1. Chúa Nhật tuần tới, 29 thường niên (21/10) là Chúa Nhật truyền giáo. Theo truyền thống xưa nay, toàn thể giáo phận sẽ đóng góp cho quỹ truyền giáo của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Xin báo trước để anh chị em chuẩn bị.
  2. Số tiền anh chị em giúp Đại Chủng Viện tuần trước được 37 triệu 600 ngàn đồng. Xin cảm ơn anh chị em. Hôm nay xin cộng đoàn giúp cho phòng khám từ thiện sẽ đưa vào hoạt động trong tháng 12 tới đây.
  3. Xin gởi đến anh chị em để cùng hiệp ý cầu nguyện với Đức Thánh Cha trong tháng Mân Côi.

Kinh Trông Cậy

Với Kinh Trông Cậy này, Đức Thánh Cha yêu cầu tất cả mọi người trên thế giới cầu nguyện xin Mẹ Thánh Thiên Chúa đặt Giáo Hội dưới lớp áo bảo vệ của Mẹ: để bảo vệ Giáo Hội khỏi những tấn công của ma quỷ, là tên Đại Cáo Buộc, và đồng thời làm cho Giáo Hội nhận thức rõ hơn về những lỗi lầm, những sai sót và những lạm dụng đã phạm trong hiện tại và quá khứ, và cam kết chiến đấu không do dự, để điều ác không thể chiếm ưu thế.

“Chúng con trông cậy Rất Thánh Đức Mẹ Chúa Trời, xin chớ chê bỏ lời chúng con nguyện trong cơn gian nan thiếu thốn, Đức Nữ đồng trinh, hiển vinh sáng láng. Hằng chữa chúng con cho khỏi mọi sự dữ.”

Lời cầu cùng Tổng Lãnh Thiên Thần Micae

Đức Thánh Cha cũng đã yêu cầu sau khi đọc Kinh Mân Côi trong tháng Mười này, các tính hữu hãy đọc lời cầu nguyện được viết bởi Đức Giáo Hoàng Leo XIII:

“Lạy ơn Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, xin giúp chúng con trong cơn giao chiến, đánh phá sự hiểm ác mưu sâu quỉ dữ. Chúng con sấp mình nguyện xin Chúa chế trị nó cùng xin nguyên soái cơ bình trên trời lấy quyền phép Chúa mà hạ Satan cùng các quỉ dữ đang rong ruổi khắp thế làm hại các linh hồn. Xin bắt chúng giam cầm trong hỏa ngục. Amen”

LỊCH TUẦN 14/10 – 20/10

  • Chúa Nhật, 14/10: CHÚA NHẬT XXVII THƯỜNG NIÊN
  • Thứ hai, 15/10: Thánh Têrêsa Giêsu, trinh nữ, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.
  • Thứ ba, 16/10: Thánh Hedviges, nữ tu. Thánh Margarita Alacoque, trinh nữ.
  • Thứ tư, 17/10: Thánh Ignatiô Antiôchia, giám mục, tử đạo. Lễ nhớ.
  • Thứ năm 18/10: THÁNH LUCA, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG. Lễ kính.
  • Thứ sáu, 19/10: Thánh Gioan Brêbeuf, linh mục, thánh Isaac Jôgues, linh mục và các bạn, tử đạo. Thánh Phaolô Thánh Giá, linh mục.
  • Thứ bảy, 20/10:

Lm. Chánh xứ
Phaolô Nguyễn Quốc Hưng

14/10 – Chúa Nhật tuần 28 Thường Niên năm B.
“Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài rồi đến theo Ta”.

Lời Chúa: Mc 10, 17-30

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một người chạy lại quỳ gối trước Người và hỏi: “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?”

Chúa Giêsu trả lời: “Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt; hãy thảo kính cha mẹ”.

Người ấy thưa: “Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ”.

Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: “Ngươi chỉ thiếu một điều, là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta”.

Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.
Lúc đó Chúa Giêsu nhìn chung quanh và bảo các môn đệ rằng: “Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao!” Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó.

Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: “Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa”. Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng: “Như vậy thì ai có thể được cứu độ?” Chúa Giêsu chăm chú nhìn các ông, và nói: “Ðối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự”.

Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Ðây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy”.

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương, cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất”

  • SUY NIỆM: Tiền của

Tiền của đã làm cho chàng thanh niên phải bỏ cuộc, không còn đủ sức đi theo Chúa. Chàng đành phải sống một nếp sống bình thường. Bởi sức ràng buộc của nó, tiền của là một trở ngại lớn để vào Nước Trời. Vì thế Chúa Giêsu khuyên chúng ta phải từ bỏ. Sự từ bỏ này mang nhiều hình thức và mức độ khác nhau tuỳ hoàn cảnh mỗi người. Nhưng trong mọi trường hợp, điều không thể thiếu vắng đó là lòng siêu thoát. Vậy thì chúng ta phải sống tinh thần siêu thoát ấy như thế nào?

Trong một thế giới mà sức mạnh của đồng tiền được khẳng định và sự thịnh vượng vật chất đang nổi lên hàng đầu. Đất nước nào cũng mơ ước sẽ trở thành những con rồng kinh tế. Liệu chúng ta có phải quay lưng lại với sự giàu sang để ca tụng tinh thần nghèo khó hay không? Thực ra chẳng có ai chống lại sự thịnh vượng giàu có và cũng chẳng có ai tìm kiếm sự nghèo khổ. Kitô giáo lại càng không làm như vậy. Chính Thiên Chúa đã truyền cho con người phải tiếp tục công trình sáng tạo của Ngài, nghĩa là phải làm chủ và khai thác tối đa tài nguyên của thế giới này để nâng cao mức sống. Kitô giáo không phải là kẻ thù của sự phát triển và là đồng minh với sự nghèo đói. Tuy nhiên, không phải lúc nào tiền của cũng phục vụ con người.

