Tag Archive for: Mt

25/06 – Thứ Năm tuần 12 thường niên.

“Nhà xây trên nền đá và nhà xây trên cát”.

Lời Chúa: Mt 7, 21-29

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Không phải tất cả những ai nói với Thầy: “Lạy Chúa, Lạy Chúa”, là được vào nước trời, nhưng chỉ có người thực hiện ý Cha Thầy ở trên trời, kẻ ấy mới được vào nước trời. Trong ngày đó, nhiều người sẽ nói với Thầy rằng: “Lạy Chúa, Lạy Chúa, nào chúng con đã không nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, và nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó ư?” Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với chúng rằng: “Ta chẳng hề biết các ngươi, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt Ta”.

“Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây và đem thực hành, thì giống như người khôn ngoan, đã xây nhà mình trên đá; mưa có đổ xuống, nước có tràn vào, gió bão có thổi đến và lùa vào nhà đó, nhà đó vẫn không sập, vì nhà ấy được xây trên đá. Và hễ ai nghe những lời Thầy nói đây mà không đem ra thực hành, thì giống như người ngu đần, xây nhà mình trên cát, khi mưa sa nước lũ, gió thổi và lùa vào nhà đó, nhà sẽ sập và sẽ trở nên đống hoang tàn”.

Khi Chúa đã nói xong những lời trên, dân chúng kinh ngạc về giáo lý của Người: vì Người dạy dỗ họ như Đấng có quyền, chứ không như luật sĩ và các biệt phái của họ.

Suy niệm: Ai chẳng muốn ngôi nhà mình tốn nhiều công của để xây dựng nên có thể chống chọi được giông bão, bền vững với thời gian? Muốn vậy, nó phải được xây trên nền móng kiên cố. Thế mới là khôn ngoan. Cũng vậy, người tín hữu khôn ngoan muốn ngôi nhà đức tin của mình đứng vững với mưa sa, nước cuốn hay bão táp cũng phải “xây nó trên nền đá”, đó là “đem ra thực hành” những Lời Chúa mà mình đã lắng nghe và suy niệm. Nhờ việc thực hành Lời Ngài mỗi ngày, ta có được chính Chúa Ki-tô là Đá Tảng cho ngôi nhà đức tin của mình. “Chúa Ki-tô là tảng đá của đời sống chúng ta! Ngài là Ngôi Lời vĩnh cửu và dứt khoát, khiến chúng ta không sợ hãi bất kỳ nghịch cảnh, khó khăn hay bất kỳ sự khó chịu nào” (ĐGH Bê-nê-đi-tô XVI).

Mời Bạn: Lời Chúa nếu ta chỉ nghe rồi thôi thì cũng giống như những chữ viết nằm im trong cuốn sách đã gấp lại. Nhưng khi Lời đó được đem ra thực hành, Thiên Chúa không còn là một khái niệm mà là Đấng hằng sống đầy quyền năng và lòng thương xót sẽ hiện diện ở với bạn và bạn ở với Ngài, vì chính Đức Giê-su đã nói: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại nơi người ấy” (Ga 14,23).

Sống Lời Chúa: Mỗi khi suy niệm Lời Chúa, bạn không bao giờ quên chọn một điều quyết tâm để thực hiện.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con thích tìm chỗ dựa nơi quyền lực, tiền bạc, thành công, nhưng rồi chúng không đem lại hạnh phúc, lòng con vẫn khắc khoải khôn nguôi. Xin dẫn con đi trên lối đường khôn ngoan của Chúa. Amen.

23/06 – Thứ Ba tuần 12 thường niên.

“Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì hãy làm cho người ta”.

Lời Chúa: Mt 7, 6. 12-14

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Đừng lấy của thánh mà cho chó, và đừng vất ngọc trai trước mặt heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi quay lại cắn xé các con.

“Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Đấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy.

“Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy”.

