Tag Archive for: Mc

05/02 – Thứ Tư tuần 4 thường niên. – Thánh Agata, trinh nữ, tử đạo. Lễ nhớ.

“Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương”.

Lời Chúa: Mc 6,1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Ðến ngày Sabát, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sủng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông nầy được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông nầy chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người.

Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị kinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.

Suy niệm: Hóa ra, trong hành trình rao giảng của Đức Giê-su, một trong những nơi ‘khó nhằn’ nhất lại là chính quê hương của Người. Hình ảnh ‘bác thợ’ Giê-su quá quen mắt đối với dân làng Na-da-rét lại trở thành bức tường che mắt khiến họ không nhận ra vị Thầy đang “giảng dạy như Đấng có thẩm quyền” (Mc 1,22) đó lại chính là Đấng Ki-tô. Hơn nữa, thành kiến ‘bụt nhà không thiêng’ ấy còn thêm nặng nề vì những con mắt đố kỵ của những người đồng hương: “Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao?” Thật đúng như lời trong Phúc âm Gio-an: “Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1,11).

Bạn thân mến, khi bạn tự nhốt mình trong bốn bức tường thành kiến, bạn sẽ không thể mở được cặp mắt tâm hồn của bạn để nhận biết những nét đẹp, những ưu điểm của anh chị em mình; hơn nữa bạn cũng đánh mất niềm vui khi khám phá rằng tha nhân và cả chính bạn có khả năng biến đổi mỗi ngày để trở nên hoàn thiện hơn; và tệ hại nhất là bạn có nguy cơ không nhận ra Chúa hiện diện nơi tha nhân và nơi chính bạn nữa.

Sống Lời Chúa: Để chữa trị căn bệnh thành kiến nơi mình, mỗi ngày bạn tìm cho bằng được một ưu điểm, hay một điều tích cực nơi người mà bạn khó ưa nhất và bạn cầu nguyện cho người ấy.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su đáng mến, xin Chúa giúp con phá bỏ bức tường thành kiến nơi con để con đón nhận tha nhân với một con tim quảng đại và khiêm nhường, và nhờ đó con yêu mến Chúa hiện diện nơi họ. Amen.

 

04/02 – Thứ Ba tuần 4 thường niên.

“Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy”.

Lời Chúa: Mc 5, 21-43

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng:: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống”. Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: “Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành”. Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi:: “Ai đã chạm đến áo Ta?” Các môn đệ thưa Người rằng:: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi: “Ai chạm đến Ta?” Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà:: “Hỡi con, đức tin con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh”.

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng:: “Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?” Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng:: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin”. Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê.

Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ:: “Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó”. Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng:: “Talitha, Koumi!”, nghĩa là:: “Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!” Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy, và bảo họ cho em bé ăn.

Suy niệm: Sách Các Vua thuật lại việc Chúa cho con trai của bà goá ở Xa-rép-ta đã chết được hồi sinh nhờ lời khẩn xin của ngôn sứ Ê-li-a (x.1V 17,17-24). Phúc Âm Mác-cô cũng kể lại việc con gái ông trưởng hội đường Gia-ia sống lại, nhưng lần này không phải nhờ lời khẩn cầu vị ngôn sứ mà là do chính Đức Giê-su truyền lệnh: “Ta-li-tha kum, này bé, Ta truyền cho con trỗi dậy đi”. Quả thật, Đức Giê-su đã khẳng định: “Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì Người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý” (Ga 5,21). Chúa dùng chính lời quyền năng của Ngài mà truyền cho em bé đã chết được sống lại để minh chứng rằng: Ngài là “sự sống lại và là sự sống; ai tin vào Ngài thì dù có chết cũng sẽ được sống” (Ga 11,25).

Mời Bạn: Cái chết là đáy cùng của tuyệt vọng bởi vì người ta dù có làm gì đi nữa cũng không thể thoát khỏi nó. Thế nhưng, khi chẳng còn gì để hy vọng chúng ta lại tìm thấy hy vọng (x. Rm 4,18) trong Đức Ki-tô, Đấng đã chịu chết và sống lại để, những ai tin vào Ngài, sẽ được sống muôn đời. Trong Năm Thánh “Những người hành hương của hy vọng”, chúng ta được mời gọi đặt niềm tin và hy vọng vào Ngài, Đấng là nguồn hy vọng của chúng ta. Dù có đau khổ, hiểm nguy, và ngay cả cái chết, chúng ta vẫn hy vọng, vì “không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa, trong Đức Ki-tô” (x. Rm 8,39).

