Tag Archive for: Mt

13/06 – Thứ Sáu tuần 10 thường niên. – Thánh Antôn Pađôva, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

“Ai nhìn người nữ mà ước ao phạm tội, thì đã ngoại tình với người ấy trong lòng rồi”.

Lời Chúa: Mt 5, 27-32

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đã nghe dạy người xưa rằng: “Chớ ngoại tình”. Phần Thầy, Thầy bảo các con: Ai nhìn người nữ mà ước ao phạm tội, thì đã ngoại tình với người ấy trong lòng rồi. Nếu mắt bên phải con làm con vấp phạm, thì hãy móc quăng khỏi con đi: thà mất một chi thể còn lợi cho con hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục. Và nếu tay phải con làm con vấp phạm, thì hãy chặt mà quăng đi, vì thà mất một chi thể còn lợi cho con hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục.

“Có lời dạy rằng: “Ai bỏ vợ mình, hãy trao cho vợ một giấy ly dị”. Phần Thầy, Thầy bảo các con: bất cứ ai bỏ vợ mình-ngoại trừ vì lý do gian dâm-là làm cớ cho vợ ngoại tình; và ai cưới người vợ bị bỏ, cũng phạm tội ngoại tình nữa”.

Suy niệm: “Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc”. Lời Chúa không dạy chúng ta sống cực đoan, nhưng là dạy phải có một thái độ dứt khoát tận căn đối với tội lỗi: Muốn tránh tội phải khử trừ nguyên nhân và phương tiện phạm tội. “Thà mất một phần thân thể còn hơn là cả toàn thân bị ném vào hỏa ngục.”

Mời Bạn: Nhìn vào thực tế, chưa có lúc nào những giá trị của đời sống hôn nhân gia đình bị xâm thực trầm trọng đến như vậy. Hiện tượng gia đình chia rẽ, bất hoà nhan nhản khắp nơi. Các vụ ly dị ngày càng nhiều, đặc biệt nơi các gia đình trẻ. Các giải pháp của xã hội và cả Giáo Hội nữa sẽ không có hiệu quả nếu không có thái độ dứt khoát tận căn. Trước tiên đó là thái độ tôn trọng hôn nhân trong chương trình của Thiên Chúa: một vợ một chồng bất khả phân ly. Tiếp đến phải tiêu diệt tận gốc rễ lòng ham muốn hưởng thụ ích kỷ nơi mỗi người. Có lẽ trong đời sống gia đình bạn cũng có những lúc xào xáo, xung đột, thậm chí cả những lần có nguy cơ bị tan vỡ. Những lúc như vậy bạn hãy nhớ lại liệu pháp trị bệnh tận căn này.

Chia sẻ: Khi có những vấn đề mâu thuẫn trong gia đình, bạn có đối thoại trong tinh thần cảm thông tôn trọng lẫn nhau để tìm phương giải quyết không?

Sống Lời Chúa: Xét xem mình có thói xấu nào phương hại đến đời sống gia đình, ví dụ như thói lắm lời, đam mê cờ bạc, rượu chè say sưa, đam mê lạc thú… hãy tìm cách dứt khoát với nó, để duy trì và gìn giữ Giáo Hội tại gia của bạn.

Cầu nguyện: Đọc Kinh Gia Đình với tâm tình sốt sắng.

12/06 – Thứ Năm tuần 10 thường niên.

“Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt”.

Lời Chúa: Mt 5, 20-26

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu các con không công chính hơn các luật sĩ và biệt phái, thì các con chẳng được vào Nước Trời đâu.

“Các con đã nghe dạy người xưa rằng: “Không được giết người. Ai giết người, sẽ bị luận phạt nơi toà án”. Còn Thầy, Thầy sẽ bảo các con: Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt. Ai bảo anh em là “ngốc”, thì bị phạt trước công nghị. Ai rủa anh em là “khùng”, thì sẽ bị vạ lửa địa ngục. Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ. Hãy liệu làm hoà với kẻ thù ngay lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ đưa con ra trước mặt quan toà, quan toà lại trao con cho tên lính canh và con sẽ bị tống ngục. Ta bảo thật cho con biết: Con sẽ không thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng xu cuối cùng!”