Trước hết là phương thức kiếm tiền. Người ta đã kiếm tiền bằng những phương thức bất công, chèn ép bóc lột kẻ khác. Tiếp đến là cách thức tiêu tiền. Thừa tiền dư của, thường dẫn tới một lối sống hưởng thụ, phi đạo đức, sa đoạ. Vì chạy theo lợi nhuận và tiền của người ta đã giết chết lương tâm, bán rẻ nhân phẩm, bằng những hành động lường gạt, giả dối. Tiền của nhiều khi còn là nguyên nhân gây nên tàn ác, bất công, bạo lực, đàn áp và chiến tranh. Đam mê và lòng tham vốn tiềm ẩn nơi con người, dễ bị tiền của thổi bùng lên. Chính vì những cạm bẫy khéo nguỵ trang đó mà Chúa Giêsu đã phải cảnh cáo: Những người giàu có khó vào Nước Thiên Chúa. Cho nên vấn đề được đặt ra cho người Kitô hữu không phải là chính tiền của mà là cách thức tìm kiếm và sử dụng cũng như thái độ đối với tiền của.
Tinh thần nghèo khó luôn được Tin Mừng đề cao và sự từ bỏ được coi là thái độ không thể thiếu vắng của người môn đệ Chúa. Tuy nhiên, chúng ta cần phân biệt rõ ràng tinh thần nghèo khó khác với tình trạng nghèo khó. Nghèo khó chẳng những là điều không dám mơ ước mà còn phải tìm cách chống lại, bởi vì sự nghèo khó sinh ra không biết bao nhiêu hậu quả tai hại, tệ đoan, bất ổn, tội ác, con người thiếu điều kiện điều kiện sống xứng đáng với phẩm giá của mình, như tục ngữ cũng đã nói: Bần cùng sinh đạo tặc. Trong khi đó, thực hiện tinh thần nghèo khó của Tin Mừng thì khác. Người nghèo khó trong tinh thần luôn giữ lòng siêu thoát, kể cả khi tiền của dư dật, không lấy của cải làm chủ đích đời mình nhưng sử dụng của cải đúng mức, theo nhu cầu chính đáng của mình và trong tinh thần liên đới, chia sẻ với anh em. Tột đỉnh của tinh thần nghèo khó là sự từ bỏ.

Từ bỏ là mức độ siêu thoát cao nhất, là thái độ chọn lựa Thiên Chúa và Nước Trời làm ưu tiên hàng đầu. Đó là một thái độ tích cực chứ không phải là tiêu cực. Nó không bao hàm sự khinh chê những giá trị vật chất và nhân bản, nhưng biểu thị nỗ lực tìm kiếm những giá trị tâm linh thiết yếu mà nếu thiếu thì ngay cả những giá trị vật chất và nhân bản ấy sẽ bị sụp đổ, bởi vì: Người ta không sống chỉ bằng cơm bánh.

  • CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa có những lần lẽ ra phải cứu giúp người khác, nhưng vì ích kỷ, nên chúng con đã không làm. Có những lần lẽ ra phải hy sinh cho anh em, nhưng vì sợ phiền hà, nên chúng con đã làm ngơ. Có những lần lẽ ra phải bỏ tiền trợ giúp một ai đó, nhưng vì so đo tính toán, nên chúng con lại thôi. Xin tha thứ cho chúng con, và xin đổ tràn tình yêu Chúa vào lòng chúng con, để chúng con có đủ can đảm bán tất cả những gì mình có mà mua được viên ngọc quý là Nước Trời. Amen.

Nguồn: GP Long Xuyên

13/10 – Thứ Bảy tuần 27 thường niên.
“Phúc cho dạ đã cưu mang Thầy”.

Lời Chúa: Lc 11, 27-28

Khi ấy, Chúa Giêsu đang giảng cho dân chúng, thì từ giữa đám dân chúng, có một phụ nữ cất tiếng nói rằng: “Phúc cho dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!”

Nhưng Người phán rằng: “Những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn”.

  • Suy Niệm: Cưu Mang Lời Chúa

Chúa Giêsu đã đến để đem Tin Mừng cứu độ cho nhân loại. Nơi nào Ngài đặt chân đến, thì nơi đó Vương quyền và Nước Thiên Chúa xuất hiện.

Nhận thấy quyền năng và sự khôn ngoan nơi các phép lạ cũng như lời nói và việc làm của Chúa Giêsu, một người phụ nữ trong đám đông không thể cầm mình được. Bà đã lên tiếng ca ngợi Chúa Giêsu cách gián tiếp bằng cách ca ngợi người mẹ đã cưu mang Ngài: “Hạnh phúc thay bà mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm”. Nhưng Chúa Giêsu đáp lại: “Ðúng hơn phải nói rằng: “Hạnh phúc thay kẻ lắng nghe và giữ Lời Thiên Chúa”.

Chúa Giêsu không có ý phủ nhận vai trò của Mẹ Maria trong việc cưu mang, sinh hạ và nuôi dưỡng Ngài; nhưng qua những lời trên đây, Ngài mạc khải mối tương quan sâu xa giữa Ngài và Mẹ Maria; mối tương quan ấy không chỉ dừng lại ở huyết nhục, nhưng hơn ai hết, Mẹ là người đã triệt để lắng nghe và giữ Lời Thiên Chúa: cả cuộc đời Mẹ, từ biến cố Truyền tin cho đến khi đứng dưới chân Thập giá, Mẹ đã đón nhận Lời Chúa, qua tiếng Xin Vâng.

Một đời sống đạo đức gương mẫu vẫn luôn là một hấp lực và tác động người khác hơn cả những gì được viết trong sách vở. Mẹ Maria đã nêu gương cho chúng ta trong việc lắng nghe và thực thi Lời Chúa. Ðó là mối phúc mà ai trong chúng ta cũng có thể đạt được. Ước gì chúng ta tìm được hạnh phúc trong việc cưu mang Lời Chúa: cưu mang bằng cách lắng nghe, đón nhận và tuân giữ, để rồi một khi Lời Chúa đã trở thành sức sống, chúng ta có thể đem sự sống đó đến cho những người xung quanh.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

  • Cầu nguyện:

Lạy Mẹ Maria, khi đọc Phúc Âm, lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường.

Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Đức Giêsu.

Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ.

Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana.

Mẹ đi thăm Đức Giêsu khi Ngài đang rao giảng.

Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.

Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong, từ con người hay từ Thiên Chúa.

Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Đức Giêsu trong mọi bước đường của cuộc sống.

Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa.

Có những con đường đầy máu và nước mắt.

Xin Mẹ dạy chúng con đừng sợ lên đường mỗi ngày, đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa

dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.

Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Nguồn: GP Long Xuyên

Chủ đề được đưa ra trong đoạn Tin Mừng hôm nay là cầu nguyện và cách thức chúng ta phải cầu nguyện. Chúa Giêsu kể cho các môn đệ về một người, vào lúc nửa đêm, gõ cửa nhà bạn mình xin đồ ăn. Và người bạn anh ta trả lời rằng lúc này không được, vì anh ta đã vào giường, nhưng sau đó, anh ta vẫn thức dậy và đưa cho người bạn mình điều người ấy cần.

Hãy xin với sự can đảm, đừng chán nản, mệt mỏi

Có ba yếu tố quan trọng: người đàn ông đang cần giúp đỡ, người bạn, và một chút bánh. Đó là cuộc viếng thăm đột ngột của người bạn cần giúp đỡ và anh kiên trì nài nỉ bởi anh tin rằng người bạn của mình có điều mình cần. Hãy cầu nguyện với “cách xông vào” và trong cách thức này, Thiên Chúa muốn dạy chúng ta cách cầu nguyện.

Hãy cầu nguyện với sự dũng cảm, bởi khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta thường có một nhu cầu, một điều cần kíp. Thiên Chúa là một người bạn: một người bạn giàu có, người ấy có bánh, người ấy có điều chúng ta cần. Giống như Chúa Giêsu muốn nói: “khi cầu nguyện, hãy xông vào quấy rầy. Đừng nản chí.” Nhưng không nản chí gì đây? Cầu nguyện. Hãy cầu xin và bạn sẽ được ban cho.”

Cầu nguyện không phải là một cây đũa thần

Nhưng cầu nguyện không phải là một cây đũa thần, không phải xin một cái là được ngay. Nó cũng không giống như việc đọc hai kinh “Lạy Cha” rồi bỏ đó.

Cầu nguyện là một công việc: một công việc đòi hỏi ước muốn, kiên trì, quyết tâm, mà không ngại ngùng. Vì sao vậy? Bởi vì tôi đang gõ cửa nhà bạn mình. Thiên Chúa là một người bạn, và với một người bạn, tôi có thể làm điều này. Một lời cầu xin liên lỉ và có vẻ quấy rầy, phiền phức. Thánh Monica là một ví dụ, ngài đã cầu nguyện như thế, với nước mắt, trong nhiều năm trời, để con mình được hoán cải. Cuối cùng, Thiên Chúa đã mở cánh cửa.

Hãy chiến đấu với Thiên Chúa để đạt được

Ở Buenos Aires: có một bác làm công nhân. Ông có một cô con gái đang thập tử nhất sinh. Các bác sĩ không có hy vọng gì và ông đã đi 70 cây số để đến đền thánh Đức Mẹ ở Luján. Khi ông tới nơi, trời đã tối và đền thánh đã đóng cửa, nhưng ông đã ở bên ngoài cầu nguyện suốt cả đêm với Mẹ Thiên Chúa: con muốn con gái của con, con muốn con gái của con. Mẹ có thể ban cho con mà Mẹ.” Và khi trời sáng, sau khi trở về bệnh viện, ông thấy vợ mình nói rằng: anh biết không, các bác sĩ đã đưa con bé đi làm một cuộc xét nghiệm khác; họ không biết tại sao con bé thức dậy và đòi ăn gì đó; và không còn vấn đề gì nữa; con bé ổn rồi, không còn nguy kịch nữa.” Người đàn ông đó đã biết cách cầu nguyện.

Tiếng khóc của con trẻ rốt cuộc cũng được nhận lời

Hãy nghĩ về những đứa trẻ bướng bỉnh, tính khí thất thường. Khi chúng muốn gì đó, chúng gào lên, chúng khóc và nói: con muốn! con muốn! Và cuối cùng, cha mẹ của chúng thua cuộc. Thực ra, ai đó có thể tự hỏi rằng: nhưng Thiên Chúa không bực mình nếu tôi làm như thế chứ? Chính Chúa Giêsu thấy trước điều này, nên Ngài đã nói với chúng ta: “nếu các con là những kẻ xấu mà còn biết cho con mình những điều tốt, thì Cha các con ở trên trời lại chẳng ban Thánh Thần cho những ai cầu xin Người sao?”

Ngài là một người bạn: Ngài luôn cho ta điều tốt lành. Ngài sẽ ban nhiều hơn nữa: con xin Chúa giải quyết vấn đề này, và Ngài giải quyết nó và Ngài cũng ban cho bạn Chúa Thánh Thần. Nhiều hơn rồi! Chúng ta thử nghĩ: cầu nguyện thế nào nhỉ? Có giống một con vẹt không? Tôi có cầu nguyện với điều cần thiết nơi con tim mình không? Tôi có chiến đấu với Thiên Chúa trong cầu nguyện bởi Ngài sẽ ban cho tôi điều mà tôi cần nếu nó chính đáng hay không? Từ đoạn Tin Mừng này, ta học được cách cầu nguyện thế nào.

Nguồn: Trần Đỉnh, SJ – Dongten.net

Dưới đây là toàn văn thông báo của Tòa Giám Mục về Chúa Nhật truyền giáo và Thánh Lễ cầu nguyện cho các Linh mục qua đời, xin thông báo để cộng đoàn được biết và hiệp ý cầu nguyện:

————————————–

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 10 tháng 10 năm 2018

Kính Cha,

Có hai điểm con xin trình cha:

1. Chúa nhật 29 thường niên, 21 tháng 10 năm 2018, là Chúa nhật Truyền Giáo. Theo truyền thống xưa nay, toàn thể giáo phận sẽ đóng góp cho quỹ truyền giáo của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Vậy xin Cha vui lòng báo cho anh chị em giáo dân biết trước một tuần lễ (Chúa nhật 28 thường niên, 14.10.2018) để họ chuẩn bị.

2. Giáo phận chúng ta vẫn có truyền thống tốt đẹp là dành một ngày trong tháng 11 để dâng thánh lễ cầu nguyện cho quý Đức Cha và quý Cha đã từng phục vụ giáo phận mà nay đã qua đời.

Năm nay, Đức Cha Giám Quản sẽ chủ tế thánh lễ nói trên vào lúc 8giờ30 sáng thứ Năm 08.11.2018 tại nhà thờ Chí Hoà, 149 Bành Văn Trân, Phường 7, Quận Tân Bình.

