Tag Archive for: Mt

17/07 – Thứ Năm tuần 15 thường niên.

“Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”.

Lời Chúa: Mt 11, 28-30

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an.

Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng”.

Suy niệm: Trong cuộc sống, ai cũng phải mang những “gánh nặng của trách nhiệm,” và ai cũng có lúc gặp những khó khăn, thất bại. Đó chính là những ‘cái ách’ và những ‘gánh nặng’ của cuộc đời. Lắm khi chúng ta cảm thấy chúng quá nặng nề không thể kham nổi khiến chúng ta muốn buông xuôi, bỏ cuộc, thậm chí muốn tự kết liễu cuộc đời. Nhớ tới bài hát của linh mục nhạc sĩ Ân Đức: “Ngài có đó khi con tưởng mình đang cô đơn, Ngài nghe con khi chẳng ai đáp lời” nhắc chúng ta một điều rất quan trọng. Đó chính là lời Chúa mời gọi: “Hãy đến cùng tôi, hỡi tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.”

Bạn thân mến, có những lúc bạn tưởng đời mình đi vào ngõ cụt, nhưng thực sự bạn vẫn còn giải pháp, đó là chính Chúa. Chúng ta không lẻ loi cô độc vì Ngài vẫn có đó, không phải để cất đi gánh nặng ta đang chịu, mà để đem đến cho chúng tình yêu và hy vọng, nhờ đó thêm sức mạnh cho chúng ta. Để được như vậy, Chúa mời gọi: “Hãy mang lấy ách của Chúa” và học nơi Chúa về nhân đức “hiền hậu và khiêm nhường”. Khi chúng ta mang lấy “ách tình yêu” của Chúa thì gánh nặng chúng ta đang vác sẽ trở nên “êm ái nhẹ nhàng.”

Sống Lời Chúa: Phó thác cho Chúa mỗi khi bạn mệt mỏi lo âu. Dâng lên Chúa điều làm bạn chán nản buồn phiền.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, khi con mệt mỏi, xin cho con biết chạy đến bên Chúa. Khi lòng con lo âu, xin cho con biết phó thác nơi Ngài. Xin dạy con tin rằng Chúa luôn ở bên con, sẵn sàng nâng đỡ, an ủi, chữa lành con. Amen.

16/07 – Thứ Tư tuần 15 thường niên.

“Chúa đã giấu không cho những người khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn”.

Lời Chúa: Mt 11, 25-27

Khi ấy, Chúa Giêsu thưa rằng: “Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con trừ ra Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho”.

Suy niệm: Đối với nhiều người, việc cầu nguyện không phải là điều gì xa lạ. Có những người cầu nguyện theo kiểu hữu sự vái tứ phương; có người cầu nguyện theo kiểu hiếu kỳ: thấy ở đâu có tin đồn phép lạ là ùn ùn kéo đến khấn hứa. Trong những thập niên gần đây lại xuất hiện phong trào ‘du lịch hành hương’: các tín hữu Ki-tô kết hợp việc đi tham quan các nơi danh thắng với việc kính viếng các đền thánh hoặc trung tâm Thánh Mẫu. Những kiểu cầu nguyện đó tuy không xấu nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì chưa phải cầu nguyện đúng nghĩa. Muốn thế, cần phải chiêm ngắm Đức Giê-su cầu nguyện. Trước hết Ngài thưa với Thiên Chúa là Cha của Ngài: “Abba, lạy Cha!” Tiếp đến Đức Giê-su ngợi khen Cha vì công việc kỳ diệu Chúa Cha đã thực hiện: “Con ngợi khen Cha.” Và Ngài có cầu xin Cha điều gì thì cũng là “vì đó là điều đẹp ý Cha.” Ngài luôn tìm kiếm thánh ý Chúa Cha, nhờ đó trung thành với sứ mạng Cha giao phó. Và nhất là Đức Giê-su coi việc cầu nguyện là điều không thể thiếu trong cuộc sống nhất là trước những quyết định quan trọng cho công trình của Chúa Cha.