Sống Lời Chúa: Trước khi làm việc gì bạn đọc kinh Sáng Soi và dâng việc sắp làm để làm vinh danh Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn trông cậy vào Chúa, vì ở bên Chúa con sẽ không thất vọng bao giờ. Amen.

03/02 – Thứ Hai tuần 4 thường niên.

“Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”.

LỜI CHÚA: Mc 5, 1-20

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ sang bờ biển bên kia, đến địa hạt Giêrasa. Chúa Giêsu vừa ở thuyền lên, thì một người bị quỷ ô uế ám từ các mồ mả ra gặp Người. Người đó vẫn ở trong các mồ mả mà không ai có thể trói nổi, dù dùng cả đến dây xích, vì nhiều lần người ta đã trói anh ta, gông cùm xiềng xích lại, nhưng anh ta đã bẻ gãy xiềng xích, phá gông cùm, và không ai có thể trị nổi anh ta. Suốt ngày đêm anh ta ở trong mồ mả và trong núi, kêu la và lấy đá rạch mình mẩy. Thấy Chúa Giêsu ở đàng xa, anh ta chạy đến sụp lạy Người và kêu lớn tiếng rằng: “Hỡi ông Giêsu, Con Thiên Chúa Tối Cao, ông với tôi có liên hệ gì đâu? Vì danh Thiên Chúa, tôi van ông, xin chớ hành hạ tôi”. Nhưng Chúa Giêsu bảo nó rằng: “Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”. Và Người hỏi nó: “Tên ngươi là gì?” Nó thưa: “Tên tôi là cơ binh, vì chúng tôi đông lắm”. Và nó nài xin Người đừng trục xuất nó ra khỏi miền ấy.

Gần đó, có một đàn heo đông đảo đang ăn trên núi, những thần ô uế liền xin Chúa Giêsu rằng: “Hãy cho chúng tôi đến nhập vào đàn heo”. Và Chúa Giêsu liền cho phép. Các thần ô uế liền xuất ra và nhập vào đàn heo, rồi cả đàn chừng hai ngàn con lao mình xuống biển và chết đuối. Những kẻ chăn heo chạy trốn và loan tin đó trong thành phố và các trại. Người ta liền đến xem việc gì vừa xảy ra. Họ tới bên Chúa Giêsu, nhìn thấy kẻ trước kia bị quỷ ám ngồi đó, mặc quần áo và trí khôn tỉnh táo, và họ kinh hoảng. Những người đã được chứng kiến thuật lại cho họ nghe mọi sự đã xảy ra như thế nào đối với người bị quỷ ám và đàn heo. Họ liền xin Chúa Giêsu rời khỏi ranh giới họ. Khi Người xuống thuyền, kẻ trước kia bị quỷ ám xin theo Người. Nhưng người không cho mà rằng: “Con hãy về nhà với thân quyến, và loan truyền cho họ biết những gì Thiên Chúa đã làm cho con và đã thương con”. Người đó liền đi và bắt đầu tuyên xưng trong miền thập tỉnh, tất cả những gì Chúa Giêsu đã làm cho anh ta, và mọi người đều thán phục.

Suy niệm: Thế là quá rõ Chúa Giê-su đánh giá trị một con người cao như thế nào! Để cứu chỉ một mạng người, Ngài dám “xử” luôn cả một đàn heo hai ngàn con cho đâm đầu xuống biển! Chưa hết, Ngài còn bị dân địa phương trục xuất, chịu mất đi một cơ hội tốt để rao giảng Tin Mừng cho vùng đất ngoại giáo này. Thế cũng còn quá rẻ bởi Ngài còn sẵn sàng trả giá đắt hơn nữa để cứu thoát chúng ta: Ngài sẵn sàng trả giá bằng chính mạng sống Ngài nữa, mạng sống của một vị Thiên Chúa!

Mời Bạn thử liệt kê xem có bao nhiêu cách người ta coi những thứ khác trọng hơn mạng sống và phẩm giá con người: Nhân danh công ăn việc làm? Nhân danh sức khoẻ, sắc đẹp, lợi nhuận? Nhân danh sự an ninh và thịnh vượng quốc gia? Bạn nhớ và nhắc người khác nhớ rằng nếu như một ‘người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm’ như cái anh chàng bị quỉ nhập kia mà Chúa còn ra tay cứu vớt thì người nào chà đạp lên phẩm giá con người – dù đó là phẩm giá một thai nhi, một người tội lỗi – người đó đang chống lại chính Chúa!