Suy niệm: Người ta kể chuyện bà nọ mất con gà, nghi ngờ mấy cậu thanh niên hàng xóm bắt trộm, nên chửi ra rả từ sáng đến chiều. Nghe chuông nhà thờ, bà mặc áo dài đi lễ. Hết chửi tập một! Xong lễ, bà vội vàng về nhà, thay áo dài, để tiếp tục chửi tập hai! Câu chuyện đùa nhưng không vui này có thể đang diễn ra trong cuộc sống, mỗi khi ta tạm gác việc “ăn thua đủ” với người anh em, để đi lễ đọc kinh, và sau đó, tiếp tục chuyện hận thù trả đũa. Đối với Đức Giê-su, không phải khi gây đổ máu mới là giết người, nhưng lúc giận, ghét, mắng, chửi, là một cách nào đó ta đã “giết” người anh em, vì đã khai trừ họ ra khỏi trái tim, cuộc đời, và thế giới. Loại bỏ người khác là loại bỏ chính Chúa, vì “mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là làm cho chính Ta”.

Mời Bạn: “Cát nặng, đá nặng, nhưng cơn giận của người ngu còn nặng hơn nhiều” (ngạn ngữ Nga). Thật vậy, khi nóng giận, người khôn cũng hoá ra ngu. Đức Giê-su mời gọi bạn giải thoát mình khỏi cơn nóng giận, để lòng bạn thanh thản, nhẹ nhõm và có được sự khôn ngoan của người công dân Nước Trời.

Sống Lời Chúa: Xét mình xem lòng bạn đang giận ghét ai, để ngay hôm nay cầu nguyện cho họ, và tìm cơ hội để hoà giải với họ sớm hết sức.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, chúng con hay lỗi phạm trong điều răn yêu thương, bởi vì không nhận ra Chúa nơi khuôn mặt người anh em. Xin cho chúng con sống mỗi ngày với tâm tình hoà bình, cụ thể qua việc loại trừ những thái độ và hành vi giận ghét, mắng, chửi người khác. Amen.

11/06 – Thứ Tư tuần 10 thường niên – Thánh Banaba, tông đồ. Lễ nhớ.

“Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không”.

Lời Chúa: Mt 10, 7-13

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy đi rao giảng rằng: Nước Trời đã gần đến. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ: Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không.

“Các con chớ mang vàng, bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc: vì thợ thì đáng được nuôi ăn. Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở nơi đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi.

“Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này”. Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì sự bình an của các con sẽ trở về với các con”.

Suy niệm: Giáo Hội không sống nhờ giàu có của cải hay sự bảo trợ của quyền bính trần thế nào, mà sống nhờ mọi thành phần hăng hái loan báo Tin Mừng. Chính vì thế Chúa Giê-su nhắc nhở Giáo Hội đừng lo tích góp vàng bạc, tiền giắt lưng, bao bị, giày gậy… Những thứ đó không phải là sức mạnh của Giáo Hội và cũng không là thước đo sự lớn mạnh của Giáo Hội. Chúa Giê-su khẳng định, sự phát triển Giáo Hội tùy thuộc vào việc toàn thể Giáo Hội chú tâm “cho không” Tin Mừng. ĐGH Bê-nê-đi-tô XVI quả quyết, Giáo Hội lớn mạnh nhờ sự hấp dẫn, chứ không nhờ chiêu dụ. Do đó, đem Tin Mừng cho không, biếu không là bằng chứng Giáo Hội đang sống và đang lớn mạnh nhờ Chúa Thánh Thần. Thánh Phao-lô xem việc đem Phúc Âm biếu không là bổn phận của ngài (x 1Cr 9,18). Tuy nhiên, làm sao Ki-tô hữu quảng đại loan báo Tin Mừng được, nếu không nhận ra đức tin họ đang có là nhờ ơn Chúa ban cách nhưng không? Và cũng dễ dàng đem Phúc Âm biếu không, một khi Ki-tô hữu nhận thức rõ ràng: đức tin tôi đang có vì từng được cho không như vậy.