Mời Bạn: Chúa Giê-su cho biết không ai biết Chúa Cha ngoài Ngài và những người Ngài muốn mạc khải cho. Vì thế, cách tốt nhất và duy nhất để biết Chúa Cha là đến với Chúa Giê-su. Cách cầu nguyện đúng nhất là cầu nguyện như Chúa Giê-su và cùng với Chúa Giê-su. Và bạn muốn xin Chúa điều gì thì cứ xin miễn là bạn xin xin cho “ý Cha thể hiện” chứ không theo ý riêng mình.

Sống Lời Chúa: Trung thành với việc cầu nguyện hằng ngày, nhất là giờ cầu nguyện chung trong gia đình.

Cầu nguyện: Đọc kinh Lạy Cha.

14/07 – Thứ Hai tuần 15 thường niên.

“Thầy không đến để đem hòa bình, nhưng đem gươm giáo”.

Lời Chúa: Mt 10,34 – 11,1

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình. Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy.

Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.

Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy, và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu”.

Sau khi Chúa Giêsu truyền dạy xong các điều ấy cho mười hai tông đồ, Người rời khỏi đó để đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành phố của các ông.

Suy niệm: Thập giá là cách xử tử dã man nhất do con người nghĩ ra và họ đã dùng cách đó để giết Con Thiên Chúa. Nhưng ‘dĩ độc trị độc’. Chính cách giết người man rợ đó lại được Thiên Chúa dùng để cứu chuộc nhân loại. Nhiều lần Chúa Giê-su tiên báo về cuộc khổ nạn. Cuộc đời của Ngài hướng về thập giá như đỉnh cao nơi đó bày tỏ lòng thương xót, quyền năng, sự khôn ngoan và vinh quang của Thiên Chúa. Trước lúc thở hơi cuối cùng trên thập giá, Chúa thốt lên: “Mọi sự đã hoàn tất” (Ga 20,30). Nếu sứ vụ cứu thế của Chúa Giê-su gắn liền với thập giá thì người môn đệ Chúa Giê-su không thể xa lạ với thứ khổ hình này. Đối với người theo Chúa, ‘vác thập giá mình’ không phải là một tùy chọn, nhưng là điều kiện bắt buộc: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.”

Mời Bạn: Cha thánh Gio-an Ma-ri-a Vi-a-nê nói: “Ngay từ giây phút được làm con cái Chúa, các con phải vác thập giá của mình và sẽ không bao giờ bỏ nó xuống cho đến khi nhắm mắt lìa đời.” Ki-tô hữu nhìn những đau khổ không theo lối thế gian nhưng theo cái nhìn của Chúa. Họ được mời gọi để học biết ý nghĩa sâu xa và sẵn sàng vác lấy thập giá đời mình đi theo Chúa.

Sống Lời Chúa: Tôi xin đón nhận những đau khổ trong tâm hồn và trong thân xác với ý hướng ‘cùng Chúa cứu độ thế gian’.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, vì vâng phục Chúa Cha và vì yêu thương nhân loại, Chúa đã chấp nhận cái chết trên thập giá. Xin cho con thắng vượt nỗi sợ để vác lấy thập giá con phải vác trong đời sống và trong sứ vụ của mình. Amen.

11/07 – Thứ Sáu tuần 14 thường niên. – Thánh Bênêđictô, viện phụ. Lễ nhớ.

“Không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con”.

Lời Chúa: Mt 10, 16-23

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Này, Thầy sai các con đi như những con chiên ở giữa sói rừng. Vậy các con hãy ở khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như bồ câu. Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì? Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì; vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con.

“Anh sẽ đem nộp giết em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại với cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ. Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật các con: Các con sẽ không đi khắp hết các thành Israel cho đến khi Con Người đến”.