Suy niệm: Chúa Giê-su không nói đến cánh cửa hay con đường tĩnh tại, Ngài nói về một hành trình. Cửa to và đường rộng: Đây là biểu tượng của sự dễ dãi, buông mình theo bản năng và những giá trị nhất thời. “Rộng” vì nó không đòi hỏi sự hy sinh, cũng chẳng có rào cản đạo đức khắt khe, và bất cứ ai cũng có thể bước vào mà không cần hành trang tinh thần. Nhiều người chọn cửa rộng do theo tâm lý đám đông, tâm lý này mang lại cảm giác an toàn giả tạo. Cửa hẹp và đường chật: “Hẹp” không phải để ngăn cản, mà là để thanh luyện. Để qua được cửa hẹp, người ta phải bỏ lại “hành trang” cồng kềnh: cái tôi ích kỷ, lòng kiêu ngạo, đam mê bất chính. Đường “chật” đòi hỏi sự tỉnh thức, kỷ luật trong từng bước đi. Đích đến của hai hành trình ấy lại hoàn toàn đối nghịch. Đường rộng đưa đến sự trống rỗng, đánh mất chính mình. Đường hẹp đòi hỏi hy sinh dẫn đến sự viên mãn, kết hợp với Thiên Chúa là sự sống vĩnh cửu.

Mời Bạn: Bạn đang nuông chiều các thói quen xấu, lười biếng (cửa rộng) hay nỗ lực cầu nguyện, phục vụ (cửa hẹp)?

Sống Lời Chúa: Khi phải lựa chọn giữa hai việc, tôi chọn việc nào giúp tôi gần với Chúa Ki-tô chịu đóng đinh hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tha thứ cho con, vì con thích con đường rộng dễ dãi. Xin cho con can đảm bước vào cửa hẹp, dù phải hy sinh, phải đi một mình, vì tin rằng chỉ con đường của Chúa mới dẫn đến sự sống đời đời. Amen.

22/06 – Thứ Hai tuần 12 thường niên.

“Hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã”.

Lời Chúa: Mt 7, 1-5

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào thì các con cũng bị đoán xét như vậy.

Các con dùng đấu nào mà đong, thì cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy.

Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: “Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh”, và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Đồ giả hình, hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi”.

Suy niệm: Không xét đoán người anh em không có nghĩa là làm ngơ hay bao che lỗi lầm người anh em ấy, nhưng biết cư xử cách đúng đắn theo tinh thần Tin Mừng Chúa Giê-su. “Nhân vô thập toàn,” ai cũng là người bất toàn, hay sai lỗi, hơn nữa, ta cũng đâu muốn người khác kết án mình bao giờ. Là người môn đệ Chúa Ki-tô, ta xác tín rằng khoan dung với người là điều kiện bắt buộc để Chúa khoan dung tha thứ cho ta. Thế nhưng, một thực tế đáng buồn giữa người với người là muốn dìm, hạ bệ nhau, khi xét nét tìm cái rác trong mắt người, nghĩa là những lỗi rất nhỏ; trong khi ấy, cái xà là những tội tày đình nơi ta thì ta lại muốn giấu nhẹm, hoặc không muốn cho ai sửa sai. Xét đoán như vậy vừa bất công, vừa lỗi đức bác ái nặng nề. Góp ý giúp nhau sửa lỗi không dừng lại ở nghệ thuật đắc nhân tâm, nhưng là một nhân đức, nhân đức khoan dung của người môn đệ Chúa Ki-tô.

Mời Bạn: Cung cách ứng xử “chân mình thì lấm bê bê, lại cầm bó đuốc mà rê chân người” không thể chấp nhận được về phương diện nhân bản lẫn đạo dức tôn giáo. Là người môn đệ của Thầy Giê-su nhân lành, bạn được mời gọi cư xử khoan dung như Ngài.

Sống Lời Chúa: Vì vậy, bạn hãy tập sống khoan dung, vì “khi thứ tha là khi được tha thứ” như lời Thánh Phan-xi-cô Át-xi-di.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tha thứ vì con bao lần xét đoán, lên án người khác cách nghiệt ngã. Xin cho con biết khắt khe với chính mình, luôn khoan dung trước những khiếm khuyết, lỗi lầm của người anh chị em. Như thế, con trở nên giống Chúa mỗi ngày một hơn. Amen.

