11/11 – Thứ Sáu tuần 32 thường niên. – Thánh Máctinô, giám mục. Lễ nhớ.

“Cũng xảy ra như thế trong ngày Con Người xuất hiện”.

Lời Chúa: Lc 17, 26-37

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như sự kiện đã xảy ra thời Noe thế nào, thì trong ngày Con Người cũng xảy đến như vậy. Thiên hạ cứ ăn uống, cưới vợ gả chồng, mãi cho tới ngày Noe vào tầu, rồi nước lụt đến tiêu diệt mọi người.

“Lại cũng như đã xảy ra thời ông Lót: người ta ăn uống, mua bán, trồng tỉa, xây cất, nhưng ngày ông Lót ra khỏi thành Sôđôma, thì trời liền mưa lửa và sinh diêm, tiêu diệt mọi người. Cũng sẽ xảy như thế trong ngày Con Người xuất hiện.

“Trong ngày đó, ai ở trên mái nhà có đồ vật trong nhà, thì chớ xuống lấy đi; và ai ở ngoài đồng cũng đừng trở về. Các con hãy nhớ trường hợp vợ ông Lót. Ai lo cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai đành mất sự sống mình thì giữ được nó.

“Thầy bảo các con: Trong đêm ấy sẽ có hai người trên một giường, thì một người bị đem đi, và người kia sẽ được để lại. Hai phụ nữ xay cùng một cối, thì một người sẽ bị đem đi, còn người kia sẽ được để lại. Hai người ở ngoài đồng, thì một người bị đem đi, và người kia được để lại”.

Các môn đệ thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, chuyện đó ở đâu vậy?” Người phán bảo các ông: “Xác ở đâu thì diều hâu tựu lại đó”.

Suy niệm: Người ta nói rằng: “Lịch sử là ông thầy vĩ đại”. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su nhắc lại câu chuyện xảy ra thời ông Nô-ê và ông Lót để nhắc nhở các môn đệ về tính bất ngờ của ngày chung thẩm. Thời ông Nô-ê, mọi người cũng ăn uống, dựng vợ gả chồng như chẳng hề có gì bất thường. Thế nhưng, đến ngày ông Nô-ê và gia đình vào tàu, thì cơn đại hồng thủy xảy đến và tiêu diệt tất cả. Rồi thời ông Lót cũng vậy! Khi ông Lót ra khỏi Sơ-đôm, thì Thiên Chúa khiến lửa thiêu rụi cả thành. Điểm chung của hai câu chuyện này là tính bất ngờ – bất ngờ đến mức con người trở tay không kịp. Khi viện dẫn hai câu chuyện này, Chúa Giê-su muốn các môn đệ hãy canh thức và sẵn sàng để chờ ngày Chúa đến.

Mời Bạn: Ngày của Chúa có thể được hiểu theo hai nghĩa: ngày tận thế hoặc là cái chết của mỗi người. Dù hiểu theo nghĩa nào đi nữa, thì ngày của Chúa cũng sẽ đến bất thần như ‘kẻ trộm ban đêm’. Trong khi chờ đợi ngày ấy, Chúa muốn chúng ta có thái độ canh thức, sẵn sàng và ra công làm việc như một tôi tớ trung thành. Quả thật, sống hết mình trong giây phút hiện tại và chu toàn các việc bổn phận là cách khôn ngoan nhất để chờ đợi ngày của Con Người.

Sống Lời Chúa: Tôi quyết tâm chu toàn các bổn phận hằng ngày với tất cả lòng tận tâm và yêu mến.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, ngày của Con Người sẽ đến, dù chúng con không biết khi nào và cách nào. Nhưng Chúa cho chúng con biết rằng ngày ấy sẽ đến hết sức bất ngờ. Xin Chúa giúp con luôn biết tỉnh thức, sẵn sàng, để ngày ấy chúng con vui mừng ra nghênh đón Chúa. Amen.

 

10/11 – Thứ Năm tuần 32 thường niên. – Thánh Lêô Cả, giáo hoàng, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

“Nước Thiên Chúa ở giữa các ông”.

Lời Chúa: Lc 17, 20-25

Khi ấy, những người biệt phái hỏi Chúa Giêsu “Khi nào nước Thiên Chúa đến”, thì Người đáp lại rằng: “Nước Thiên Chúa không đến để cho người ta quan sát, và người ta sẽ không nói được: “Này nước trời ở đây hay ở kia”. Vì nước Thiên Chúa ở giữa các ông”.