Suy niệm: Bị bách hại là số phận thường tình của người môn đệ. Trong thế gian luôn xảy ra cuộc chiến giữa sự thiện và sự ác. Cuộc chiến ấy ở ngay trong lòng ta, trong gia đình ta, trong môi trường ta đang sống và trên toàn thế giới. Sự ác chống lại sự thiện, bóng tối không chấp nhận ánh sáng. Là Ki-tô hữu nghĩa là thuộc về Chúa Ki-tô, nghĩa là khác với thế gian dù đang ở giữa thế gian. Vì thế khi lãnh nhận sứ mạng rao giảng Tin Mừng, người môn đệ chấp nhận bị bách hại: bị bắt bớ, đánh đòn, tù đày, chống đối, thù ghét… vì người Ki-tô hữu được kêu mời sống “khác”, như “con chiên giữa bầy sói”.

Mời Bạn: Là con người, chúng ta cũng sợ phải tù đày, roi vọt, chống đối và thù ghét. Không ai điên để đưa cổ ra chịu chém vì một lý do lãng xẹt. Nhưng nếu vì Danh Chúa Ki-tô mà phải chịu bách hại thì dù có phải trả giá lớn mấy đi nữa, hạnh phúc đạt được còn lớn hơn bội phần. Bạn hãy luôn xác tín rằng: những gian nan và ngược đãi đó, là cơ hội để ta hiệp thông với cuộc khổ nạn của Chúa, nhờ đó đau khổ của người tông đồ sẽ trở nên hy lễ đem lại nhiều hoa trái.

Sống Lời Chúa: Để sẵn sàng sống “khác” theo Tin Mừng, luôn tâm niệm loại bỏ tính hưởng thụ ích kỷ, thay vào đó bằng tinh thần quan tâm, chia sẻ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin ban Thánh Thần xuống trên chúng con. Xin cho chúng con một tinh thần đơn sơ và khôn ngoan, một niềm tin sắt đá, một đức cậy vững vàng và một lòng mến sắt son, để chúng con được can đảm sống Tin Mừng và trung thành làm chứng cho Chúa. Amen.

10/07 – Thứ Năm tuần 14 thường niên.

“Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không”.

Lời Chúa: Mt 10, 7-15

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng:

“Các con hãy đi rao giảng rằng “Nước Trời đã gần đến”. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn.

“Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này”. Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy”.

Suy niệm: Thấy đám đông dân chúng “lầm than vất vưởng như chiên không có người chăn” lại đang khao khát đến với Chúa để nghe Lời Ngài, Chúa Giê-su đã chạnh lòng thương. Đó chính là lý do và động lực thúc đẩy Chúa chọn gọi mười hai môn đệ và sai họ lên đường và dặn dò. Sứ mệnh tuy bao la nhưng không được ôm đồm. Các ông chưa thể “đi về phía các dân ngoại”, vì việc cần làm ngay lúc này là đến với những người đồng bào, “những chiên lạc nhà Ít-ra-en”. Sứ mệnh thật khẩn cấp. Vì thế, phải loại bỏ những hành trang cồng kềnh gây trở ngại. Phải tận dụng mọi thời gian ít ỏi, bởi vậy khi còn đang đi dọc đường đã phải bắt đầu rao giảng rồi. Các môn đệ lúc được Chúa sai đi hẳn không được trang bị kỹ năng chuyên môn nào ngoài quyền năng “chữa lành bệnh tật và khu trừ ma quỷ”. Những chỉ thị đó là để các ông tập trung vào trọng tâm của sứ điệp: “vào nhà nào hãy chúc bình an” với nội dung chính của lời rao giảng: “Nước Trời đã đến gần”.

Bạn thân mến, đừng đợi khi có điều kiện này, phương tiện kia thì bạn mới rao giảng. Bạn cũng đừng nghĩ phải thuyết giảng trong một sự kiện có tầm cỡ hoành tráng mới là loan báo Tin Mừng. Trái lại, trước khi rao giảng bằng lời nói, bạn hãy ‘nói’ bằng cuộc sống của bạn, tức là bằng những việc nhỏ bé, bình thường trong cuộc sống đời thường khi bạn làm những việc đó với tâm tình và ý hướng của người tông đồ.

Sống Lời Chúa: Làm một việc phục vụ cho một người bé mọn với lời cầu nguyện cho việc truyền giáo.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho chúng con nhiều thợ gặt, và sai con đi làm thợ gặt trong cánh đồng của Chúa.