Mời Bạn: Sự tính toán hơn thiệt nơi bạn làm cản trở bổn phận truyền giáo của bạn thế nào? Lời Chúa hôm nay có lay chuyển được bạn trở thành người dám đem Phúc Âm biếu không như thánh Phao-lô đã sống không?

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày nhắc cho gia đình bạn sống một câu lời Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Thánh Tâm Chúa, xin ban cho con một tấm lòng quảng đại dám xả thân cho sứ vụ truyền giáo.

10/06 – Thứ Ba tuần 10 thường niên.

“Các con là sự sáng thế gian”.

Lời Chúa: Mt 5, 13-16

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Muối đó không còn xử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó.

Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời”.

Suy niệm: Tất cả những vật thể nào hấp thụ ánh sáng, đều toả sáng: mặt trăng toả ánh sáng dịu dàng nhờ phản chiếu ánh rực rỡ của mặt trời, con đom đóm phát sáng lập loè do chất huỳnh quang nội tại nơi cơ thể. Người Ki-tô hữu nhờ Bí tích Rửa Tội được tái sinh làm con cái ánh sáng. Là ánh sáng nên tự bản chất người Ki-tô hữu cũng phải toả sáng, toả sáng bằng chính ánh sáng mình đã nhận được từ Đức Ki-tô, là Ánh Sáng Bởi Ánh Sáng. Điều lý thú ở đây chính là ánh sáng một khi được chiếu giãi ra sẽ chuyển hoá thành việc làm: ánh sáng của anh em chiếu giãi ra.. để họ xem thấy công việc tốt đẹp anh em làm”. Đó chính là mục tiêu của việc làm chứng nhân, của việc truyền giáo: toả sáng bằng hành động làm gương sáng.

Mời Bạn: Bạn có cảm thấy bức xúc khi người Ki-tô hữu, nhất là các bạn trẻ, có những cách sống làm gương mù, thay vì trở thành những ngọn đèn chiếu sáng? Bạn hãy chia sẻ với nhau sự xác tín của chính bạn muốn trở thành gương sáng “để tôn vinh Cha chúng ta, Đấng ngự trên trời”.

Sống Lời Chúa: Làm công việc bổn phận của mình (gia đình, nghề nghiệp…) một cách thật tốt đẹp để làm chứng nhân bằng hành động cụ thể.

Cầu nguyện: Đọc kinh Sáng Soi: Cúi xin Chúa sáng soi cho chúng con được biết việc phải làm, cùng khi làm xin Chúa giúp đỡ cho mỗi kinh mỗi việc chúng con từ khởi sự cho đến hoàn thành đều nhờ bởi ơn Chúa. Amen.

01/05 – Thứ Năm đầu tháng, tuần 2 Phục Sinh. – Thánh Giuse thợ.

“Ông ta không phải là con bác phó mộc sao?”

Lời Chúa: Mt 13, 54-58

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà, giảng dạy dân chúng trong hội đường, họ bỡ ngỡ và nói rằng: “Bởi đâu ông này khôn ngoan và tài giỏi như thế? Ông không phải là con bác thợ mộc ư? Mẹ ông không phải là bà Maria? và Giacôbê, Giuse, Simon và Giuđa không phải là anh em của ông sao? Và tất cả chị em của ông không phải ở nơi chúng ta đó sao? Vậy bởi đâu ông được mọi điều ấy như thế?” Và họ lấy làm gai chướng về Người.

Nhưng Chúa Giêsu nói với họ: “Không có tiên tri nào được vinh dự nơi quê hương và nơi nhà mình”. Và Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ cứng lòng tin.