Vậy xin Cha cố gắng thu xếp để tham dự thánh lễ đồng tế cầu nguyện cho quý Bề trên và anh em linh mục thân yêu của chúng ta.

Con xin chân thành cám ơn Cha.

Linh mục Tổng Đại Diện

(đã ký và đóng dấu)

Inhaxiô HỒ VĂN XUÂN

Văn bản gốc: Chúa Nhật truyền giáo và Thánh Lễ cầu nguyện cho các Linh mục qua đời

12/10 – Thứ Sáu tuần 27 thường niên.
“Nếu Ta nhờ ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, ắt là nước Thiên Chúa đã đến giữa các ngươi rồi”.

Lời Chúa: Lc 11, 15-26

Khi ấy, (lúc Chúa Giêsu trừ quỷ), thì có mấy người trong dân chúng nói rằng: “Ông ta nhờ tướng quỷ Bêelgiêbút mà trừ quỷ”. Mấy kẻ khác muốn thử Người, nên xin Người một dấu lạ từ trời xuống.

Nhưng Người biết ý của họ, liền phán: “Nước nào tự chia rẽ, sẽ diệt vong, và nhà cửa sẽ sụp đổ chồng chất lên nhau. Vậy nếu Satan cũng tự chia rẽ, thì nước nó làm sao đứng vững được? Bởi các ngươi bảo Ta nhờ Bêelgiêbút mà trừ quỷ, vậy nếu Ta nhờ Bêelgiêbút mà trừ quỷ, thì con cái các ngươi nhờ ai mà trừ? Bởi đó chính con cái các ngươi sẽ xét xử các ngươi. Nhưng nếu Ta nhờ ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, ắt là nước Thiên Chúa đã đến giữa các ngươi rồi.

“Khi có người khoẻ mạnh và võ trang đầy đủ canh giữ nhà mình, thì của cải người đó được an toàn. Nhưng nếu có người mạnh hơn xông đến đánh bại hắn, thì sẽ tước hết khí giới hắn tin tưởng, và làm tiêu tán hết những gì đã tước đoạt. Ai không thuận với Ta là nghịch cùng Ta, và ai không thu góp với Ta là phân tán.

“Khi thần ô uế ra khỏi người nào, thì nó đi dông dài những nơi khô ráo, tìm chỗ nghỉ ngơi, nhưng không tìm được, nên nó nói rằng: “Ta sẽ trở lại nhà ta, nơi ta đã ra đi”. Khi đến nơi, nó thấy nhà đó đã được quét sạch và sắp đặt ngăn nắp. Bấy giờ nó đi rủ bảy tà thần khác hung ác hơn nó, chúng vào cư ngụ ở đó. Và tình trạng sau cùng của người ấy trở nên tệ hại hơn trước”.

  • Suy Niệm: Nương Tựa Vào Chúa

Dù với công thức dài như ở Tin Mừng Matthêu hay ngắn gọn nơi Tin Mừng Luca, Kinh Lạy Cha được kết thúc bằng câu: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ”. Nhắc nhở các môn đệ cầu xin cho khỏi sa chước cám dỗ, Chúa Giêsu cũng muốn nói đến một thực tại luôn có mặt trong thế giới này để làm hại con người, đó là sự dữ hay ma quỉ. Ở bên cạnh con người, nhưng ma quỉ không hiện nguyên hình, mà lại mượn chính hình dạng con người để quyến rũ và lôi kéo con người đến điều ác.

Ðó cũng là sự kiện đã xảy ra như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay: sau khi Chúa Giêsu chữa cho một người bị quỉ ám được khỏi, trong đám đông có mấy người nói rằng Ngài đã nhờ thế của quỉ vương Beelzebul mà trừ quỉ. Chúa Giêsu đã nhân cơ hội này để mạc khải về Nước Thiên Chúa. Nước Thiên Chúa đã đến và trong đó có bóng dáng của ma quỉ. Một Phêrô vừa được khen thưởng vì đã tuyên xưng đúng tước hiện của Chúa Kitô, thì lập tức đã bị khiển trách là Satan khi ông căn ngăn Chúa Giêsu lên Yêrusalem để chịu khổ nạn.

Chúa Giêsu đã đến để chiến thắng ma quỉ và tội lỗi, đồng thời Ngài cũng đòi hỏi những kẻ theo Ngài phải có một thái độ dứt khoát: “Ai không theo tôi, là chống tôi, và ai không cùng tôi thu góp, là phân tán”. Hình ảnh người võ trang canh giữ nhà của mình là một lời mời gọi những kẻ theo Chúa biết hoàn toàn đặt tin tưởng, phó thác vào Ngài. Tìm một người hùng mạnh để canh giữ cho mình được an toàn thì có ai bằng Thiên Chúa; kiếm một nơi ẩn náu trước những tấn công của kẻ thù, thì có đâu vững chắc cho bằng núp bóng dưới cánh tay Ngài.

Chúng ta phải tìm nơi nương tựa mạnh mẽ, vững chắc, vì ma quỉ như sư tử luôn gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé, làm hại chúng ta. Một lần thất bại, nó không nản lòng, nó sẽ trở lại với một lực lượng hùng mạnh hơn. Bởi đó, chúng ta phải kiên trì trong lời cầu nguyện: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ”. Cám dỗ là vũ khí ma quỉ dùng để đánh bại chúng ta, nhưng chúng ta vẫn không nao núng, nếu biết đứng vững trong đức tin để chống cự và biết ẩn núp dưới sự che chở của Chúa.

Nguyện xin Chúa gìn giữ chúng ta luôn kiên vững trong niềm xác tín đó.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

  • Cầu nguyện:

Lạy Cha từ ái, đây là niềm tin của con. Con tin Cha là Tình yêu, và mọi sự Cha làm đều vì yêu chúng con.

Cả những khi Cha mạnh tay cắt tỉa, cả những khi Cha thinh lặng hay vắng mặt, cả những khi Cha như chịu thua sức mạnh của ác nhân, con vẫn tin Cha là Cha toàn năng nhân ái.

Con tin Cha không chịu thua con về lòng quảng đại, chẳng để con thiệt thòi khi dám sống cho Cha.

Con tin rằng nơi lòng những người cứng cỏi nhất cũng có một đốm lửa của sự thiện, được vùi sâu dưới những lớp tro. Chỉ một ngọn gió của tình yêu chân thành cũng đủ làm đốm lửa ấy bừng lên rạng rỡ.