Chia sẻ: Trong môi trường nghề nghiệp, tại nơi bạn sinh sống đang có những hình thức hạ giá nhân phẩm nào?

Sống Lời Chúa: Bắt đầu thực thi sự kính trọng con người qua lời nói: tuyệt đối loại bỏ những lời thô lỗ, cục cằn, tục tĩu; trái lại luôn dùng những lời lịch sự, có văn hoá, có bác ái để nói với nhau.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa coi trọng phẩm giá con người mà Chúa tạo dựng, vì thế, Chúa đã xuống thế làm người chịu chết để ban ơn cứu độ; xin dạy con biết luôn tôn trọng anh chị em con như tôn trọng chính Chúa. Amen.

 

01/02 – Thứ Bảy tuần 3 thường niên.

“Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

LỜI CHÚA: Mc 4, 35-41

Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ”. Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người.

Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: “Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?”

Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: “Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: “Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?” Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: “Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

Suy niệm: Người làm nghề đi biển phải thường xuyên đối mặt với cuồng phong bão tố, nên mỗi chuyến ra khơi, họ đều chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với những cơn hiểm nguy sóng to gió lớn. Thế mà, các môn đệ, vốn là những ngư phủ lão luyện, hôm nay đã phải một phen kinh hoảng tưởng chừng “chết đến nơi rồi” trước cơn sóng gió dữ dội. Chỉ khi đụng phải giới hạn của sức người, họ mới gọi Thầy mình. Trong tâm thế tuyệt vọng, họ vẫn nghĩ Ngài chỉ là một người bình thường lại vô tâm nữa; họ đã đánh thức Ngài với giọng điệu trách móc: “Chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?” Nhưng khi Chúa lệnh truyền cho sóng yên gió lặng, họ mới kinh ngạc và nhận ra Thầy mình không phải là một phàm nhân mà là Đấng mà “cả gió và biển cũng phải tuân lệnh”.

Bạn thân mến, chỉ vì kém lòng tin mà các môn đệ tưởng mình không còn lối thoát trong lúc nguy nan. Hẳn là không ít lần bạn cũng như các môn đệ, tưởng Chúa vắng mặt khi bạn đi qua những khúc quanh tăm tối trên con đường đời của bạn. Thực ra Ngài vẫn đồng hành với bạn. Bạn đừng vội thất vọng nhưng hãy xin Chúa ban thêm đức tin cho bạn vì: Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta không thấy” (Dt 11,1).

Sống Lời Chúa: Trước khi làm việc gì, bạn nhớ tới Chúa và xin Ngài ban thêm đức tin cho bạn để bạn luôn vững lòng trông cậy vào Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban thêm lòng tin cho chúng con, để chúng con luôn trông cậy vào Ngài.

 

28/01 – Thứ Ba tuần 3 thường niên. – Thánh Tôma Aquinô, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

“Ai làm theo ý Thiên Chúa, thì người ấy là anh chị em và là mẹ Ta”.

LỜI CHÚA: Mc 3,31-35

Khi ấy, mẹ Chúa Giêsu và anh em Người đến và đứng ở ngoài sai người vào mời Chúa ra.

Bấy giờ có đám đông ngồi chung quanh Người và họ trình với Người rằng: “Kìa mẹ và anh em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy”.

Người trả lời rằng: “Ai là mẹ Ta? Ai là anh em Ta?”

Rồi đưa mắt nhìn những người ngồi vòng quanh, Người nói: “Ðây là mẹ Ta và anh em Ta. Vì ai làm theo ý Thiên Chúa, thì người ấy là anh chị em và là mẹ Ta”.