Suy niệm: Ông bà ta có nói: ‘Làm phúc nơi nao, cầu ao chẳng bắc’, có ý phê phán những kẻ mải lo chuyện cho người ở mãi đâu đâu, còn việc thiết yếu cho người thân cận mình thì lại bỏ bê nhếch nhác. Với Đức Giê-su thì không phải thế. Ngay khi bước vào cuộc sống công khai, Đức Giê-su đã dành nhiều ưu ái cho người dân thành Na-da-rét: Ngài đã “về quê, giảng dạy trong các hội đường của họ.” Rồi khi sai các môn đệ đi rao giảng, Ngài cũng dặn dò: “đừng đi về phía các dân ngoại,” nhưng “hãy đến với các chiên lạc nhà Ít-ra-en” (Mt 10,5-6). Đáng buồn thay, Ngài đã không được đón nhận. Những người Do-thái thành kiến coi khinh Đức Giê-su vì cái ‘lý lịch’ tầm thường của Ngài; mặt khác họ sinh lòng đố kỵ vì Ngài vốn là ‘con bác thợ’ sao lại “khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế”! Họ “vấp ngã”, và đã không tin vào Ngài.

Bạn thân mến, không phải ai cũng có thể “đi khắp tứ phương thiên hạ” – theo nghĩa đen – để loan báo Tin Mừng theo lệnh của Chúa Phục sinh. Khi Chúa “về quê, giảng dạy trong hội đường của họ”, phải chăng Ngài có ý nói cho chúng ta rằng muốn “rao giảng trên mái nhà” thì phải ‘rao giảng dưới mái nhà’ của mình trước đã. Tất nhiên chúng ta cũng vấp phải những khó khăn thách đố giống như Ngài đã gặp, nhưng mời bạn cứ cần mẫn ‘gieo lời Chúa’ “dù gặp thời thuận tiện hay không” (x. 2Tm 4,2).

Sống Lời Chúa: Bạn chuyên cần suy niệm Lời Chúa mỗi ngày và đem ra thực hành để rao giảng trước tiên bằng đời sống chứng nhân.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con luôn kiên trì làm chứng cho Chúa dù gặp thời thuận tiện hay không. Amen.

21/04 – Thứ Hai tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH.

“Hãy đi nói với anh em đến Galilêa mà gặp Ta ở đó”.

Lời Chúa: Mt 28, 8-15

Khi ấy, các bà vội ra khỏi mồ vừa sợ lại vừa hớn hở vui mừng, chạy báo tin cho các môn đệ Chúa. Và này Chúa Giêsu đón gặp các bà, Người nói: “Chào các bà”. Các bà liền lại gần ôm chân Người và phục lạy. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo: “Các bà đừng sợ. Hãy đi báo tin cho các anh em Ta phải trở về Galilêa, rồi ở đó họ sẽ gặp Ta”.

Đang khi các bà lên đường, thì mấy người lính canh vào thành báo tin cho các thượng tế biết tất cả những gì đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ lão, và sau khi đã bàn định, họ cho lính một số tiền lớn và bảo rằng: “Các anh hãy nói rằng: Ban đêm khi chúng tôi đang ngủ, thì môn đệ ông đến lấy trộm xác ông. Nếu việc này đến tai tổng trấn, chúng tôi sẽ thương lượng với ông, không để các anh phải phiền hà đâu”.

Bọn lính canh nhận tiền và đã làm y như họ căn dặn chúng. Bởi thế, lời đó được phao truyền nơi người Do-thái cho đến ngày nay.

Suy niệm: Người ta nói rằng phụ nữ mau miệng, dễ tin, nên ta phải dè chừng những gì họ loan đi. Thời Chúa Giê-su, lời chứng của phụ nữ không có giá trị pháp lý nào cả, lời chứng phải là của hai người, mà là hai người đàn ông! Thế nhưng, với Chúa Phục Sinh thì khác, Ngài không ngần ngại giao phó cho các chị sứ mạng loan báo Tin Mừng vĩ đại Ngài đã sống lại. Ngài dám tin tưởng như vậy vì cảm nhận lòng yêu mến đặc biệt của các chị dành cho mình: can đảm đứng dưới chân thập giá giữa rừng người cổ võ bản án tử hình và nhục mạ Ngài, vượt lên nỗi sợ đến mồ từ sáng sớm tinh mơ, để làm nghĩa cử cuối cùng với người đã khuất là xức thêm thuốc thơm cho thi thể Ngài. Ngài để cho các chị “ôm chân và bái lạy Ngài,” một sự tưởng thưởng bất ngờ với các chị, tiếp theo sẽ là món quà loan báo Tin Mừng sống lại cho chính các môn đệ thân tín của Ngài.