Con tin rằng chẳng có giọt nước mắt nào vô ích, thế giới vẫn tồn tại nhờ hy sinh thầm lặng của bao người.

Con tin rằng chiến thắng cuối cùng thuộc về Ánh sáng. Sự Sống và Tình yêu sẽ chiếm ngự địa cầu.

Con tin rằng dòng lịch sử của loài người và vũ trụ đang chuyển mình tiến về với Cha, qua trung gian tuyệt vời của Chúa Giêsu và sức tác động mãnh liệt của Thánh Thần.

Con tin rằng dần dần mỗi người sẽ gặp nhau, vượt qua mọi tranh chấp, bất đồng, mọi dị biệt, thành kiến, để cùng nắm tay nhau đi qua sa mạc cuộc đời mà về nhà Cha là nơi hạnh phúc viên mãn.

Lạy Cha, đó là niềm tin của con. Xin Cha cho con dám sống niềm tin ấy. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Nguồn: http://www.giaophanlongxuyen.org/NewsDetail.aspx?ID=20181011110000

Yêu thương đích thực không khép kín vào bản thân, mà mở lòng ra trước Thiên Chúa và tha nhân. Tình yêu vợ chồng và sự phong nhiêu của tình yêu ấy diễn tả phần quan trọng của nó ở việc sẵn sàng sinh con cái và ước muốn nuôi dạy chúng nên người và nên con Chúa. Đây là vấn đề căn bản của hôn nhân Kitô giáo. Sinh sản và nuôi dạy con cái, đôi bạn cởi mở với tương lai và thành người cộng tác với Thiên Chúa trong công trình Tạo dựng. Đôi bạn sẵn sàng yêu thương đón nhận con cái mà Chúa muốn ban cho họ vì chính chúng. Họ đón nhận con cái như một quà tặng của Thiên Chúa với ý thức rằng Chúa đã đón nhận chúng trước và yêu thương chúng từ thuở đời đời. Đứa con chính là hoa trái tuyệt diệu của tình yêu, sự kết hợp vợ chồng, và trao hiến cho nhau.

Về chuyện con cái có hai thái độ cực đoan cần phải tránh: Một là, xem con cái như một “của nợ”, một cản trở sự hoàn thành bản thân của ta và từ đó loại trừ khả năng có con ngay từ đầu; Đàng khác, đó là thái độ muốn có con “bằng mọi giá” như để thỏa mãn nhu cầu riêng của mình, mà không vì chính chúng. Vì:

Ước muốn làm cha làm mẹ không có nghĩa là được “quyền có con” bằng bất cứ cách nào, vì con cái chưa sinh ra cũng có quyền của mình. Đứa trẻ chưa sinh ra phải được bảo đảm cho có những điều kiện tốt nhất để tồn tại, nhờ sự ổn định của một gia đình được xây dựng trên hôn nhân, nhờ những sự bổ sung của hai người, là cha và mẹ. (HTXHCG 235).

Thái độ thứ nhất có thể dẫn đến tình trạng phá thai, hoặc phòng ngừa thụ thai, chỉ muốn đón nhận giới hạn con mạnh khỏe, thông minh. Đức chân phước Giáo hoàng Phaolô VI nhận thấy từ thập niên 60 thế kỉ trước với sự phát triển công nghệ, con người bị dễ tha hóa, rời xa Thiên Chúa, vì chính con người trở thành đối tượng của sự thao túng của mình, khi con người cố đặt hành vi tình dục vợ chồng phụ thuộc vào kĩ thuật, điều đó sẽ gây tác hại cho mối quan hệ vợ chồng. Sự ngừa thai có thể dễ dàng trở thành một diễn tả cho não trạng này nếu như nó định hình trên ngôn ngữ diễn tả tình yêu. Khi ấy, sự yêu thương kết hợp vợ chồng bị tách biệt khỏi sự phong nhiêu, nghĩa là khía cạnh cốt yếu của sự trao hiến không còn nữa. Phá thai còn nghiêm trọng hơn nữa, không phải chỉ vì những di chứng để lại của sự việc ấy trên con người và cuộc sống của đôi bạn, mà còn vì đó là hành vi tội ác loại trừ sự sống một con người. Ngay từ những thế kỉ đầu Hội Thánh coi đó là những tội ác luân lí. Một người phá thai hay tham gia trực tiếp vào việc phá thai là đã tự đặt mình ra ngoài Hội Thánh, tức bị vạ tuyệt thông tiền kết (Giáo luật đ.1398). Trong xã hội ngày nay, tình trạng phá thai lan tràn và được đông đảo xem (thậm chỉ còn khuyến khích) phá thai như một phương tiện điều hòa sinh sản nếu không nói là truyền lan như một ‘quyền con người’. Những hình thức chẩn đoán tiền sản còn làm gia tăng hơn nữa áp lực xã hội lên đôi vợ chồng, tuy nhiên không nên xem thường những hậu quả của việc phá thai hay sử dụng thuốc phá hay ngừa thai. Phá thai không thể là một lựa chọn.

Thái độ thứ hai, muốn có con “bằng mọi giá”, thể hiện qua nhiều chọn lựa khác nhau, nô lệ cho tên bạo chúa kĩ thuật.  Ngày nay, nổi lên rất nhiều kiểu “bệnh viện chuyên giúp thụ thai” đáp ứng cho những người có nhu cầu có con mà chưa thành tựu. Nói chung đó là thực hành việc “thụ tinh nhân tạo”. Đó là một can thiệp ‘nhân tạo’ vào hành vi vợ chồng, không những cướp đi phẩm chất của hành vi ấy mà còn thay thế nó bằng kĩ thuật. Như thế, đứa trẻ không phát xuất từ nguồn yêu thương trao hiến cho nhau của cha mẹ nó, nhưng là sản phẩm của công việc của người thầy thuốc và các người làm việc trong phòng thí nghiệm của bệnh viện. Thụ tinh nhân tạo hầu như luôn liên hệ tới sự chọn lựa chất liệu di truyền hay các phôi thai, nhất là những nơi nào có liên hệ tới sự chẩn đoán Gen di truyền tiền cấy phôi. Hệ quả của việc này là phần đầu của cuộc sống mình đứa trẻ bị đối xử chỉ như là một chất liệu của phòng thí nghiệm. Không kể hậu quả của não trạng này ảnh hưởng trên cuộc sống của đôi vợ chồng, đó còn là một sự kì thị nghiêm trọng và xúc phạm phẩm giá nhân vị. Thụ thai nhân tạo, hơn nữa, còn có thể trở thành một thử thách tác hại đến cuộc hôn nhân hai người.