21/06 – CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN năm A

“Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác”.

Lời Chúa: Mt 10, 26-33

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Ðiều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.

“Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn: Các con hãy sợ Ðấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.

“Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời”.

Suy niệm: Sợ là cảm xúc tự nhiên, mạnh mẽ và nguyên thủy nhất của con người. Nỗi sợ hãi cảnh báo ta về sự xuất hiện của nguy hiểm, đe dọa, có thể gây tổn hại. Nỗi sợ bắt nguồn từ các nguy hiểm thật sự, nhưng cũng có thể do tưởng tượng. Có cái sợ vu vơ như sợ “bò trắng răng,” “sợ cau trổ muộn, sợ già hết duyên;” nhưng cũng không thiếu nỗi sợ chính đáng, hợp lý như sợ tội, sợ làm mất lòng Chúa,… Với những người muốn là môn đệ Chúa Ki-tô, thì phải can đảm, sống tin tưởng phó thác, dẹp bỏ nỗi sợ khi phải tuyên xưng đức tin vào Chúa. Đây cũng là tử huyệt các kẻ thù thường lợi dụng để làm nản chí các môn đệ. Vì sợ, Phê-rô đã chối Thầy ba lần trước các đầy tớ của vị thượng tế. Do đó, Chúa cảnh tỉnh chúng ta phải vượt qua nỗi sợ, can đảm thi hành sứ mạng làm chứng cho Ngài trướcmặt thiên hạ cũng là điều dễ hiểu.

Mời Bạn: “Tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ” không chỉ là lời nói song còn là việc làm tương hợp, đi đôi với lời nói. Tri hành bất nhất sẽ phản tác dụng, chẳng làm chứng gì cho Chúa, nhưng còn gây gương xấu cho anh em chưa biết Ngài.

Sống Lời Chúa: Tập thói quen làm dấu thánh giá hằng ngày, nơi riêng tư cũng như nơi công cộng, nhất là mỗi khi ăn trong hàng quán, như một cách tuyên xưng niềm tin của mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa tin tưởng giao cho con sứ mạng làm chứng cho Chúa. Xin giúp con vượt thắng nỗi sợ, sự do dự, để can đảm làm chứng về Chúa cho những anh chị em chung quanh con. Amen.

12/06 – Thứ Sáu tuần 10 thường niên – THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU năm A. Lễ TRỌNG. Ngày thế giới xin ơn thánh hoá các linh mục.

“Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”.

Lời Chúa: Mt 11, 25-30

Khi ấy, Chúa Giêsu cất tiếng nói rằng: “Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con, trừ ra Cha. Và cũng không ai biết Cha, trừ ra Con và kẻ mà Con muốn mạc khải cho.

“Tất cả hãy đến cùng Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng”.

Suy niệm: Chúa Giê-su vốn được nhìn nhận như một bậc thầy khôn ngoan – dù là dưới cặp mắt ghen tỵ (x. Mt 13,54). Nhưng Ngài không qui tụ môn sinh như một số ráp-bi để giảng dạy triết lý cao siêu hay kiến thức uyên bác. Chúa Giê-su mời gọi chúng ta vào ngôi trường đặc biệt là ngôi trường của Trái Tim của Ngài. Tại ‘mái trường’ này, chúng ta được “nghỉ ngơi bồi dưỡng” sau những vất vả mệt nhọc vì gánh nặng của cuộc sống; tại đây chúng ta được học với Chúa vì Chúa “hiền hậu và khiêm nhường”. Với tấm lòng “hiền hậu và khiêm nhường”, Chúa đã vác lấy thập giá, chịu đóng đinh, chịu chết để đền bù tội lỗi chúng ta.