Mời Bạn: Đàn ông thường phán đoán theo lý trí, đang khi phụ nữ theo tình cảm. Cần kết hợp cả hai trong đời sống đức tin, chẳng hạn: trong việc thực hành đức bác ái, quá lý luận sẽ khiến bạn dễ thành lãnh đạm, vô cảm trước nỗi khổ của tha nhân; quá tình cảm làm người khác dễ lợi dụng bạn. Thờ phượng Chúa không chỉ theo sự hướng dẫn của lý trí, nhưng lắm lúc cũng cần sự sốt sắng, nhiệt tâm của trái tim.

Sống Lời Chúa: Tôi nhớ sứ mạng loan báo Tin Mừng Chúa sống lại, thực thi với lòng yêu mến của con tim, cũng như với tất cả sáng kiến của trí óc.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn mau mắn loan báo Tin Mừng Nước Trời, không so đo, tính toán hơn thiệt, vì đó là sứ mạng Chúa trao cho con.

16/04 – THỨ TƯ TUẦN THÁNH.

“Con Người ra đi như đã được ghi chép sẵn từ trước, nhưng khốn thay cho kẻ sẽ làm cho Ngài bị phản nộp”.

Lời Chúa: Mt 26, 14-25

Khi ấy, một trong nhóm Mười Hai tên là Giuđa Iscariô, đi gặp các thượng tế và thưa với họ: “Các ông cho tôi bao nhiêu, tôi nộp Người cho các ông?” Họ liền ấn định cho ba mươi đồng bạc. Và từ đó, hắn tìm dịp thuận tiện để nộp Người.

Ngày thứ nhất trong tuần lễ ăn Bánh không men, các môn đệ đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Thầy muốn chúng con sửa soạn cho Thầy ăn Lễ Vượt Qua ở đâu?” Chúa Giêsu đáp: “Các con hãy vào thành đến với một người kia, và nói rằng: Thầy bảo, giờ Ta đã gần, Ta sẽ mừng Lễ Vượt Qua với các môn đệ tại nhà ông”. Các môn đệ làm như Chúa Giêsu đã truyền và sửa soạn Lễ Vượt Qua.

Chiều đến, Người ngồi bàn ăn với mười hai môn đệ. Và khi các ông đang ăn, Người nói: “Thầy nói thật với các con: có một người trong các con sẽ nộp Thầy”. Môn đệ rất buồn rầu và từng người bắt đầu hỏi Người: “Thưa Thầy, có phải con không?” Người trả lời: “Kẻ giơ tay cùng chấm vào đĩa với Thầy, đó chính là kẻ sẽ nộp Thầy. Thật ra, Con Người sẽ ra đi như đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nộp Con Người, thà kẻ đó đừng sinh ra thì hơn!”

Giuđa kẻ phản bội cũng thưa Người rằng: “Thưa Thầy, có phải con chăng?” Chúa đáp: “Ðúng như con nói”.

Suy niệm: Có người thắc mắc tại sao Chúa biết trước Giu-đa sẽ phản bội mà không ngăn cản để ông khỏi phạm tội ác. Tin Mừng Mát-thêu hôm nay cho biết khi Giu-đa giả ngây cố tỏ vẻ vô tội hỏi Chúa: “Chẳng lẽ con sao?” Ngài đã nói không thể rõ hơn để cảnh tỉnh ông: “Chính con nói đó.” Chúa nhẹ nhàng kín đáo tỏ cho Giu-đa biết Ngài thấu suốt âm mưu phản bội của ông để mở cho ông cơ hội hoán cải. Chúa vẫn rửa chân cho ông như một cử chỉ yêu thương tột cùng, đánh động tâm hồn, hối thúc ông từ bỏ ý định đen tối. Đến giây phút cuối cùng trong vườn Cây Dầu, Chúa vẫn nhẹ nhàng: “Giu-đa ơi! Anh dùng cái hôn mà nộp Con Người sao?” (Lc 22,48). Chúa vẫn bao dung và nhẫn nại ngay cả khi đối diện sự phản bội đau đớn nhất; Ngài cho biết đối với Ngài, sám hối trở về không bao giờ là quá muộn.