Chúa lại phán cùng các môn đệ rằng: “Sẽ có ngày các con ước ao thấy được một ngày của Con Người mà không được thấy. Người ta sẽ bảo các con: “Này Người ở đây và này Người ở kia”, các con chớ đi đến và đừng tìm kiếm. Vì như chớp sáng loè từ chân trời này đến phương trời kia thế nào, thì Con Người cũng sẽ đến trong ngày của Người như vậy. Nhưng tiên vàn Người phải chịu đau khổ nhiều, và bị dòng dõi này xua đuổi”.

Suy niệm: Giám mục Curtis một lần tới thăm Đức Hồng Y Newman. Đức Hồng Y cho Giám mục Curtis biết Toà Thánh đã ban cho Ngài đặc ân được đặt Mình Thánh Chúa trong phòng. Không ngờ tin này làm Giám mục Curtis xúc động mạnh, đến nỗi khi Đức Hồng Y mời Giám mục ở lại ban đêm, Giám mục đã trả lời rằng: “Tôi không thể nào ngủ được khi biết Chúa của tôi đang ở với tôi chung một mái nhà”. Thiên Chúa luôn ở bên chúng ta vì Người toàn năng hiện diện khắp nơi, nhưng một khi chúng ta ý thức điều đó, một khi có bằng chứng nhắc nhở tới sự hiện diện đó, chúng ta thường xúc động mãnh liệt. Thật hạnh phúc cho chúng ta khi hằng ngày chúng ta lại được đích thân gặp Người trong Bí tích Thánh Thể. Chúa Giê-su là chính Nước Trời. Như vậy, Thánh Thể Chúa chính là “Nước Trời đang ở giữa chúng ta”.

Mời Bạn: Bạn có phải là người không còn niềm hứng khởi khi tham dự Thánh lễ? Hay bạn mong Thánh lễ mau kết thúc để đến điểm hẹn hò vui thú phàm trần như bàn nhậu, người yêu hoặc lo chạy mánh…?

Chia sẻ: Bạn có biết không trong Thánh Thể, Chúa Giê-su đang khao khát được chúng ta đến với Ngài, tâm sự với Ngài, trút mọi nỗi lo, mọi ưu phiền thậm chí cả tội lỗi của chúng ta cho Ngài…?

Sống Lời Chúa: Tận dụng thời gian có thể đến viếng Thánh Thể Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin mở rộng đôi mắt con, để con nhìn thấy sự hiện diện của Chúa và lắng nghe lời Chúa mời gọi con canh tân đời sống mình. Amen.

09/11 – Thứ Tư tuần 32 thường niên – CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LATÊRANÔ. Lễ kính.

“Người có ý nói đền thờ là thân thể Người”.

LỜI CHÚA: Ga 2, 13-22

Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusalem; Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc. Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ, và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”.

Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi”.

Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: “Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy”. Chúa Giêsu trả lời: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Người Do-thái đáp lại: “Phải bốn muơi sáu năm mới xây được đền thờ này mà ông, ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?” Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người. Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói.

Suy niệm: Bốn mươi sáu năm, gần một nửa thế kỷ để xây một Đền Thờ – quả là công trình vĩ đại và đáng tự hào. Nhưng giá trị của Đền Thờ không hệ tại ở tính cách qui mô của công trình mà là Đấng ngự trong Đền Thờ. Chính Đấng ấy làm cho mọi công trình trở nên Đền Thờ; nhưng khi Đấng Thánh không còn được tôn thờ, khi tính linh thánh, tôn nghiêm không còn nữa, thì nơi được gọi là ‘đền thờ’ ấy chỉ còn đáng gọi là cái chợ, là hang ổ bọn cướp. Thế nên, những nơi gọi là ‘Đền Thờ’ mà Thiên Chúa không hiện diện, không được tôn thờ, thì thà phá đi để xây dựng lại còn hơn. Trái lại bất cứ nơi đâu, thậm chí là hang bò lừa, mà có Chúa hiện diện, thì đó chính là nơi thánh, là Đền Thờ.

Mời Bạn: Qua Bí tích Rửa tội, chúng ta đã cùng chết với Chúa Ki-tô, để được sống lại với Ngài. Đó là cách thế Ngài tái thiết Đền Thờ cho ta. Nhưng sẽ là hoang phí, nếu công trình được trả giá bằng cái chết của Con Thiên Chúa lại biến thành nơi buôn bán hoặc hang ổ của bọn cướp!