Chuẩn bị làm cha mẹ có trách nhiệm trong việc sinh-dưỡng-dục

Đôi bạn cần phải trao đổi và thỏa thuận với nhau vấn đề con cái trước khi cưới. Họ cần được chuẩn bị tư thế làm cha làm mẹ có trách nhiệm. Điều này càng quan trọng hơn vì khi một đứa con chào đời luôn kèm theo những thách đố làm tràn ngập cuộc sống của họ. Sẵn sàng đón nhận con cái mà Chúa ban cho đôi vợ chồng là một hoa quả của sự phong nhiêu này. Công Đồng Vatican II dạy rằng đôi bạn

Sẽ chu toàn bổn phận với ý thức trách nhiệm, vừa của con người, vừa của những Kitô hữu, […] họ sẽ cùng đưa ra một phán đoán chính xác, trong khi vẫn quan tâm đến thiện ích của chính họ cũng như của con cái đã sinh ra hay dự định sẽ có, vẫn cân nhắc về những điều kiện vật chất cũng như tinh thần của hoàn cảnh sống theo từng thời điểm, và sau cùng vẫn lưu tâm đến thiện ích của cả gia đình, của cộng đồng xã hội và của Giáo Hội nữa.(Gaudium et Spes 50).

Tuy nhiên, sự phong nhiêu của hôn nhân còn hiểu theo nghĩa rộng hơn, không chỉ có nghĩa là có con cái, mà còn là những hoa trái của đời sống đạo đức, thiêng liêng và siêu nhiên mà cha mẹ được kêu gọi thông truyền cho con cái họ, và qua chúng cho Giáo hội và thế giới (Familiaris Consortio 28). Như vậy, sự phong nhiêu còn là dạy dỗ, hướng dẫn con cái đi trên nẻo đường dẫn đến cuộc sống viên mãn. Con cái là thiện ích lớn lao, và điều chính yếu, nhất là trong xã hội tục hóa ngày nay, là trao ban cho chúng một nền tảng vững chắc, để chúng có thể lội ngược dòng tinh thần thế tục (hay thói đời) mà sống tính mới mẻ của Tin Mừng một cách tròn đầy. Đây mới chính là mục tiêu thực sự của sự sống và sự phong nhiêu.

Nếu đôi bạn Kitô hữu hiếm muộn ngoài ý muốn, họ có thể tìm những phương cách khác làm cho tình yêu của họ trổ sinh hoa trái, chẳng hạn nhận con nuôi, được ủy thác nhận nuôi dạy con, liên đới giúp đỡ những người ở bên lề xã hội, hoặc nhiều cách khác nữa.

Trong lễ cưới, đôi bạn không chỉ được hỏi có sẵn sàng đón nhận con cái như tặng phẩm Chúa ban, mà còn có sẵn sàng ‘nuôi dạy con cái theo luật Chúa và Hội Thánh không’. Nhiệm vụ giáo dục này “bắt nguồn từ trong ơn gọi đầu tiên của đôi bạn là dự phần vào công cuộc sáng tạo của Thiên Chúa: khi sinh ra một con người mới trong tình yêu và vì tình yêu, một con người mang sẵn nơi mình ơn gọi phải lớn lên và phát triển, các cha mẹ cũng từ đó mà lãnh nhận bổn phận phải giúp đỡ hữu hiệu cho người ấy được sống một cuộc sống nhân bản trọn vẹn” (FC 36). Đối với các cha mẹ Kitô hữu, giáo dục con cái là một quyền và nghĩa vụ, không thể thay thế và không thể chuyển nhượng. Giáo dục là thành phần thiết yếu của vai trò làm cha mẹ. Vì tương quan giữa họ và con cái là một tình yêu không thể thay thế được, nên quyền và nghĩa vụ này là độc đáo và cơ bản so với bổn phận giáo dục của những người khác.

Các cha mẹ tự do trong việc lựa chọn môi trường giáo dục và sinh hoạt (nhà trẻ, trường học,…) của con mình, để giúp họ hoàn thành nhiệm vụ giáo dục này, họ cần chọn nơi nào phù hợp nhất với mẫu mực giáo dục Kitô giáo. Nhưng trách nhiệm cuối cùng dù sao cũng là của họ.

Giáo dục Kitô là một giáo dục toàn diện và cơ bản: làm sao giúp cho trẻ phát triển các khả năng, năng khiếu về thể lí, tinh thần, và luân lí cách hài hòa. Mục đích của nền giáo dục này là đào tạo toàn diện hướng tới các chiều kích tâm lí – tâm thần – tinh thần và xã hội của nhân vị. Bởi thế, cha mẹ không thể dùng các phương tiện vật chất (đồ chơi và các thứ thiết bị kĩ thuật,…) bù trừ hoặc thay thế trách niệm phải dấn thân để hiện diện, tạo an sinh, chăm sóc, dạy dỗ con cái. Giáo dục là một “quá trình trao đổi trong đó các cha mẹ – nhà giáo dục đến lượt mình ở mức nào đó cũng được giáo dục. Đang khi họ là thầy dạy nhân bản cho con cái thì họ cũng học nhân bản từ chúng” (Gioan Phaolô II, Thư gởi các Gia đình, 16).

Trong gia đình con trẻ không những có kinh nghiệm đầu tiên sống chung với người khác, mà còn có những kinh nghiệm đầu tiên sống đức tin, về Giáo hội, về Chúa. Bởi thế, giáo dục Kitô không những hướng tới giáo dục ý thức trách nhiệm và sử dụng đúng đắn tự do, mà còn về niềm tin, cầu nguyện, sống theo Lời Chúa và tiếng gọi của Chúa. Trong bối cảnh đó cả gia đình cùng cầu nguyện rất có ý nghĩa.

