Tag Archive for: Mt

16/12 – Thứ Hai tuần 3 mùa vọng.

“Phép rửa của Gioan bởi đâu mà có?”

LỜI CHÚA: Mt 21, 23-27

Khi ấy Chúa Giêsu vào Đền thờ. Lúc Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ lão trong dân đến hỏi Người rằng: “Ông lấy quyền nào mà làm những điều này? Ai đã ban quyền ấy cho ông?” Chúa Giêsu trả lời: “Tôi cũng hỏi các ông một điều. Nếu các ông trả lời cho tôi, thì tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó. – Phép Rửa của Gioan bởi đâu mà có? Bởi trời hay bởi người ta?” Họ bàn tính với nhau rằng: “Nếu ta nói bởi trời, thì ông sẽ nói với ta: Vậy tại sao các ngươi không tin ông ấy? Và nếu ta nói bởi người ta, thì chúng ta lại sợ dân chúng. Vì mọi người coi Gioan như một vị tiên tri”. Bấy giờ họ trả lời Chúa Giêsu rằng: “Chúng tôi không được biết”. Chúa Giêsu nói với họ: “Tôi cũng không nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó”.

Suy niệm: Một ông thủ trưởng bị chất vấn về hành vi sai trái của thuộc cấp của mình đã trả lời rằng: “Tôi không biết! Tôi không được báo cáo về chuyện đó, v.v…” Lối trả lời thoái thác “không biết” như thế – William Barclay gọi là sự “vô tri có ý đồ” – mà các thượng tế và các kỳ mục vin vào để né tránh câu chất vấn ngược của Chúa Giê-su. Không phải các ông thiếu khả năng nhận biết hành vi ngôn sứ của Gio-an Tẩy Giả là “do Trời hay do người ta”; các ông có biết và trong cương vị của mình, các ông phải biết điều đó, nhưng các ông đã chịu muối mặt trả lời “không biết” để tránh né hệ quả là phải hành động theo sự thật, bởi vì nếu nhìn nhận “ông Gio-an là một ngôn sứ” thì “tại sao lại không tin lời ông ấy” để tin nhận Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Đấng được Chúa Cha sai đến?

Mời Bạn: Chúa Giê-su không trả lời trực tiếp lời chất vấn của các thượng tế và kỳ mục; Ngài cũng né tránh trách nhiệm một cách “có ý đồ” chăng? Không phải thế! Trước toà Cai-pha, Ngài sẽ trả lời mình là Con Thiên Chúa “ngự bên hữu Chúa Cha và sẽ ngự giá mây trời mà đến”; trước mặt Phi-la-tô, Ngài sẽ tuyên bố mình là Vua, nhưng “nước Ngài không ở thế gian này;” Ngài sẽ cho biết mình “lấy quyền gì để làm điều đó” nhưng là lúc ở trên thập giá, khi Ngài hoàn tất sứ mạng Chúa Cha trao phó. Phần bạn, bạn có dám chấp nhận trả giá bằng thập giá khi sống đức tin của mình một cách có trách nhiệm không?

Sống Lời Chúa: Xin ơn biết noi gương các thánh tử đạo sống chứng nhân đức tin một cách có trách nhiệm.

Cầu nguyện: Đọc kinh Tin.

14/12 – Thứ Bảy tuần 2 mùa vọng. – Thánh Gioan Thánh Giá, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

“Elia đã đến rồi, và họ không nhận biết ông”.

LỜI CHÚA: Mt 17, 10-13

Khi xuống núi, các môn đệ hỏi Chúa Giêsu rằng: “Tại sao các luật sĩ lại nói Elia phải đến trước đã?”

Chúa Giêsu trả lời: “Thật Elia phải đến để chấn hưng mọi sự. Và Thầy bảo các con, Elia đã đến rồi, và họ không nhận biết ông, nhưng đã đối xử với ông như ý họ. Cũng vậy, Con Người sẽ phải đau khổ bởi họ”.

Bấy giờ các môn đệ hiểu Chúa Giêsu nói với họ về Gioan Tẩy Giả.