05/07 – Thứ Bảy đầu tháng, tuần 13 thường niên.

“Làm sao các phù rể có thể buồn rầu khi tân lang còn đang ở với họ”.

Lời Chúa: Mt 9, 14-17

Khi ấy, Chúa Giêsu sang miền Giêsarênô, các môn đệ Gioan đến gặp Người mà hỏi: “Tại sao chúng tôi và những người biệt phái thì giữ chay, còn môn đệ của Ngài lại không?”

Chúa Giêsu nói với họ rằng: “Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay. Không ai lấy vải mới mà vá vào áo cũ, vì miếng vải mới làm áo dúm lại, và chỗ rách lại càng tệ hơn. Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, chẳng vậy, bầu da vỡ, rượu đổ ra, và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu da mới, và cả hai được nguyên vẹn”.

Suy niệm: Câu hỏi “tại sao ăn chay” từ các môn đệ của Gio-an Tẩy giả tưởng chừng đơn giản nhưng lại mở ra một nguyên lý rất căn bản trong đời sống thiêng liêng. Các môn đệ Gio-an Tẩy giả ăn chay để thực hành khổ chế, tu luyện bản thân, hoặc người Pha-ri-sêu ăn chay để giữ thật tỉ mỉ lề luật Mô-sê nhưng chỉ có hình thức mà thiếu hẳn tình yêu và lòng thương xót. Căn bản việc ăn chay là để bày tỏ lòng khiêm cung thống hối trước nhan Chúa (x. Lv 16,29-30) cùng nói lên lòng khao khát được thuộc về Chúa cách thân thiết (Xh 35,28) và được Chúa nhậm lời cầu xin. Chúa Giê-su không đến chỉ để sửa chữa vài điều cũ kỹ, mà Ngài là “chàng rể” đến để ban “rượu mới” là sự sống trong Chúa Thánh Thần. “Rượu mới” phải được giữ trong “bầu da mới”. Giờ đây ăn chay là vì “chàng rể” là Đức Ki-tô, nhất là để kết hiệp với Ngài trong cuộc Thương Khó, “khi chàng rể bị đem đi”.

Mời Bạn: Chúa dạy ta ăn chay, hay làm mọi việc đạo đức, không phải vì hình thức hay vì hư danh mà phải là làm chỉ vì Chúa: “để cho Chúa, Đấng thấu suốt những gì kín đáo” thấy và thưởng công (Mt 6,18). Đồng thời cách ăn chay mà Chúa ưa thích là thực thi lòng thương xót và nhân ái với những người yếu thế, bị loại trừ (x. Is 58,4-7) và Chúa coi đó là việc làm cho chính Ngài (x. Mt 25,40).

Sống Lời Chúa: Khi ăn chay, mời bạn ‘ăn kèm’ với một món hy sinh và phục vụ, bác ái cho một anh em bé mọn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin biến đổi lòng con thành “bầu da mới” để chứa đầy “rượu mới” của Chúa là lòng thương xót từ trái tim Chúa để con hết lòng phục vụ Chúa nơi người anh em. Amen.

04/07 – Thứ Sáu đầu tháng, tuần 13 thường niên.

“Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc: Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải là hy lễ”.

Lời Chúa: Mt 9, 9-13

Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: “Hãy theo Ta”. Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra là khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: “Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như thế?”

Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: “Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: “Ta muốn lòng nhân từ, chứ không phải là hy lễ”. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi”.