Mời Bạn: Chúa Giê-su cho thấy Ngài luôn yêu thương con người, ngay cả khi họ phản bội Ngài. Như người cha nhân hậu, Chúa luôn mở rộng đôi tay ôm lấy người con sám hối trở về. Giu-đa vẫn được Chúa yêu thương tha thứ nếu ông thực lòng thống hối ăn năn. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, dù có phạm tội thế nào, chỉ cần biết quay về, lòng thương xót Chúa vẫn chờ đón chúng ta.

Sống Lời Chúa: Bạn cầu nguyện cho những người đang sống trong tội lỗi, thất vọng về bản thân, mất lòng trông cậy nơi Chúa được ơn sám hối trở về. Và bạn luôn sẵn sàng, quảng đại tha thứ cho anh chị em xúc phạm tới mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin dạy chúng con biết yêu thương như Chúa, là yêu cả kẻ thù, là yêu đến mức dám hiến thân mình vì anh em. Amen.

26/03 – Thứ Tư tuần 3 Mùa Chay.

“Ai giữ và dạy người ta giữ, sẽ được kể là người cao cả trong Nước Trời”.

Lời Chúa: Mt 5, 17-19

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đừng tưởng Ta đến để huỷ bỏ lề luật hay các tiên tri: Ta không đến để huỷ bỏ, nhưng để kiện toàn. Vì Ta bảo thật các con: Cho dù trời đất có qua đi, thì một chấm, một phẩy trong bộ luật cũng không bỏ sót, cho đến khi mọi sự hoàn thành.

Bởi vậy, ai huỷ bỏ một trong những điều luật nhỏ mọn nhất, và dạy người khác làm như vậy, sẽ kể là người nhỏ nhất trong Nước Trời; trái lại, ai giữ và dạy người ta giữ những điều đó, sẽ được kể là người cao cả trong Nước Trời”.

Suy niệm: Trong thời Cựu Ước, dân Do Thái xem Lề Luật Mô-sê như kim chỉ nam hướng dẫn đời sống đạo đức. Tuy nhiên, nhiều người giữ luật một cách hình thức mà quên đi tinh thần cốt lõi là yêu thương và phục vụ. Chúa Giê-su đến không phải để phá bỏ luật, nhưng để hoàn thiện bằng cách đặt tình yêu làm nền tảng và đỉnh cao của lề luật: tình yêu làm cho luật sống động và có ý nghĩa. Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta sống đạo không chỉ bằng việc thực hành các nghi thức, các việc đạo đức cách máy móc, mà còn bằng một trái tim yêu mến chân thành. Người nhấn mạnh rằng: “Ai tuân hành và dạy làm như thế, sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời” (c. 19). Chúng ta trung thành với giáo huấn của Người, không chỉ bằng cách giữ luật lệ, nhưng còn với tinh thần công chính, yêu thương và phục vụ tha nhân.

Mời Bạn: Chúa nhắc nhở bạn luôn biết sống cho tha nhân ngang qua việc tuân giữ những gì Người đã thiết định. Các giá trị Tin Mừng chỉ phát huy hiệu quả khi được thể hiện trong tinh thần bác ái của những người có tên là Ki-tô hữu. Bạn làm gì để thể hiện mình thuộc về giao ước mới?

Sống Lời Chúa: “Đạo của những người yêu nhau” chính là danh hiệu mà người Việt nam xưa đặt cho các cộng đoàn tín hữu đầu tiên trên quê hương mình. Hãy tâm niệm điều đó, để thể hiện đúng bản chất của đạo Công giáo.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết sống theo Lời Chúa bằng tình yêu và lòng chân thành. Xin cho chúng con trở thành chứng nhân của Tin Mừng qua lối sống đậm chất yêu thương mỗi ngày. Amen.

21/03 – Thứ Sáu tuần 2 Mùa Chay.

“Ðứa con thừa tự kia rồi, nào anh em, chúng ta hãy giết nó”.