Câu hỏi suy tư hay để thảo luận

  1.     Tôi có ước muốn trở thành cha hay thành mẹ không? Tôi có sẵn sàng yêu thương đón nhận con cái vì chính chúng như là một quà tặng của Chúa ban cho không?
  2. Tôi có sẵn sàng và đã chuẩn bị sẵn sàng nuôi dưỡng và dạy dỗ con cái chưa?
  3. Hôn nhân phong nhiêu có nghĩa là gì và thế nào, đối với tôi?
  4.     Tôi có thể đối diện, đương đầu với hoàn cảnh hiếm muộn có thể có của vợ chồng mình không?

Nguồn: Văn phòng HĐGMVN

11/10 – Thứ Năm tuần 27 thường niên.
“Các con hãy xin thì sẽ được”.

Lời Chúa: Lc 11, 5-13

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu ai trong các con có người bạn, giữa đêm khuya đến nói với người ấy rằng: “Anh ơi, xin cho tôi vay ba chiếc bánh, vì tôi có anh bạn đi đường ghé lại nhà tôi, mà tôi không có gì thết đãi anh ấy”. Và từ trong nhà có tiếng người ấy đáp: “Xin đừng quấy rầy tôi, vì cửa đã đóng, các con tôi và tôi đã lên giường nằm rồi, tôi không thể chỗi dậy lấy bánh cho anh được”. Thầy bảo các con, dù người đó không dậy vì tình bạn để lấy bánh cho người bạn, người đó cũng sẽ dậy, ít nữa là vì sự quấy rầy của người kia mà cho anh ta tất cả những gì anh ta cần.

“Và Thầy bảo các con: Các con hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ thì sẽ mở cho. Người cha nào trong các con có đứa con xin bánh mà lại cho nó hòn đá ư? Hay nó xin cá lại cho nó con rắn thay vì cá sao? Hay nó xin quả trứng, lại cho nó con bọ cạp ư? Vậy nếu các con là những kẻ gian ác, còn biết cho con cái mình những của tốt, phương chi Cha các con trên trời sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người”.

  • Suy Niệm: Hiệu Lực Của Lời Cầu Nguyện

Một tác giả kể lại câu truyện như sau: Một hôm ông theo đoàn đánh cá ra khơi, trời thật đẹp, nhưng đến trưa, gió thổi mạnh và cơn bão rất lớn ập tới. Ðoàn người chống chọi quyết liệt nhưng vô ích, nước đã tràn vào đầy tàu. Lúc ấy, viên thuyền trưởng ra lệnh: “Các bạn hãy cầu nguyện”. Người phụ tá bảo: “Sao lại cầu nguyện? Mây che kín cả bầu trời rồi, Chúa chẳng nghe thấy đâu”. Nhưng viên thuyền trưởng dứt khoát: “Chúng ta cứ cầu nguyện”.

Tất cả đều sốt sắng cầu nguyện, bỗng từ đám mây đen nghịt ấy lóe ra một tia sáng xanh trong vắt. Viên thuyền trưởng la lên: “Cửa trời đã mở, Chúa đã nghe lời của chúng ta, và tia sáng đó là ánh mắt nhân từ Ngài nhìn xuống chúng ta. Hãy tiếp tục cầu nguyện”. Và rồi sau đó, sóng gió im lặng và trời càng sáng rõ, các thủy thủ tạ ơn Chúa và đã cập bến an toàn.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta: “Cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho”. Ngài đưa ra hai dụ ngôn để nhắc nhở chúng ta kiên tâm trong lời cầu nguyện và siêng năng cầu nguyện cùng Chúa. Ngài đoan hứa Thiên Chúa là người Cha tốt lành sẽ ban cho chúng ta những gì chúng ta cầu xin, đặc biệt Ngài sẽ ban cho chúng ta món quà tuyệt hảo là Thánh Thần, nhờ đó chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc đích thực.

Trong thực tế, có lẽ chúng ta đã cầu xin rất nhiều, thế mà nhiều khi chúng ta chẳng nhận được. Tại sao thế? Thánh Giacôbê trả lời: “Anh em không có, là vì anh em không xin; anh em xin mà không được là vì anh em xin với tà ý, để lãng phí trong việc hưởng lạc”. Do đó, khi cầu nguyện, chúng ta hãy ý thức điều chính yếu chúng ta phải nhắm tới trước hết, đó là “Xin cho Ý Cha được thể hiện dưới đất cũng như trên trời”. Thiên Chúa là Cha, Ngài khôn ngoan thấu suốt những nhu cầu của chúng ta và sẽ ban cho những gì lợi ích cho phần rỗi chúng ta. Ðiều cần thiết là phải kiên trì trong niềm tin và xác tín Thiên Chúa yêu thương và ban cho những điều vượt quá sự mong ước của chúng ta.

Nguyện xin Chúa củng cố chúng ta trong đời sống và tâm tình cầu nguyện, cho chúng ta biết xin những gì đẹp lòng Chúa và phó thác tất cả cho tình yêu thương quan phòng của Chúa.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

  • Cầu nguyện:

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con, những ơn con thấy được, và những ơn con không nhận là ơn.

Con biết rằng con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng, biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

Con thường đau khổ vì những gì Cha không ban cho con, và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

Tạ ơn Cha vì những gì Cha cương quyết không ban bởi lẽ điều đó có hại cho con, hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha dù con không hiểu hết những gì Cha làm cho đời con.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Nguồn: http://www.giaophanlongxuyen.org/NewsDetail.aspx?ID=20181010110000

Thế giới quanh ta được đan quyện bởi nhiều thứ âm thanh. Con người cũng chất chứa trong mình một môi trường đậm đặc các loại âm thanh. Thứ âm thanh của cuộc đời. Dầu trong môi trường nào, con người vẫn không thể tách mình khỏi âm thanh. Có loại âm thanh phát ra từ bên ngoài, nhưng có âm thanh vọng lại từ bên trong. Có những âm thanh mang ý nghĩa, nhưng có những âm thanh chỉ được coi là tiếng động vô thưởng vô phạt. Người ta thường nghe những âm thanh mà họ cho là có ý nghĩa, nhưng để âm thanh thực sự có ý nghĩa cho cuộc sống lại đòi hỏi một sự tinh tế tiếp nhận. Ta có thể tạm gọi là lắng nghe. Khi lắng nghe, đó là lúc để cho âm thanh đi vào trong cuộc sống và vọng lại trên những cuộc đời.