Mời Bạn: Cuộc đời chúng ta không thiếu những gánh nặng và cái ách đầy áp lực và âu lo. Hãy đến với Trái Tim Chúa là bến đỗ bình an, là “bờ vai” luôn sẵn sàng cùng bạn mang lấy cái “ách” đời bạn. Ngài sẽ biến nó thành cái “ách” của Ngài; khi đó ách bạn mang là “ách của Chúa” và ách đó thật êm ái và nhẹ nhàng. Và mời bạn học tính hiền lành và khiêm nhường của Chúa, để cùng với Ngài tham gia vào chương trình cứu độ. Sống Lời Chúa: Mỗi khi cảm thấy mệt mỏi hoặc bị tổn thương, bạn hãy thinh lặng chiêm ngắm trước tượng chuộc tội hoặc Thánh Tâm Chúa, và xin cho mình được ơn bắt chước Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Trái Tim Chúa là chốn nghỉ ngơi bồi dưỡng cho linh hồn con. Xin cho con biết chạy đến với Chúa để được học nơi Chúa sự hiền hậu và khiêm nhường. Amen.

11/06 – Thứ Năm tuần 10 thường niên – Thánh Banaba, tông đồ. Lễ nhớ.

“Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không”.

Lời Chúa: Mt 10, 7-13

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy đi rao giảng rằng: Nước Trời đã gần đến. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ: Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không.

“Các con chớ mang vàng, bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc: vì thợ thì đáng được nuôi ăn. Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở nơi đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi.

“Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này”. Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì sự bình an của các con sẽ trở về với các con”.

Suy niệm: Trong Do Thái giáo, “Luật Mô-sê” bao gồm những qui định hướng dẫn đời sống dân Chúa trong mọi lĩnh vực, dựa trên thế giá của Mô-sê, người đã lãnh nhận những lề luật ấy từ Thiên Chúa mà nền tảng cốt lõi chính là Mười Điều Răn (x. Xh 20,2-17; Đnl 5,6-21). Thế nhưng, các kinh sư và nhóm Pha-ri-sêu đã biến Lề Luật thành một ‘rừng’ luật chi li tỉ mỉ, nặng hình thức. Đức Giê-su nói Ngài đến “để kiện toàn” Lề Luật, không có nghĩa là đặt thêm những qui định nghiêm ngặt hơn, nhưng là đưa “hồn sống” của Lề Luật vào biến đổi con người từ bên trong, như lời ngôn sứ Ê-dê-ki-en đã tiên báo: Chúa sẽ lấy khỏi lòng chúng ta ‘trái tim chai đá’, và ban cho chúng ta ‘trái tim bằng thịt’ và “đặt Thần khí mới” vào lòng (x. Ed 11,19). Mời Bạn: Đời sống đức tin đích thực không chỉ dừng lại ở chỗ “tôn kính Chúa bằng môi bằng miệng mà lòng thì lại xa Chúa” (x. Mt 15,8). Người ta có thể biết rõ phải tha thứ nhưng lòng vẫn giữ nỗi oán giận; biết phải yêu thương nhưng lòng vẫn ích kỷ, đóng kín. Đức tin Ki-tô giáo không chỉ là tiếp nhận một số tín điều và chuẩn mực luân lý và cố giữ mình để không bị coi là vi phạm luật. Trái lại, Chúa mời gọi tuân giữ luật nhưng không “xao lãng lẽ công bằng và lòng yêu mến Thiên Chúa” (Lc 11,42).

Sống Lời Chúa: Xin Chúa giúp ta quyết tâm sửa một tội lỗi hay tật xấu mình thường hay vấp ngã.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp con từ bỏ lối giữ đạo chỉ làm cho vừa đủ những điều luật buộc, nhưng cho con luôn làm mọi việc với cả tấm lòng mến Chúa và yêu tha nhân. Amen.

10/06 – Thứ Tư tuần 10 thường niên.

“Thầy không đến để huỷ bỏ, nhưng để kiện toàn”.

Lời Chúa: Mt 5, 17-19

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đừng tưởng Thầy đến để huỷ bỏ lề luật hay các tiên tri: Thầy không đến để huỷ bỏ, nhưng để kiện toàn.