Suy niệm: Thiên Chúa đã ban cho ta 365 ngày trong năm qua; do đó, dành ra ngày cuối năm để bày tỏ lòng biết ơn Ngài là điều phải đạo. Với lòng tri ân, ta nhận ra một năm qua với bao sự kiện nối tiếp nhau không vô nghĩa nhưng là trong bàn tay quan phòng yêu thương của Ngài. Với lòng tri ân cảm tạ, ta sống ngày cuối năm với sự an bình nội tâm, và hướng về năm mới, Năm Thánh 2025, năm của người lữ hành trên đường hy vọng. Khi sống tâm tình tạ ơn, ta có được một thứ hoa trái quý giá cho cuộc sống, đó là niềm vui. Nhà thần học K. Barth nói rằng niềm vui là hình thức đơn giản nhất của lòng biết ơn. Ta vui khi sống tâm tình biết ơn, ta mừng như một cung cách bày tỏ lòng tri ân với ân nhân của mình. Vì thế, ngày tạ ơn cuối năm phải là ngày vui 24/24 giờ, bù lại những ngày u ám buồn tẻ khi lòng biết ơn chưa ghi đậm nét nơi trái tim mình.

Mời Bạn: Niềm vui ấy trước hết rộn ràng nơi tâm hồn, rồi cũng được diễn tả trên khuôn mặt của người con cái Chúa. Một khuôn mặt lúc nào cũng cau có, bực tức, không thể thường xuyên xuất hiện nơi dung mạo người ghi khắc lòng tri ân Thiên Chúa, vị Đại Ân của đời mình. Bạn thử soi gương nhìn vào khuôn mặt bạn, xem đâu là cảm xúc ‘thường trú’ nơi khuôn mặt ấy.

Sống Lời Chúa: Tối nay, sau thánh lễ tất niên, tôi hay cả gia đình quỳ trước bàn thờ gia đình, cùng đọc kinh Lạy Cha, Kính Mừng, Sáng Danh, suy niệm 5 Phút Lời Chúa, và tạ ơn Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con xin lỗi Chúa vì bao thiếu sót lầm lỗi, và cũng tạ ơn Chúa vì vô vàn ân huệ Chúa ban cho con trong năm qua. Amen.

25/01 – Thứ Bảy tuần 2 thường niên – THÁNH PHAOLÔ TÔNG ĐỒ TRỞ LẠI. Lễ kính. Kết thúc tuần lễ cầu cho các Kitô hữu hợp nhất.

“Các con hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian”.

Lời Chúa: Mc 16, 15-18

Khi ấy, Chúa Giêsu (hiện ra với mười một môn đệ và) nói: ”Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật.

Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những dấu lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc thì cũng không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân được lành mạnh”.

Suy niệm: Sinh thời, thánh Tê-rê-xa Hài Đồng đã ao ước được đi khắp năm châu để rao giảng Tin Mừng. Ngày 22/11/08, cộng đoàn Chúa Ba Ngôi, dòng Cát Minh tại Texas đã chấp thuận lời thỉnh nguyện của đại tá Ron Garan, trao cho ông một mẫu di vật của thánh nữ để ông này mang lên không gian trong chuyến làm việc sắp tới của ông trên tàu vũ trụ con thoi Discovery vào tháng 5 năm sau đó. Niềm ao ước của chị thánh nay có dịp thể hiện qua một dấu chỉ mang chiều kích vũ trụ. Chị thánh đã đồng cảm với mối ưu tư lớn lao của Chúa Giê-su: Gio-an Tẩy Giả vừa mới bị Hê-rô-đê bắt giam, Chúa vẫn mạnh dạn thực hiện sứ vụ công khai bằng việc rao giảng Tin Mừng. Sau đó, Ngài chọn gọi các môn đệ để họ tiếp tục sứ mạng của Ngài. Mệnh lệnh cuối cùng của Ngài cũng là rao giảng Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.

Mời Bạn: Ga-li-lê của việc rao giảng Tin Mừng là chính trần thế này với tầm mức rộng nhất. Đó là những anh chị em đồng loại của chúng ta đang cần được đón nghe Lời Chúa. Đó là những lãnh vực văn hoá, xã hội, chính trị, v.v… đang cần được thấm nhuần những giá trị của Tin Mừng. Ga-li-lê còn mở rộng đến tất cả mọi vật trong vũ trụ này đang mong chờ được thành toàn trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa (x. Rm 8,19-21). Còn bạn, đâu là ‘Ga-li-lê’ mà hôm nay Chúa sai bạn đến rao giảng Tin Mừng?

Sống Lời Chúa: Thăm và chia sẻ một cử chỉ bác ái với một gia đình lương dân.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con dám từ bỏ lối sống ích kỷ, cầu an, hưởng thụ, để chia sẻ với Chúa sứ mạng rao giảng Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.