Suy niệm: Hai lễ sinh cùng đánh rơi và làm vỡ bình đựng rượu. Lễ sinh thứ nhất bị một bạt tai và thề không bao giờ trở lại nhà thờ nữa. Đó là J. Ti-tô, chủ tịch nước Nam Tư (cũ). Lễ sinh thứ hai được cha chủ tế gợi ý đi tu và trở thành tổng giám mục nổi tiếng của nước Mỹ, Fulton Sheen. Cùng phạm một lỗi lầm, nhưng cách đối xử nhân hậu hay nghiêm khắc đã quyết định số phận cuộc đời của hai lễ sinh. Đức Giê-su đã nhiều lần trích dẫn câu Kinh Thánh: “Ta muố lòng nhân chứ đâu cần lễ tế” (x. Hs 6,6; Mt 12,7) để khẳng định Chúa muốn con người có đối xử nhân hậu với nhau quan trọng hơn cả việc dâng của lễ cho Ngài. Cũng có thể nói rằng của lễ đẹp lòng Thiên Chúa hơn cả là thực thi lòng nhân hậu với anh em mình.

Mời Bạn: Có thể con tim bạn trở nên kém nhạy cảm hơn khi chứng kiến quá nhiều đau khổ của đồng loại. Cũng có thể bạn cảm thấy “lực bất tòng tâm” khi đứng trước vô vàn nỗi đau của người lân cận, và vì vậy, không muốn góp một tay chia sẻ, đỡ nâng. Đức Giê-su mời gọi bạn hôm nay thể hiện lòng nhân với tất cả những gì có trong tầm tay của bạn: trái tim bao dung, ánh mắt thông cảm, nụ cười đem lại niềm vui, bàn tay liên đới và một cuộc sống dấn thân.

Sống Lời Chúa: Mỗi lần dâng lễ, tôi dâng lên Chúa một cử chỉ, một lời nói hoặc một việc làm đượm lòng nhân mà tôi đã thực hiện.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa luôn bày tỏ lòng nhân hậu với mọi người, nhất là với những kẻ bé mọn. Trong xã hội thực dụng và cạnh tranh hôm nay, xin cho chúng con biết noi gương Chúa, thể hiện lòng nhân hậu như dấu chỉ người môn đệ Chúa. Amen.

02/07 – Thứ Tư tuần 13 thường niên.

“Ông đến lúc này để hành hạ các quỷ”.

Lời Chúa: Mt 8,28-34

Khi ấy, Chúa Giêsu lên thuyền sang bờ bên kia, đến miền Giêrasa, thì gặp hai người bị quỷ ám từ các mồ mả đi ra, chúng hung dữ đến nỗi không ai dám qua đường ấy. Và chúng kêu lên rằng: “Lạy Ông Giêsu, Con Thiên Chúa, chúng tôi có can chi đến ông? Ông đến đây để hành hạ chúng tôi trước hạn định sao?”. Cách đó không xa có một đàn heo lớn đang ăn. Các quỷ nài xin Người rằng: “Nếu ông đuổi chúng tôi ra khỏi đây, thì xin cho chúng tôi nhập vào đàn heo”. Người bảo chúng rằng: “Cứ đi”. Chúng liền ra khỏi đi nhập vào đàn heo. Tức thì cả đàn heo, từ bờ dốc thẳng, nhào xuống biển và chết chìm dưới nước. Các người chăn heo chạy trốn về thành, báo tin ấy và nói về các người bị quỷ ám.

Thế là cả thành kéo ra đón Chúa Giêsu. Khi gặp Người, Họ xin Người rời khỏi vùng của họ.

Suy niệm: Ma quỷ luôn đối đầu với Thiên Chúa trong một cuộc chiến hoàn toàn ‘bất đối xứng’ đồng thời không chấp nhận khoan nhượng. Chúng quyết ‘không đội trời chung’ với Chúa, và “chối bỏ Ngài và Nước của Ngài cách triệt để và không thể thay đổi” (x. GLCG 392). Ma quỷ muốn trốn thật xa cho khuất khỏi thánh nhan Ngài nhưng: “Đi mãi đâu cho thoát thần trí Ngài, lẩn nơi nào cho khuất được Thánh Nhan?… Có lên trời, Chúa đang ở đó; nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài” (Tv 139,7-8). Nỗi khổ đau cùng cực của ma quỷ là muốn lẩn tránh khỏi sự hiện diện của Thiên Chúa, muốn đoạn tuyệt mọi liên can với Ngài nhưng không thể trốn được. Chính vì thế, chúng đã rên xiết khi ‘đụng độ’ với Đức Giê-su: “Hỡi con Thiên Chúa… ông đến đây làm khổ chúng tôi sao?”