Cuộc sống vốn tràn ngập các loại âm thanh bên ngoài. Đi vào cuộc đời là đi vào một thế giới âm thanh. Những bước đầu đời, âm thanh đơn sơ và dịu dàng. Càng lớn lên, âm thanh cuộc sống lại càng đa dạng. Có những âm thanh nhẹ nhàng, nhưng có những tiếng động huyên náo. Có những âm thanh hài hoà như những bản nhạc dịu êm chậm rãi lại được đặt bên những tiếng vang ồn ã của cuộc sống vội vàng. Thái độ tiếp nhận đối với cho mỗi loại đó lại đem lại cho cuộc sống những dư âm khác nhau. Tiếng lá xào xạc có khi là những tiếng động vô thường, nhưng lắm lúc lại đánh thức cả một kiếp sống vồn vã. Tiếng ồn ào của động cơ hay tiếng rao lớn của cô bán hàng rong, những âm thanh mà được nghe với thái độ thành kiến, vô cảm thì trở thành những tiếng động chát chúa; âm thanh mà được lắng nghe với sự mở lòng hiếu tri nó lại trở nên một lối mở tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời; âm thanh mà được lắng nghe với nỗi niềm trăn trở, thao thức, nó trở thành những vết gợn trong lòng và thấu đến con tim, từ đó thay đổi lối nhìn của một con người. Âm thanh cuộc sống vẫn vang lên, nhưng lắng nghe với đôi tai tinh tế sẽ biến đổi những tiếng rời rạc thành một bản nhạc ý nghĩa.

Những tiếng động phát ra từ bên ngoài vốn đậm đặc, nhưng rộn rã và mãnh liệt hơn là những âm thanh dội lại tự bên trong mình. Đó là những chuyển động của cảm xúc, những khát khao thầm kín hay những vết gợn của con tim. Tiếng ở bên ngoài thì dễ được thu hút, âm thanh ở trong lòng dầu đầy ắp nhưng dễ bị lãng quên lại càng ít khi được lắng nghe và đón nhận. Vậy mà, những gì chất chứa trong lòng lại là những chất liệu của cuộc sống, là những gì làm nên con người mình. Ai đó từng nói rằng, muốn biết bạn là ai, cách khả dĩ là hãy lắng nghe chân thành tiếng lòng của mình. Vốn tự thẳm sâu con người khao khát tìm biết mình và để biết mình cần có sự lắng đọng để nghe. Cho nên, thinh lặng trở nên một nhu cầu. Nhưng người ta lại sợ thinh lặng. Đó là một nghịch lý. Người ta thường khoả lấp nhu cầu ấy trong một thứ âm thanh khác, hay đáp lại sự ồn ào bằng một sự ồn ào hơn nữa. Vì đối diện với mình, lắng nghe nhu cầu thực sự của mình nhiều khi là một thách đố. Đó có thể là những tiếng của trái tim bị tổn thương, của tương quan tan vỡ…đòi hỏi dấn thân để được chữa lành. Trở về với mình, cho phép đôi tai hướng vào con tim để biết khao khát thật của mình và đối diện với nó, ấy là một tiến trình biết mình. Nhưng điều này chưa đủ.

Có một loại âm thanh phổ rộng hơn, liên lỉ nhưng tinh tế hơn, đó là âm thanh từ thẳm sâu tâm hồn, bắt nguồn từ chính Thiên Chúa. Âm thanh ấy được đặt ở cả bên ngoài và bên trong. Âm thanh ấy vọng lên từ những cuộc đời, từ những con người, từ chính cuộc sống dù ồn ào hay thâm trầm, từ những hình tượng trọn vẹn hay khiếm khuyết. Âm thanh ấy đòi phải lắng nghe không chỉ bằng đôi tai, nhưng còn bằng ánh mắt và cả con tim. Âm thanh ấy cũng vừa khó nghe vừa dễ nghe. Khó là vì quá phổ biến, ở đâu cũng có, trong mọi dạng thức; dễ cũng là vì ở mọi dạng thức và tồn tại nơi khắp mọi ngõ ngách cuộc sống. Qua việc gặp gỡ con người, tiếng ấy nói qua con người. Trải qua những biến cố, tiếng ấy vang lại từ biến cố. Qua chính những chuyển động cảm xúc nơi cõi lòng mình, tiếng ấy vọng lên từ chính cõi lòng mình. Tiếng ấy có khi da diết ỉ ôi, có khi mãnh liệt ôn tồn. Tiếng ấy vang lên bằng cách này hay cách khác mặc cho người ta có nghe hay không. Tiếng ấy kiên nhẫn và đợi chờ! Tiếng ấy cất lên và khi được lắng nghe, tiếng ấy thúc đẩy, đưa dẫn người ta đi sâu và đi xa vươn tới ý nghĩa cuộc sống. Đó là tiếng yêu thương và mời gọi yêu thương. Tiếng ấy vì thế không trừ một ai, dầu tốt hay xấu hay đang ở đâu trong cuộc đời, khi mở lòng đón nhận là lúc đi vào yêu thương. Âm thanh yêu thương làm thăng hoa những âm thanh phát ra từ bên ngoài và từ cõi lòng con người, đem lại ý nghĩa đích thực cho cuộc đời và chữa lành những tổn thương trong cuộc sống.

Cuộc sống vốn là một bản hoà quyện các loại âm thanh, cuộc đời là cả một quá trình kết dệt nhiều thứ âm thanh. Do đó, cách nào đó có thể nói, sống là nghe và sống tròn đầy là biết lắng nghe.  Càng nghe, người ta càng thấy và càng thấy giúp người ta càng lắng nghe. Đâu đó trên thế giới này, trong mỗi hoàn cảnh, nơi từng con người và từ những biến cố, đều có điều gì đó đáng để lắng nghe. Khi lắng nghe với tâm hồn rộng mở ấy là lúc ta cho phép âm thanh cuộc sống đi vào đời mình và để trái tim được trầm mình trong âm thanh yêu thương, người ta sẽ được sống trong yêu thương và cũng sẽ vọng lên những tiếng yêu thương, thứ âm thanh có sức chữa lành và lan toả.

Joseph Trần Ngọc Huynh, S.J.

Nguồn: https://dongten.net/2018/10/06/lang-nghe-nhung-am-thanh-cuoc-song/