24/01 – Thứ Sáu tuần 2 thường niên. – Thánh Phanxicô Salêsiô, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

“Người gọi những kẻ Người muốn gọi để họ ở cùng Người”.

LỜI CHÚA: Mc 3, 13-19

Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi và gọi những kẻ Người muốn gọi, và họ đến cùng Người. Người chọn mười hai vị để theo Người, và sai các ông đi giảng và ban cho các ông quyền trừ quỷ.

Mười hai vị ấy là: Simon mà Người đặt tên là Phêrô, Giacôbê con ông Giêbêđê, và Gioan là em Giacôbê, (cả hai được Người đặt tên là Boanerges, nghĩa là con của sấm sét), rồi đến Anrê, Philipphê, Bartôlômêô, Matthêu, Tôma, Giacôbê con ông Alphê, Tađêô, Simon nhiệt tâm, và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.

Suy niệm: Có những người không đi theo Chúa Giê-su như các môn đệ nhưng vẫn có thể nhân danh Ngài mà trừ quỷ (x. Lc 9,49). Khả năng trừ quỷ không phải là “độc quyền” của các môn đệ và vì thế cũng không phải là “dấu vết riêng” để xác định căn tính của người môn đệ Đức Ki-tô. Nhân dịp chọn gọi và thiết lập Nhóm Mười Hai, Chúa cho chúng ta biết tiêu chuẩn xác định căn tính người môn đệ là: (1) được Chúa gọi đến; (2) đến để ở với Ngài; (3) ở với Ngài để được sai đi. Để làm môn đệ của Chúa Giê-su thì phải “ở với Ngài” cách trọn vẹn từ khi “được kêu gọi” đến lúc “được sai đi”. Nếu không có mối quan hệ thân thiết với Chúa Giê-su thì chưa phải là người môn đệ đích thực của Ngài.

Mời Bạn: Người ta có thể làm điều tốt – làm việc từ thiện chẳng hạn – dưới nhiều động cơ và danh nghĩa khác nhau, nhưng như thế chưa đủ để gọi là tông đồ của Chúa. Việc dấn thân phục vụ của bạn sẽ thiếu “chất ki-tô” nếu bạn chưa “ở với Chúa”. Bạn chỉ là tông đồ thực thụ khi bạn sống thân thiết với Ngài trước khi đem Ngài đến với người khác qua cuộc sống dấn thân phục vụ.

Sống Lời Chúa: Đầu mỗi ngày, bạn dành ít phút hồi tâm nhớ Chúa và cầu nguyện với Ngài, để nhờ đó mọi việc bạn sắp làm trong ngày sẽ được biến thành một việc tông đồ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa đã kêu gọi con làm môn đệ Chúa, để con tận hiến cho Chúa ngay ở giữa thế gian này. Xin Chúa ban ơn trợ giúp để con luôn ở với Chúa bằng đời sống cầu nguyện không ngừng.

 

23/01 – Thứ Năm tuần 2 thường niên.

“Các thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: “Ngài là Con Thiên Chúa”, nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người”.

LỜI CHÚA: Mc 3, 7-12

Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ lui về bờ biển, đám đông từ Galilêa theo Người, và từ Giuđêa, Giêrusalem, Iđumê, bên kia sông Giođan, miền Tyrô và Siđon, nhiều kẻ đến cùng Người, khi nghe biết tất cả những việc Người đã làm.

Vì đông dân chúng, nên Người bảo các môn đệ liệu cho Người một chiếc thuyền, kẻo họ chen lấn Người. Vì chưng, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, nên bất cứ ai mắc bệnh tật gì đều đến gần để động đến Người.

Và những thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: “Ngài là Con Thiên Chúa”, nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người.

Suy niệm: Phúc âm Mác-cô giới thiệu một bức tranh sinh động nơi Biển Hồ: “Người ta lũ lượt đi theo Người…, người ta lũ lượt đến với Người,… ai ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người.” Khi xuất hiện công khai, Đức Giê-su tạo ra “hiện tượng” thu hút đám đông, vì người ta nghe biết Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, trừ quỷ… Các thần ô uế kinh sợ, quy phục Đức Giê-su, nhưng Người không cho chúng tiết lộ về thần tính của Người. Đám đông đi theo Đức Giê-su, bởi những gì Người đã làm chạm đến thân phận, cuộc sống, nhất là trái tim của họ. Khi để Đức Giê-su thu hút, họ sẽ phải đấu tranh với tiếng nói bên trong mình, đi ra khỏi cái thường nhật, thói quen, vùng an toàn của mình.