Suy niệm: Khi các môn đệ thắc mắc về lời ngôn sứ: “Ê-li-a phải đến trước” để dọn đường , Chúa Giê-su xác nhận Gio-an Tẩy giả chính là người đảm nhận vai trò “chỉnh đốn mọi sự” của Ê-li-a (x. Mt 11,14). Quả thực, Gio-an nhận thức mình là vị ‘tiền hô’ đó: ông tuyên bố mình không phải là Đức Ki-tô mà chỉ là “tiếng người hô trong hoang địa” (Ga 1,20-23). Dân chúng nhìn nhận Gio-an là ngôn sứ và tuôn đến với ông xin chịu phép rửa tỏ lòng sám hối. Có người nghe lời ông đi theo làm môn đệ Đức Giê-su. Giới kinh sư cũng biết như thế nhưng họ không đón nhận (x. Mt 21,25-27). Và “họ đã xử với ông theo ý họ muốn”. Họ đã ‘đóng cửa’ tâm hồn, nên ơn thánh Chúa không thể thấm nhập tới họ được.

Mời Bạn: Vẫn luôn có những những vị tiền hô dẫn đường cho ta đến với Chúa. Nhưng nhiều khi vì kiêu căng tự mãn, định kiến hẹp hòi,… ta xử với những vị này theo ý riêng. Thành thử bao nhiêu lời chỉ dạy và kinh nghiệm khôn ngoan, bị bỏ quên, coi thường. Tinh thần Hiệp hành mời gọi chúng ta khiêm tốn lắng nghe, sẵn sàng mở ra những con đuờng để Chúa đến với ta và ta đến với Chúa.

Sống Lời Chúa: Tôi cám ơn người chỉ cho tôi biết lầm lỗi thiếu sót nơi tôi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, “xin cho con đừng sợ ánh sáng của Chúa, ánh sáng phá tan bóng tối trong con và đòi buộc con phải hoán cải. Xin cho con đừng cố chấp ở trong bóng tối chỉ vì chút tự ái cỏn con. Xin cho con khiêm tốn để đón nhận những tia sáng nhỏ mà Chúa vẫn gửi đến cho con mỗi ngày. Cuối cùng, xin cho con biết tìm kiếm Chân lý để Chân lý cho con đuợc tự do.” (Rabbouni)

13/12 – Thứ Sáu tuần 2 mùa vọng. – Thánh Luxia, trinh nữ, tử đạo. Lễ nhớ.

“Họ không nghe lời Gioan và lời Con Người”.

LỜI CHÚA: Mt 11, 16-19

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Ta sẽ so sánh thế hệ này với ai? Họ giống như bọn trẻ ngồi nơi phố chợ, gọi lũ trẻ khác mà rằng: “Chúng tôi thổi sáo, sao các bạn không múa nhảy; chúng tôi than vãn, sao các bạn không khóc lên!” “Vì Gioan đến, không ăn không uống, thì họ nói: “Ông ta phải quỷ ám!”

Con Người đến, ăn uống giống như thường, thì họ nói: “Ðó là người mê ăn mê uống, là bạn của quân thu thuế và những kẻ tội lỗi”.

Nhưng sự khôn ngoan được biện minh bằng các công việc của mình”.

Suy niệm: Ca dao ta có câu: “Ở sao cho vừa lòng người. Ở rộng người cười, ở hẹp người chê”. Đây không phải là vấn đề Đức Ki-tô không thể sống dung hoà giữa một xã hội ‘bá nhân bá tánh’: sống nhiệm nhặt, khắc khổ như Gio-an thì chê là “bị quỉ ám”; sống hoà đồng như Giê-su thì phê phán là phóng túng. Giống như một con tàu bị trật đường ray, con người mang thân phận là thụ tạo của Thiên Chúa thế mà lại đòi Đấng Tạo Thành phải khóc, phải cười theo tính khí đành hanh bất nhất của mình. Ngược lại, chính con người phải đặt lại con tàu đời mình vào đúng đường ray của nó bằng cách đón nhận Lời Chúa và hoán cải đời sống theo những đòi hỏi của Lời Ngài.

