Mc 6, 34-44

Khi ấy, Chúa Giêsu xem thấy dân chúng đông đảo thì động lòng thương xót họ, vì họ như chiên không người chăn giữ, và Người bắt đầu giảng dạy họ nhiều điều.

Và khi giờ đã muộn, các môn đệ đến thưa Người rằng: “Chỗ này hoang vắng, mà giờ đã muộn, xin Thầy giải tán họ, để họ đi tới các làng các xóm gần đây mà mua gì ăn”.

Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Các con hãy cho họ ăn đi”. Họ thưa Người: “Chúng con phải đi mua đến hai trăm đồng bạc bánh để phát cho họ ăn”.

Người nói với họ: “Các con có mấy cái bánh? Hãy đi xem”. Khi biết được rồi, họ thưa: “Có năm cái bánh và hai con cá”.

Người ra lệnh cho họ bảo mọi người ngồi xuống làm thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống từng nhóm, chỗ một trăm, chỗ năm mươi. Người cầm năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời mà chúc tụng, rồi bẻ bánh ra và trao cho các môn đệ, để họ phân phát cho người ta; còn hai con cá, Người cũng chia cho mọi người. Và tất cả đều ăn no.

Mụn bánh và cá còn dư lại, người ta lượm được mười hai thúng đầy. Mà số người ăn là năm ngàn người.

Suy nim: Thấy đám đông bơ vơ như by chiên không người chăn dt, Chúa Giê-su chạnh lòng thương. Người không chỉ dạy dỗ họ, mà còn chăm lo cho nhu cầu thiết yếu của họ: Họ chịu đói để ở lại nghe lời Chúa, và Chúa đã lo cho họ có miếng ăn. Năm chiếc bánh và hai con cá được trao vào tay Người diễn tả cách sâu xa mầu nhiệm Nhập Thể, nơi Thiên Chúa chấp nhận thân phận nghèo khó để cho chúng ta được sống và sống dồi dào (x. Ga 10,10). Nơi Đức Ki-tô, Thiên Chúa không đến chỉ để được nhìn ngắm, nhưng như tấm bánh phải được bẻ ra để ban sự sống cho con người.

Mi Bn: Lắm khi ta đến với Chúa, để nghe Lời Ngài, nhưng người thì nặng nề vì mệt mỏi, và lòng thì ngổn ngang vì những lo toan. Ta dễ nghĩ rằng Chúa dạy đừng lo ngày mai ăn gì mc là Ngài không biết gì đến những nhu cầu thiết thân hằng ngày của ta. Lời Chúa hôm nay khẳng định điều ngược lại, Thiên Chúa quan tâm đến cả cơn đói của con người. Ngài dạy hãy tìm Nước Chúa trước còn những sự khác Ngài sẽ ban thêm cho (x. Mt 6,25-34). Bạn cứ dâng lên Chúa cái ít ỏi của mình với tất cả tấm lòng, bởi vì Ngài vẫn chăm sóc bạn theo cách vượt quá mong đợi.

Sng Li Chúa: Trình bày nỗi lo lắng ưu tư của mình, và kiên nhẫn chờ Người chăm sóc ta theo cách của Người.

Cu nguyn: Ly Chúa, Chúa thương xót và dưỡng nuôi dân Chúa. Xin cho chúng con biết tin tưởng trao vào tay Chúa s thiếu thn ca chúng con, để chúng con được Chúa dưỡng nuôi. Amen.

28/03 – Thứ Sáu tuần 3 Mùa Chay.

“Thiên Chúa của ngươi là Thiên Chúa duy nhất, và ngươi hãy kính mến Người”.

Lời Chúa: Mc 12, 28b-34

Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?”

Chúa Giêsu đáp: “Giới răn trọng nhất chính là: “Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi”. Còn đây là giới răn thứ hai: “Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi”. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó”.

Luật sĩ thưa Ngài: “Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất và ngoài Người, chẳng có Chúa nào khác nữa. Mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh”.

Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu”. Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.

Suy niệm: “Tình yêu Thiên Chúa không dành cho những ai xứng đáng được thương yêu, nhưng tình yêu ấy tạo ra những người xứng đáng để được yêu thương” (M. Luther). Chúa đòi hỏi ta yêu mến Ngài hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức lực mình, một đòi hỏi không dễ dàng chút nào, bởi vì đòi ta đến bốn chữ “hết,” nghĩa là không được nửa vời, qua loa. Để vâng lời Ngài, ta phải vận dụng trí hiểu để biết Ngài là ai, nhất là, là ai đối với mình, đã làm gì cho mình từ thuở xa lắc xa lơ, để rồi đi vào mối tương quan với Đấng là số một trong đời ta. Từ cảm nhận hiểu biết ấy, trái tim ta lay động, gắn bó thân thiết với Ngài trong mọi cảnh huống của cuộc đời. Khi ấy, ta mới nhận ra yêu mến là điều răn đứng đầu, và mọi sự ta làm mới được thúc đẩy bởi lòng yêu mến.