Lời Chúa: Mt 21, 33-43. 45-46

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các thượng tế và các kỳ lão trong dân rằng: “Các ông hãy nghe dụ ngôn này: Có ông chủ nhà kia trồng được một vườn nho. Ông rào dậu chung quanh, đào hầm ép rượu và xây tháp canh; đoạn ông cho tá điền thuê, rồi đi phương xa.

Ðến mùa nho, ông sai đầy tớ đến nhà tá điền để thu phần hoa lợi. Nhưng những người làm vườn nho bắt các đầy tớ ông: đánh đứa này, giết đứa kia và ném đá đứa khác. Chủ lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước, nhưng họ cũng xử với chúng như vậy. Sau cùng chủ sai chính con trai mình đến với họ, vì nghĩ rằng: Họ sẽ kính nể con trai mình. Nhưng bọn làm vườn vừa thấy con trai ông chủ liền bảo nhau: “Ðứa con thừa tự kia rồi: Nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó”. Rồi họ bắt cậu, lôi ra khỏi vườn nho mà giết. Vậy khi chủ về, ông sẽ xử trí với bọn họ thế nào?

Các ông trả lời: “Ông sẽ tru diệt bọn hung ác đó và sẽ cho người khác thuê vườn nho để cứ mùa nộp phần hoa lợi”. Chúa Giêsu phán: “Các ông chưa bao giờ đọc thấy trong Kinh Thánh sao:

“Chính viên đá bọn thợ loại ra, đã trở nên viên đá góc; đó là việc Chúa làm và là việc lạ lùng trước mắt chúng ta?” Bởi vậy, Ta bảo các ông: Nước Thiên Chúa sẽ cất khỏi các ông để trao cho dân tộc khác biết làm cho trổ sinh hoa trái”.

Các Thượng tế và biệt phái nghe dụ ngôn đó, thì hiểu Người ám chỉ về mình. Họ liền tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ dân chúng, vì thiên hạ đều tôn Người là Tiên tri.

Suy niệm: Tính tham lam và ganh ghét làm cho con người hành xử cách độc ác, đến nỗi sẵn sàng giết nhau để chiếm đoạt tài sản vốn không là của mình. Ta nhận ra điều đó nơi đám tá điền vườn nho trong dụ ngôn. Họ tự biến mình thành ông chủ vườn nho, quên rằng mình chỉ là người làm thuê, có bổn phận nộp hoa lợi vụ mùa cho ông chủ. Giới lãnh đạo Do Thái giáo ngày xưa đã hành xử như thế khi coi Dân Chúa, qua hình ảnh vườn nho, như của riêng mình, tự tung tự tác bách hại các ngôn sứ được sai đến, cuối cùng, giết chết chính Con Một Thiên Chúa là Đức Giê-su Ki-tô. Thủ đoạn ấy có thể tái diễn nơi cuộc đời mỗi người, khi ta quên thân phận quản lý của mình, cứ tự biến mình thành chủ nhân những gì mình có trong đời: sự sống, gia sản, con cái, tài năng, chức vụ… và khi ấy, nhiều điều tồi tệ xảy ra do ta đảo ngược vị trí, mối tương quan thật sự giữa mình với Chúa.

Mời Bạn: “Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pha-ri-sêu hiểu là Người nói về họ.” Còn bạn hôm nay, bạn hiểu Người nói về ai? Suy gẫm dụ ngôn này, bạn nhận ra lòng vô ơn “không nhận ra mọi sự là ân huệ Chúa ban tặng” là nguồn gốc mọi sự dữ đời bạn.

Sống Lời Chúa: Tinh thần của Năm Thánh và mùa Chay thánh thúc đẩy tôi sống đức tin cách tích cực, nhiệt thành hơn, vì hiểu rằng Chúa là Ân nhân lớn nhất đời tôi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, ước gì khi suy ngắm Chúa bị đối xử cách bất công, con quyết loại trừ mọi lời nói, việc làm gây chia rẽ, nhưng biết sống hiền hoà, nhẫn nại, hầu mang lại hoà hợp, yêu thương cho mọi người chung quanh. Amen.