Vì Thầy bảo thật các con: Cho dù trời đất có qua đi, thì một chấm, một phẩy trong bộ luật cũng không bỏ sót, cho đến khi mọi sự hoàn thành. Bởi vậy, ai huỷ bỏ một trong những điều luật nhỏ mọn nhất, và dạy người khác làm như vậy, sẽ kể là người nhỏ nhất trong Nước Trời; trái lại, ai giữ và dạy người ta giữ những điều đó, sẽ được kể là người cao cả trong Nước Trời”.

Suy niệm: Trong Do Thái giáo, “Luật Mô-sê” bao gồm những qui định hướng dẫn đời sống dân Chúa trong mọi lĩnh vực, dựa trên thế giá của Mô-sê, người đã lãnh nhận những lề luật ấy từ Thiên Chúa mà nền tảng cốt lõi chính là Mười Điều Răn (x. Xh 20,2-17; Đnl 5,6-21). Thế nhưng, các kinh sư và nhóm Pha-ri-sêu đã biến Lề Luật thành một ‘rừng’ luật chi li tỉ mỉ, nặng hình thức. Đức Giê-su nói Ngài đến “để kiện toàn” Lề Luật, không có nghĩa là đặt thêm những qui định nghiêm ngặt hơn, nhưng là đưa “hồn sống” của Lề Luật vào biến đổi con người từ bên trong, như lời ngôn sứ Ê-dê-ki-en đã tiên báo: Chúa sẽ lấy khỏi lòng chúng ta ‘trái tim chai đá’, và ban cho chúng ta ‘trái tim bằng thịt’ và “đặt Thần khí mới” vào lòng (x. Ed 11,19). Mời Bạn: Đời sống đức tin đích thực không chỉ dừng lại ở chỗ “tôn kính Chúa bằng môi bằng miệng mà lòng thì lại xa Chúa” (x. Mt 15,8). Người ta có thể biết rõ phải tha thứ nhưng lòng vẫn giữ nỗi oán giận; biết phải yêu thương nhưng lòng vẫn ích kỷ, đóng kín. Đức tin Ki-tô giáo không chỉ là tiếp nhận một số tín điều và chuẩn mực luân lý và cố giữ mình để không bị coi là vi phạm luật. Trái lại, Chúa mời gọi tuân giữ luật nhưng không “xao lãng lẽ công bằng và lòng yêu mến Thiên Chúa” (Lc 11,42).

Sống Lời Chúa: Xin Chúa giúp ta quyết tâm sửa một tội lỗi hay tật xấu mình thường hay vấp ngã.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp con từ bỏ lối giữ đạo chỉ làm cho vừa đủ những điều luật buộc, nhưng cho con luôn làm mọi việc với cả tấm lòng mến Chúa và yêu tha nhân. Amen.

09/06 – Thứ Ba tuần 10 thường niên.

“Các con là sự sáng thế gian”.

Lời Chúa: Mt 5, 13-16

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Muối đó không còn xử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó.

Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời”.

Suy niệm: Đặt những huấn dụ về muối ánh sáng ngay sau Tám Mối Phúc Thật trong Bài Giảng Trên Núi, Phúc Âm theo thánh Mát-thêu muốn khẳng định mạnh mẽ rằng sứ mạng loan báo Tin Mừng thuộc về bản chất của người môn đệ. Muối và ánh sáng là những gì rất năng động. Bản chất của muối là mặn; và muối giúp làm mặn thứ khác. Bản chất của ánh sáng là sáng; và ánh sáng giúp soi sáng xung quanh. Điều thú vị là cả muối và ánh sáng đều rất tĩnh lặng. Chúng có thể làm việc hết công suất mà tuyệt nhiên chẳng gây chút ồn ào nào. Chúng tác động một cách bất khả kháng, song cũng rất âm thầm.

Chỉ cần chúng hiện diện đúng như bản chất của mình -là mặn, là sáng- và tự khắc môi trường xung quanh sẽ nhiễm ‘mặn’ và nhiễm ‘sáng’. Thế thôi.