Mời Bạn: Đứng trước đại dương bao la, bạn thấy bờ, không nhìn ra bến, nhưng bạn biết phải có một bờ bến bên kia đại dương. Cũng vậy, hôm nay bạn nhận ra từ đầu Chúa đã yêu thương bạn như thế nào, bạn cũng tin chắc tình yêu ấy sẽ đưa bạn đến bến bờ nào. Trên trần thế này, bạn luôn sống đức trông cậy, hy vọng vào một Thiên Chúa yêu thương và rốt cuộc, đưa dẫn bạn đến hạnh phúc muôn đời với Ngài.

Sống Lời Chúa: Tôi đáp lại mệnh lệnh yêu thương của Chúa bằng cách dâng ngày mới cho Ngài khi thức dậy, xin Ngài giúp mình luôn tìm cách đem lại nụ cười cho Ngài ngày hôm nay.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa đã bày tỏ tình yêu Chúa dành cho con. Xin cho con yêu mến Chúa với trọn con tim, cả con người mình. Amen.

04/03 – Thứ Ba tuần 8 thường niên.

“Ngay ở đời này, lúc bị bắt bớ, các con lãnh được gấp trăm, còn đời sau các con sẽ được sự sống vĩnh cửu”.

Lời Chúa: Mc 10, 28-31

Khi ấy, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Ðây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy?”

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất”.

Suy niệm: Phê-rô băn khoăn vì đã “bỏ mọi sự mà theo Thầy”. Chúa trấn an ông rằng sự từ bỏ đó không có nghĩa là mất tất cả. Ngài cho biết những ai từ bỏ của cải, gia đình “vì Đức Ki-tô và vì Tin Mừng” sẽ được Chúa ban lại gấp trăm ngay ở đời này. Nhưng điều gì cũng có cái giá của nó. Họ sẽ nhận được “sự ngược đãi”. Trong thực tế, họ thậm chí còn bị giết chết. Nhưng Chúa còn quảng đại gấp trăm ngàn lần. Ngài sẽ thưởng ban “sự sống vĩnh cửu đời sau” cho những ai từ bỏ mọi sự theo Ngài.

Mời Bạn: Có những lúc chúng ta bị giằng co khi chọn tin và đi theo Chúa thì phải từ bỏ lợi lộc, sự nghiệp ở đời này, thậm chí phải từ bỏ những gì thân yêu nhất, có khi cả mạng sống nữa. Tuy nhiên, Chúa chẳng để ta thiệt thòi trên đường theo Chúa. Ngài hứa ban cho ta gấp trăm ở đời này và gấp bội phần ở đời sống vĩnh cửu mai sau. Thánh Phao-lô đã truyền đạt cho chúng ta niềm xác tín đó: “Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Ki-tô Giê-su, Chúa của tôi. Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Ki-tô và được kết hợp với Người” (Pl 3,8-9).

Sống Lời Chúa: Làm những hy sinh nhỏ thường ngày để sẵn sàng hy sinh từ bỏ lớn hơn “vì Chúa và vì Tin Mừng”.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con vẫn còn hẹp hòi khi phải từ bỏ để theo Chúa. Xin cho con quảng đại dâng hiến cho Chúa tất cả cuộc sống con. Amen.

03/03 – Thứ Hai tuần 8 thường niên.

“Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài rồi đến theo Ta”.

Lời Chúa: Mc 10, 17-27

Khi ấy, Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một người chạy lại, quỳ gối xuống trước Người và hỏi: “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?” Chúa Giêsu trả lời: “Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt, hãy thảo kính cha mẹ”. Người ấy thưa: “Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ”.

Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: “Ngươi chỉ còn thiếu một điều là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta”.

Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Lúc đó Chúa Giêsu nhìn chung quanh, và bảo các môn đệ rằng: “Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao”. Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó.

Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: “Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa”.

Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng: “Như vậy thì ai có thể được cứu độ?” Chúa Giêsu chăm chú nhìn các ông, và nói: “Ðối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự”.