Bạn biết không, ma quỷ luôn tìm mọi cách cám dỗ, lôi kéo con người chúng ta đi theo chúng để chống lại Thiên Chúa! Mỗi lần phạm tội là chúng ta về hùa với ma quỷ mà nói với Chúa: “Chuyện chúng tôi can gì đến ông!” Bạn cũng nhớ rằng Con Thiên Chúa đã sinh ra làm người, chịu chết là để cứu chuộc chúng ta khỏi vòng kiềm toả của ma quỷ. Nhờ Bí tích Rửa tội, chúng ta từ nay thuộc về Chúa cách vĩnh viễn. Bạn và tôi quyết nói “không” với tội lỗi để được ở trong tình thân thiết với Chúa luôn mãi.

Sống Lời Chúa: Mỗi khi xét mình, đặc biệt khi xưng tội, bạn xét xem mình đã “sa chước cám dỗ” như thế nào.

Cầu nguyện: Đọc kinh Lạy Cha: “Lạy Cha chúng con ở trên trời… Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.

01/07 – Thứ Ba tuần 13 thường niên.

“Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển, và biển yên lặng như tờ”.

Lời Chúa: Mt 8, 23-27

Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, có các môn đệ theo Người. Và đây biển động dữ dội, đến nỗi sóng phủ lên thuyền, thế mà Người vẫn ngủ. Các môn đệ lại gần đánh thức Người dậy mà rằng: “Lạy Thầy, xin cứu lấy chúng con kẻo chết mất!” Chúa phán: “Hỡi những kẻ yếu lòng tin! Sao các con nhát sợ?”

Bấy giờ Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển. Và biển yên lặng như tờ! Cho nên những người ấy kinh ngạc mà rằng: “Ông này là ai mà gió và biển đều vâng phục?”

Suy niệm: Theo tín ngưỡng dân gian thì: “Đất có Thổ Công, sông có Hà Bá;” chả thế mà nhiều ngư dân vẫn coi biển cả như một chốn đầy dẫy những sức mạnh thần thiêng bí ẩn; chính vì thế những con cá voi, được gọi một cách kính cẩn là cá ‘ông’, mỗi khi gặp nạn chết trôi dạt vào bờ đều được ngư dân chôn cất và lập miếu thờ như một vị thần linh. Trong Thánh Kinh, biển cũng mang một ý nghĩa biểu tượng tôn giáo, được coi như nơi chốn của ma quỷ (x. câu chuyện đàn heo bị quỷ ám đâm nhào xuống biển, Mc 5,13tt). Chúa trách các môn đệ sao kém lòng tin trước cơn biển động; rồi Ngài ra lệnh và sóng gió lập tức yên lặng. Điều đó không chỉ khiến các môn đệ kinh ngạc vì Ngài điều khiển được các mãnh lực thiên nhiên mà Ngài còn củng cố niềm tin của các ông vào Ngài là Đấng chế ngự được cả quyền lực của ma quỷ.

Mời Bạn: Người tín hữu sống trong biển đời ngày nay, phải đối mặt với thái độ dửng dưng, chống đối, thậm chí thù địch của thế giới đối với đức tin. Những cơn sóng dữ đó có thể khiến bạn sợ hãi, nhát đảm, không dám sống đức tin vào Đức Ki-tô. Trong những lúc như thế, bạn nhớ rằng Đức Ki-tô đang ‘đồng hội, đồng thuyền’ với bạn. Hãy gọi Ngài, Lời quyền năng của Ngài sẽ xua trừ quỷ dữ và củng cố niềm tin cho bạn.

Sống Lời Chúa: Ngay đầu ngày, bạn dành ít phút tâm sự với Chúa, mời Ngài đồng hành với bạn trong cả ngày sống.

Cầu nguyện: Lạy Chúa là Núi Đá cho con tựa nương. Con tin nơi Chúa, xin củng cố đức tin còn non yếu của con.