Mời Bạn: Mỗi người chúng ta đều có ‘vấn đề’ rất riêng của mình, dường như chính bạn cũng không biết sự tồn tại của nó. Khi trong trái tim bạn có sự thúc đẩy, nhắc nhở để lựa chọn giữa việc phục vụ, cảm thông với người khác và việc quy hướng về mình, giữa sự lựa chọn điều tốt và điều xấu, giữa việc dừng lại một chút, đọc một kinh, tham dự Thánh lễ, viếng Thánh Thể hay vui chơi không lành mạnh, lướt mạng hàng giờ, tán gẫu,… những lúc như vậy, bạn có nghĩ mình đang được thu hút bởi Bạn Giê-su chăng? Bạn có tin rằng cuộc sống của bạn bị ‘thu hút’ bởi tình yêu và lòng thương xót của Bạn Giê-su? Và bạn có để cho Ngài thu hút không?

Sống Lời Chúa: Ngay lúc này bạn lặng thinh và tâm sự với Chúa, với Mẹ Ma-ri-a một lời nguyệ từ đáy lòng bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho ánh mắt và tình thương Chúa thu hút và chạm đến con người, cuộc sống, trái tim con mãi. Amen.

 

22/01 – Thứ Tư tuần 2 thường niên.

“Trong ngày Sabbat được cứu sống hay là giết chết?”

LỜI CHÚA: Mc 3, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu lại vào hội đường và ở đó có một người khô bại một tay. Người ta để ý quan sát xem Chúa có chữa bệnh trong ngày Sabbat không, để tố cáo Người. Chúa bảo người có tay khô bại rằng: “Ngươi hãy đứng ra giữa đây”. Rồi Người bảo họ: “Trong ngày Sabbat được làm sự lành hay sự dữ? Ðược cứu sống hay là giết chết?” Nhưng họ thinh lặng.

Bấy giờ Người thịnh nộ đưa mắt nhìn họ và buồn phiền vì lòng họ chai đá, Người bảo bệnh nhân rằng: “Hãy giơ tay ra”. Người đó giơ tay ra và tay anh ta được lành. Lập tức, những người biệt phái đi ra bàn tính với những kẻ thuộc phái Hêrôđê chống đối Người và tìm cách hại Người.

Suy niệm: Luật Do Thái qui định chỉ được chữa bệnh vào ngày sa-bát trong trường hợp nguy hiểm đến tính mạng. Người bại tay này rõ ràng không gặp tình huống nguy hiểm đến mạng sống, có thể để qua ngày sa-bát chữa bệnh cho anh ta cũng chẳng sao. Thế nhưng, Chúa Giê-su muốn tái lập nhận thức mục đích cao cả của việc thánh hóa ngày sa-bát: “Ngày sa-bát được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi?” Hễ đã là điều lành thì phải nhanh chóng thực hiện không trì hoãn, nhất là là việc cứu người. Ta không thể khoanh tay đứng nhìn một người anh em đang đau ốm khi có thể làm gì để giúp đỡ họ. Luật lệ có nghĩa gì khi luật lệ ấy không làm gì ích cho con người, nhất là với người đang đau khổ? Bác ái là điều phải làm bất cứ lúc nào, ngày nào; riêng ngày sa-bát còn phải đặc biệt ưu tiên cho việc bác ái hơn nữa.

Mời Bạn: Não trạng bảo thủ, đạo đức giả, gàn dở… khiến cho việc phục vụ con người bị đình trệ hoặc bị biến chất thành tiêu cực, thụ động, và dần dà bóp nghẹt con tim yêu thương của người đối với người. Chữa lành người bại tay trong ngày sa-bát, Chúa Giê-su muốn khai thông, thay đổi cách ứng xử duy luật lệ của người Do Thái.

Sống Lời Chúa: Đang sống trong Năm Thánh, năm đề cao sự tha thứ, làm việc lành phúc đức, bạn nên có cái nhìn bao  dung và khoan dung hơn khi nhận xét về người khác, kẻo lỗi đức bác ái và sự công bằng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin dạy chúng con sống quảng đại với anh chị em như Chúa từng đối xử đại lượng với chúng con. Amen.