Suy niệm: Người thanh niên này chẳng những giàu có, lại đạo đức, “tuân giữ các giới răn từ thưở nhỏ”; anh lại có thiện chí đến xin Đức Giê-su chỉ vẽ phải “làm thế nào để có sự sống đời đời làm gia nghiệp”. Điều đó khiến Chúa “đem lòng yêu mến” anh. Nhưng Chúa lại bảo anh vẫn còn thiếu một điều. Chỉ còn một bước nữa là tới “kho tàng trên trời” ấy thế mà anh lại vuột mất kho báu vô giá ấy chỉ vì anh không thể đáp ứng được đòi hỏi thiết yếu của Chúa: “bán tất cả những gì anh có mà cho người nghèo”. Hoá ra, chỉ tuân giữ các giới răn mà thôi thì chưa đủ, còn phải biết chia sẻ “những gì mình có” cho những người túng nghèo đang cần đến.

Mời Bạn: Anh em dân tộc đánh bẫy khỉ phá hại nương rẫy bằng cách lấy trái bầu khô có khoét lỗ vừa bằng nắm tay, bên trong bỏ một ít hạt bắp hạt đậu. Con khỉ nào nắm đầy những đậu bắp không chịu buông bỏ sẽ bị kẹt tay trong trái bầu và đành bị bắt. Người ‘giàu’ không thể vào Nước Trời không phải vì nhiều của cải mà là vì không biết chia sẻ cho anh em túng nghèo; họ sẽ bị kẹt không thể lách qua “cánh cửa hẹp” dẫn vào Nước Trời.

Sống Lời Chúa: Mời bạn xét mình: Bạn có đang bo bo không chia sẻ một ít của cải cho người đang cần chút của ăn để sống qua ngày? Bạn có biết nói đôi lời an ủi cho người đang sầu muộn? Bạn có sẵn sàng làm điều gì đó để giúp người anh em được sống tốt hơn lên không?

Cầu nguyện: Lạy Chúa xin cho con biết cho đi mà không mong đợi đền đáp, để con được vào Nước Chúa ngay ở cõi đời này. Amen.

01/03 – Thứ Bảy tuần 7 thường niên.

“Ai không đón nhận nước Thiên Chúa như trẻ nhỏ, sẽ không được vào nước đó”.

Lời Chúa: Mc. 10, 13-16

Khi ấy, người ta đưa những trẻ nhỏ đến cùng Chúa Giêsu để Người đặt tay trên chúng, nhưng các môn đệ khiển trách họ.

Thấy vậy, Chúa Giêsu bất bình và bảo các ông rằng: “Hãy để các trẻ nhỏ đến cùng Thầy, đừng ngăn cản chúng, vì nước Thiên Chúa là của những người giống như chúng.

Thầy bảo thật các con: Ai không đón nhận nước Thiên Chúa như trẻ nhỏ, sẽ không được vào nước đó”. Rồi Người ôm chúng, đặt tay ban phép lành cho chúng.

Suy niệm: Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mượn lăng kính của một người ngấp nghé tuổi ngũ tuần “xin một vé đi tuổi thơ” để nhìn lại những nét hồn nhiên xinh đẹp của tuổi hoa niên đã qua của mình. Chúa Giê-su cho biết tuổi thơ đích thực không phải ở phía sau mà còn đang ở phía trước; đó là tình trạng mỗi người phải đạt tới nếu muốn được đón nhận vào Nước Trời, bởi vì Ngài nói: “Nước Thiên Chúa là thuộc về những ai giống như trẻ thơ.” Chính vì thế Ngài đã “bực mình” khi các môn đệ ngăn cản trẻ em đến với Chúa. Chúa Giê-su không có ý nói đến thứ ‘trẻ thơ’, ỷ lại, ngây ngô, không hiểu biết. Ngài vạch ra cho chúng ta ‘con đường đi trẻ thơ’ bằng mẫu gương là chính con đường Ngài đã đi qua. Dù là Con Thiên Chúa, đầy thượng trí và quyền năng, Ngài đã buông bỏ tất cả, trở nên giống hẳn người phàm để hiến thân chịu chết trên thập giá. Tất cả những điều đó, Ngài đã thực hiện với tư cách Người Con, như một trẻ thơ hoàn toàn vâng phục, phó thác trong tay Thiên Chúa, Cha của Ngài (x. Pl 2,6-8).

Bạn thân mến, con đường đi trẻ thơ của chúng ta vẫn chưa đóng lại. Khi chúng ta bình tâm suy xét dưới ánh sáng của Lời Chúa, và với tất cả ý thức và tự do của mình, chúng ta chọn lựa đặt phó thác vận mạng đời ta trong tay Chúa để hoàn toàn thuận theo ý Ngài, lúc đó chúng ta đang trên đường đi đến tuổi thơ với Đức Ki-tô rồi đó.

Sống Lời Chúa: Mỗi tối kiểm điểm đời sống để định hướng xem mình có trệch khỏi con đường đến tuổi thơ không.

Cầu nguyện: Lạy Chúa là Cha chúng con, xin cho ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Amen.