Mời Bạn: Chúng ta dễ than trách Chúa vì mình cầu xin mà không được nhận lời.  Mặt khác, chúng ta lại thích lý sự, nêu lý do để bào chữa cho việc mình không sống theo thánh ý Chúa. Trái lại, thay vì yêu cầu Thiên Chúa phải thay đổi qui luật hoặc chương trình của Ngài, chính chúng ta mới cần ‘uốn lại lưỡi câu’ của mình ‘cho vừa miệng cá’: tôi mới là người cần phải hoán cải để thăng tiến. Trước tiên chúng ta hãy tìm hiểu xem Chúa muốn điều gì nơi mình để rồi mình sẽ muốn điều Chúa mong muốn.

Sống Lời Chúa: Để sống như Chúa mong muốn, mời bạn tập nhận ra ý Chúa nơi bề trên của mình (các bậc chủ chăn, cha mẹ, thầy cô, v.v…) và thực hành đức vâng phục đối với các vị ấy.

Cầu nguyện: Bạn sốt sắng đọc Kinh Lạy Cha.

12/12 – Thứ Năm tuần 2 mùa vọng.

“Chưa từng có ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả”.

LỜI CHÚA: Mt 11, 11-15

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Ta bảo thật các ngươi, trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả, nhưng người nhỏ nhất trong nước trời lại cao trọng hơn ông.

Từ thời ông Gioan Tẩy Giả đến giờ, nước trời phải dùng sức mạnh mà chiếm lấy, và những kẻ mạnh mẽ can đảm mới chiếm được. Tất cả các tiên tri và lề luật đã tuyên sấm cho đến Gioan và nếu các ngươi muốn hiểu, thì chính Gioan là Elia, kẻ phải đến.

Ai có tai, thì hãy nghe!”

Suy niệm: Gio-an Tẩy Giả không phải là Ê-li-a tái sinh, nhưng ông nối tiếp sứ mạng của vị ngôn sứ ấy. Cũng giọng điệu mạnh mẽ, sôi nổi như lửa cháy, thái độ cương quyết, triệt để, Gio-an quả thật đang làm sống lại phong cách của Ê-li-a, người của Thiên Chúa. Là người hùng trong việc bảo vệ niềm tin tinh tuyền vào Gia-vê, và lòng trung thành với giao ước, Ê-li-a vẫn để lại sứ mạng còn dang dở, qua hình ảnh tấm áo để lại cho đồ đệ là Ê-li-sê và để lại cho dân Chúa niềm mong đợi rằng sẽ có ngày ông trở lại để hoàn tất sứ mạng dọn đường cho Đấng Mê-si-a. Hôm nay, Ê-li-a đã có truyền nhân của mình, đó chính là Gio-an Tẩy Giả, người mà Chúa Giê-su cũng xác nhận: “Gio-an chính là Ê-li-a, người phải đến.”

Mời Bạn: Một sự thật đã được chính thức công nhận bởi thẩm quyền cao nhất: “Gio-an chính là Ê-li-a, người phải đến.” Thế mà quyền quyết định cuối cùng thì Đức Ki-tô lại dành lại cho bạn quyền nghe hay không nghe tiếng nói của Chúa: “Ai có tai thì nghe.” Và dĩ nhiên là bạn có tai, nghĩa là có khả năng nghe. Vậy mời bạn đáp lại tương xứng với những gì bạn nghe được từ sứ điệp của Gio-an, đó là: hoán cải chính mình và tin vào Đấng mà Gio-an giới thiệu.

Chia sẻ: Chúa Giê-su có ý gì khi để cho bạn quyền tự do đáp lại hay không đáp lại lời mời gọi của Chúa?

Sống Lời Chúa: Thực hành đức vâng phục đối với những người có trách nhiệm nói lời của Chúa cho bạn (cha mẹ, các bậc bề trên của bạn…).

Cầu nguyện: Hát: “Xin cho con biết lắng nghe Lời Ngài dạy con trong đêm tối… Lời Ngài dạy con trong cuộc sống.”

02/12 – Thứ Hai tuần 1 mùa vọng.

“Nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời”.

Lời Chúa: Mt 8, 5-11

Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một viên đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt và đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi; tôi bảo người kia đến thì anh đến; tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!”

Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

Suy niệm: Viên đại đội trưởng này không phải là thân thích ruột rà gì với nguời bệnh. Có một khoảng cách không hề nhỏ giữa ông là chủ, với anh ta là đầy tớ, chưa biết chừng là một nô lệ chỉ đáng giá quá lắm là 30 đồng bạc (x. Xh 21,32). Nhưng khoảng cách đó không thể ngăn cản ông đồng cảm với anh ta đang “bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm”. Tình yêu không biên giới ấy giúp ông, đường đường là một sĩ quan Rô-ma, phá đổ một rào cản nữa là sự thù địch giữa dân tộc Do Thái bị trị với đế quốc đang thống trị họ. Tình yêu đó đã cho ông sự can đảm và lòng khiêm tốn và nhất là đức tin, thúc đẩy ông đến với Đức Giê-su, “con bác thợ”“xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ của tôi được khỏi bệnh”. Đức Giê-su lập tức đáp lời ông lại còn tuyên dương: “Ngay cả trong dân Ít-ra-en, tôi cũng chưa thấy người nào có lòng tin mạnh như thế” (Lc 7,9).

Mời Bạn: Thực ra chính Thiên Chúa đã đi bước trước khi cho Con Một Chúa là Đức Giê-su xuống thế làm người để nên “chiếc thang nối liền đất với trời” (x. Ga 1,51; St 28,12). Nơi Đức Ki-tô, trên mặt đất này, không biên giới nào ngăn cách được tình yêu vô biên của Thiên Chúa, bởi vì chính Đức Ki-tô “đã hy sinh thân mình để phá đổ mọi bức tường ngăn cách là sự thù ghét” (x. Ep 2,14-16).

Sống Lời Chúa: Mời bạn hãy vượt khỏi biên giới của bạn để “đi ra vùng ngoại biên” thăm viếng một trường hợp đang bị lãng quên nhất gần nơi bạn sống.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã xóa bỏ mọi ngăn cách, để đến với chúng con dù chúng con thấp hèn, tội lỗi. Xin cho chúng con cũng biết yêu thương anh em như Chúa đã yêu thương chúng con. Amen.

30/11 – Thứ Bảy tuần 34 thường niên – THÁNH ANRÊ, TÔNG ĐỒ. Lễ kính.

“Các ông bỏ lưới mà đi theo Người”.

LỜI CHÚA: Mt 4, 18-22

Khi ấy, nhân lúc Chúa Giêsu đi dọc theo bờ biển Galilêa, Người thấy hai anh em là Simon, cũng gọi là Phêrô, và Anrê, em ông, cả hai đang thả lưới dưới biển, vì hai ông là ngư phủ. Người bảo hai ông rằng: “Các ngươi hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những ngư phủ lưới người ta”. Lập tức hai ông bỏ lưới đó mà theo Người.

Ði xa hơn một đỗi, Người lại thấy hai anh em khác là Giacôbê con ông Giêbêđê, và Gioan em ông đang vá lưới trong thuyền với cha là Giêbêđê. Người cũng gọi hai ông. Lập tức hai ông bỏ lưới và cha mình mà đi theo Người.

Suy niệm: Trong số mười hai tông đồ thì có đến hai cặp là anh em với nhau: cặp Si-mon Phê-rô và An-rê, cặp Gio-an và Gia-cô-bê. Đặt mình trong bối cảnh của Tin Mừng mới thấy việc Chúa Giê-su kêu gọi các ông phát sinh lắm vấn đề thật bức xúc. Là những lao động chính trong nhà, các ông đồng loạt bỏ lưới bỏ thuyền để đi theo Đức Giê-su theo kiểu “cầm cày không ngoái cổ lại đàng sau”, chắc hẳn các ông đã để lại không ít khó khăn cho công việc làm ăn của cả gia đình, chưa kể đến những tình cảm quyến luyến. Các ông quảng đại bỏ mọi sự theo Chúa đã đành mà thân nhân của các ông cũng phải hy sinh lớn lao để hiến dâng các ông cho Chúa. Tin Mừng còn cho biết gia đình các ông sau này vẫn tiếp tục hỗ trợ cho thầy trò các ông trên đường truyền giáo nữa (x. Mt 8,15; Mt 27,56).