Bạn thân mến, Chúa cũng đang nói với bạn và tôi hôm nay: “Chính anh em là muối và ánh sáng cho trần gian.” Và sứ mạng của chúng ta không hệ tại ở những ồn ào, phô trương ‘hoành tráng’ cho bằng là âm thầm hiện diện đúng như bản chất Ki-tô hữu của mình. Vấn đề là ta có còn mặn sáng không mà thôi. Mời bạn xét lại dưới ánh sáng Tin Mừng: Đâu là phẩm chất mặn sáng mà người Ki-tô hữu phải thể hiện trong cuộc sống tại gia đình, nơi nghề nghiệp của mình?

Sống Lời Chúa: Điều tâm niệm: hôm nay (hay trong việc này) tôi quyết thể hiện phẩm chất “mặn và sáng” của người “môn đệ thừa sai” của Đức Ki-tô.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp con trung thành trong sứ mạng làm muối và ánh sáng cho đời. Amen.

08/06 – Thứ Hai tuần 10 thường niên.

“Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó”.

Lời Chúa: Mt. 5, 1-12

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ đông đảo, Người đi lên núi, và lúc Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần Người. Bấy giờ Người mở miệng dạy họ rằng: “Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. – Phúc cho những ai hiền lành, vì họ sẽ được Ðất Nước làm cơ nghiệp. – Phúc cho những ai đau buồn, vì họ sẽ được ủi an. – Phúc cho những ai đói khát điều công chính, vì họ sẽ được no thoả. – Phúc cho những ai hay thương xót người, vì họ sẽ được xót thương. – Phúc cho những ai có lòng trong sạch, vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa. – Phúc cho những ai ăn ở thuận hoà, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. – Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nước Trời là của họ”.

“Phúc cho các con khi người ta ghen ghét, bách hại các con, và bởi ghét Thầy, họ vu khống cho các con mọi điều gian ác. Các con hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng của các con sẽ trọng đại ở trên trời. Người ta cũng đã từng bắt bớ các tiên tri trước các con như vậy”.

Suy niệm: Những lời tuyên bố của Đức Giê-su trong ‘Bài Giảng trên núi’ có vẻ như là nghịch lý, cụ thể, Chúa nói: người “sầu khổ” lại là người “có phúc”. Thực ra, điều đáng cho ta phải “sầu khổ” nhất chính là tội lỗi, mà đó cũng là điều khiến Chúa phải đau buồn sầu não “đến chết được” (Mt 26,38). Vì thế, một người “sầu khổ” vì tội lỗi đang hoành hành nơi chính mình cũng như ở khắp nơi trên thế giới thì thật là “có phúc” vì họ đang ‘lo buồn, đau đớn’ nỗi đau buồn của Chúa; họ sẽ được an ủi vì Chúa đã chịu chết để “xoá bỏ tội trần gian”, để giải cứu họ khỏi nỗi “sầu khổ” đó.

Bạn thân mến, bạn có còn biết “khóc” không? Khóc cho tội lỗi của mình và của thế giới, cho những bất công mà nhiều người phải chịu? Khi con người còn biết khóc, biết sầu khổ vì tội lỗi của chính mình, thì thật là phúc cho họ, vì họ vẫn còn cơ hội để hoán cải, trở về với Thiên Chúa để hưởng ơn cứu độ. Cũng vậy, khi thế giới vẫn còn biết sầu khổ trước nỗi đau của người nghèo, của chiến tranh và áp bức, thì thật là phúc cho thế giới. ĐGH Pi-ô XII cho biết: tai họa lớn nhất của thế giới ngày nay là mất đi cảm thức về tội lỗi. Khi con người không còn biết “khóc vì tội lỗi”, trái tim họ bị xơ cứng, họ trở nên dửng dưng vô cảm trước sự ác, trước đau khổ của tha nhân.

Sống Lời Chúa: Dành ít phút để suy gẫm và chiêm ngắm Trái Tim giàu lòng thương xót của Chúa và xin Chúa cho bạn một trái tim biết “sầu khổ” vì tội lỗi và vì đau khổ của tha nhân.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho con một trái tim biết khóc, khóc vì tội lỗi của con, và vì những đau khổ của thế giới. Xin đừng để lòng con trở nên chai đá trước sự dữ. Amen.