Mời Bạn: Giáo Hội Việt Nam vốn được tiếng là giàu ơn gọi. Thế nhưng theo đà phát triển của xã hội hiện nay, đã có nhiều trường hợp gia đình không còn mặn mà với việc cho con cái bước theo con đường tu trì, thậm chí còn cản trở, chống đối. Để đẩy mạnh công cuộc truyền giáo, không thể không phát triển ơn gọi. Bạn, gia đình bạn, góp phần thế nào trong công cuộc này? Nhất là khi chính bạn hoặc con em bạn được ơn Chúa kêu gọi, bạn và gia đình bạn có sẵn sàng đáp lại bằng thái độ hiến dâng quảng đại chưa?

Sống Lời Chúa: Sẵn sàng hy sinh từ bỏ những việc nhỏ trong đời thường để sẵn sàng từ bỏ theo như ơn gọi đòi hỏi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho con tinh thần quảng đại, để con sẵn sàng đáp lại tiếng Chúa kêu gọi. Amen.

25/11 – Thứ Hai tuần 34 thường niên – CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM. Bổn mạng Giáo Hội Việt Nam.

“Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại biết”.

Lời Chúa: Mt 10, 17-22

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết.

Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì. Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì: vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con. Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết.

Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ”.

Suy niệm: Đứng trước thập giá, khuynh hướng chung là tránh né hay chối từ, bởi mấy ai muốn chọn đau khổ, từ bỏ mình, nhất là mấy ai dám chấp nhận cái chết. Thế nhưng, cũng có những người dám đổi cả hạnh phúc, tài sản, sự nghiệp, và dám từ bỏ cả những người thân, để chọn lấy thập giá và cái chết, đó là các anh hùng Tử đạo Việt Nam, được Giáo hội tuyên dương trong ngày hôm nay. Các ngài được tôn phong là anh hùng, vì dám sống hết mình cho niềm tin vào Thiên Chúa; cũng có người cho rằng các ngài điên dại, nhưng là ‘điên dại có cơ sở’ vì đức tin và tình yêu đối với Đức Ki-tô, như thánh Phao-lô đã từng nói đến (x. 1Cr 4,10). Đức tin và tình yêu ấy định hình đời sống và chọn lựa, để giữa làn ranh sinh-tử, các ngài quyết chọn lấy thập giá, hầu trở nên môn đệ chính danh của Đức Ki-tô.

Mời Bạn: Có thể thấy trong nhiều tên gọi của một số hội dòng, hạn từ được ưa thích là “thánh giá.” Phải chăng vì các tu sĩ muốn thể hiện tình yêu với thập giá Đức Ki-tô, đến độ coi thập giá ấy là “đối tượng duy nhất” của đời mình. Cuộc sống của bạn cũng luôn đan xen những chọn lựa, giữa điều tốt với xấu, giữa Đức Ki-tô với thế gian. Cách chọn lựa của bạn cho thấy bạn đang là loại môn đệ nào trong hành trình đi theo Người.

Sống Lời Chúa: Hôm nay bạn đón lấy những sự trái ý, và những đau khổ tinh thần cũng như thể xác của bạn làm của lễ hy sinh dâng lên Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Thầy Giê-su, thập giá là giá chuộc và hy vọng của đời con, xin cho con luôn biết bỏ mình, vác thập giá mình bước mà theo Ngài. Amen.

21/11 – Thứ Năm tuần 33 thường niên – Đức Mẹ dâng mình trong đền thờ. Lễ nhớ.

“Người giơ tay trên các môn đệ mà nói: Đây là mẹ Ta và là anh em Ta”.

Lời Chúa: Mt 12, 46-50

Khi ấy, Chúa Giêsu còn đang nói với dân chúng, thì mẹ Người và anh em Người đứng ngoài tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa rằng: “Kìa, mẹ Ngài và anh em Ngài đang đứng tìm Ngài ngoài kia”. Nhưng Người trả lời kẻ ấy rằng: “Ai là mẹ Ta, ai là anh em Ta?”

Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ mà nói: “Đây là mẹ Ta và là anh em Ta, vì hễ ai làm theo ý Cha Ta trên trời, thì người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy”.

Suy niệm: Là người thân của người nổi tiếng là một vinh dự. Với ta, được là người thân của Chúa là vinh dự còn lớn lao hơn; nhưng điều kiện để trở thành người thân ấy – làm theo ý Chúa – thì ta chưa sẵn lòng chấp nhận. Điều này khác xa với Đức Mẹ, đấng được xưng tụng có phúc vì là mẹ Chúa Giê-su hai lần. Một lần là mẹ theo nghĩa thể lý, mang thai, sinh ra con mình. Lần khác như Chúa Giê-su nói trong Tin Mừng hôm nay, trở thành người nhà, mẹ của Ngài, do hơn ai hết, Mẹ đã hoàn toàn vâng phục, thực thi thánh ý Chúa trong đời mình. Tiếng Fiat (Xin vâng) không chỉ được thốt ra trong ngày Truyền tin, nhưng còn được lặp lại mọi ngày trong đời Mẹ, ngay thời ấu thơ khi dâng mình cho Chúa trong Đền thờ, và cách đặc biệt dưới chân thập giá.

Mời Bạn: Dâng mình cho Chúa để thuộc trọn về Ngài, đó là cơ hội tốt nhất để toàn tâm toàn ý thực hiện thánh ý Chúa, là cung cách sống hiếu thảo với Chúa của Mẹ Ma-ri-a. Mời bạn chiêm ngắm mẫu gương của Mẹ, để rồi noi theo mẫu gương này. Chúa muốn bạn làm gì để sống hiếu thảo với Chúa Cha, đồng hình đồng dạng với Chúa Giê-su hơn?

Sống Lời Chúa: Nhân ngày lễ hôm nay, tôi cầu nguyện cho những người sống đời thánh hiến, cũng như cho mọi người sẵn lòng vâng theo ý Chúa, trở thành người thân của Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa cho con trở thành người thân của Ngài. Xin thánh hóa ước muốn, trí khôn, trí hiểu của con, để con thực thi thánh ý Chúa theo gương Mẹ Ma-ri-a. Nhờ vậy, con có thể thật sự là người nhà của Chúa. Amen.

17/11 – CHÚA NHẬT 33 THƯỜNG NIÊN năm B. – CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM. Bổn mạng Giáo Hội Việt Nam.

“Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại biết”.

Lời Chúa: Mt 10, 17-22

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết.

Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì. Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì: vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con. Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết.

Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ”.

Suy niệm: Chúa sẽ lại đến. Đó là điều chắc chắn, nhưng khi nào và như thế nào, thì không ai biết. Mỗi khi xảy ra tai ương, như chiến tranh, động đất, bão lũ… hoặc những hiện tượng thiên nhiên khác thường, người ta lại lo lắng bất an, vì nghĩ rằng “ngày ấy” đã đến. Họ mặc định rằng ngày tận thế là ngày u ám đáng kinh sợ, ngày của huỷ diệt. Trái lại, đối với những ai mong đợi ngày Đức Ki-tô lại đến, thì “ngày ấy” lại là niềm vui và niềm hy vọng lớn lao vì đó là lúc “anh em sắp được cứu độ” (Lc 21,28).

Mời Bạn: Vậy chúng ta phải chuẩn bị cho ngày đó như thế nào? Một ngày kia thánh Gio-an Bốt-cô hỏi học trò mình: “Đa-minh Sa-vi-ô, nếu ngày mai con chết, con sẽ làm gì?” Đa-minh Sa-vi-ô trả lời: “Con vẫn chơi đùa, ăn uống bình thường bởi vì ngày nào con cũng chuẩn bị sẵn sàng để được gặp Chúa.” Vâng! “Phải tỉnh thức và cầu nguyện luôn”, chu toàn bổn phận hằng ngày của mình, “đừng để mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời” (Lc 21,36.34).  Với tâm thế đó, chúng ta sẽ không còn sợ hãi mà trái lại đón chờ ngày Chúa lại đến trong bình an, vui tươi và hy vọng.

Sống Lời Chúa: Chu toàn công việc bổn phận hằng ngày của mình trong tinh thần phục vụ khiêm tốn với tâm niệm: “Tôi chỉ là người tôi tớ vô dụng, tôi chỉ làm việc bổn phận đấy thôi” (x. Lc 17,10).

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, chúng con mong đợi Chúa lại đến, xin cho chúng con biết dùng những giây phút hiện tại để thờ phượng Chúa và phục vụ tha nhân, ngõ hầu mai ngày chúng con được kết hợp hạnh phúc với Chúa mãi mãi trên Nước Trời. Amen.