Sống Lời Chúa: Mau chóng đến với Bí tích Hòa giải để Chúa Ki-tô thanh tẩy và hiện diện nơi Đền Thờ tâm hồn của mình.

Cầu nguyện: Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi cực thánh, là Đấng sẵn sàng hiến thân để ở cùng chúng con. Xin tạ ơn Chúa về tình yêu muôn trùng cao cả. Và xin cho con biết khiêm tốn mở lòng hầu được Chúa thanh tẩy và thánh hiến, để tâm hồn con thực sự nên Đền Thờ xứng đáng cho Chúa ngự. Amen.

08/11 – Thứ Ba tuần 32 thường niên.

“Chúng tôi là đầy tớ vô dụng: vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm”.

Lời Chúa: Lc 17, 7-10

Khi ấy, Chúa Giêsu phán: “Ai trong các con có người đầy tớ cày bừa hay chăn súc vật ngoài đồng trở về liền bảo nó rằng: “Mau lên, hãy vào bàn dùng bữa”, mà trái lại không bảo nó rằng: “Hãy lo dọn bữa tối cho ta, hãy thắt lưng và hầu hạ ta cho đến khi ta ăn uống đã, sau đó ngươi mới ăn uống”? Chớ thì chủ nhà có phải mang ơn người đầy tớ, vì nó đã làm theo lệnh ông dạy không? Thầy nghĩ rằng không.

“Phần các con cũng vậy, khi các con làm xong mọi điều đã truyền dạy các con, thì các con hãy nói rằng: “Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm”.

Suy niệm: Đế quốc Rô-ma thời Chúa Giê-su vẫn duy trì chế độ nô lệ khắc nghiệt. Nhưng những người được coi là ‘gia nhân’, là ‘tôi trai tớ gái trong nhà’ được những ‘quản gia trung tín, khôn ngoan’ coi sóc, có thể có cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều. Dù thế nào đi nữa, bổn phận người tôi tớ vẫn là phục vụ theo lệnh chủ mà không kể công. Khi đề cập đến tương quan ông chủ-đầy tớ này, Chúa Giê-su dạy chúng ta là những thụ tạo, đứng trước Thiên Chúa, chúng ta chỉ là tôi tớ. Bản chất ấy không cho phép ta vênh vang, kể công, hay tự phụ, nhưng là khiêm tốn nhận biết mọi điều mình có là ân huệ do Chúa ban tặng. Có thể nói rằng khiêm tốn chính là hoa quả của đức tin. Hay nói cách mạnh mẽ hơn: không có đức tin thẳm sâu, chẳng thể có đời sống khiêm nhường! Nhờ có khiêm tốn trong đức tin như thế, người ta mới có thể coi việc phục vụ Thiên Chúa nơi tha nhân như một ân huệ.

Mời Bạn: “Chúng ta ti gn s ln lao nhất khi ta ln lao trong khiêm tn” (R. Tagore). Lớn lên trong khiêm tốn không làm con người nhỏ đi, trái lại khiến họ nên cao cả. Mời bạn sống tâm tình này với ý thức, nếu muốn tới gần Thiên Chúa, tôi phải biết nhỏ bé đi mỗi ngày.

Sống Lời Chúa: Hôm nay bạn đón nhận một nhiệm vụ được trao phó và thực hiện chu đáo hết sức có thể.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa dạy con ý thức mình chỉ là tôi tớ vô dụng. Xin dạy con biết sống quảng đại, biết hiến thân mà không mong chờ phần thưởng nào khác hơn là biết mình đã hành động theo thánh ý Chúa. Amen.

07/11 – Thứ Hai tuần 32 thường niên.

“Dù một ngày bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: Tôi hối hận, thì con hãy tha cho nó”.

Lời Chúa: Lc 17, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Không thể nào mà không xảy ra gương xấu, nhưng vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này.

“Các con hãy cẩn thận: nếu có anh em con lỗi phạm, con hãy răn bảo nó, và nếu nó hối cải, thì hãy tha thứ cho nó; cho dù một ngày nó phạm đến con bảy lần, và bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: “Tôi hối hận”, thì con hãy tha thứ cho nó”.

Các Tông đồ thưa với Chúa rằng: “Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con”. Chúa liền phán rằng: “Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: “Hãy tróc rễ lên và xuống mọc dưới biển”, nó liền vâng lời các con”.

Suy niệm: Có thể nói, khái niệm ‘tha thứ’ không hề có trong luật hình sự. Một khi đã bị kết án là có tội thì được giảm khinh là may mắn rồi; còn trường hợp tái phạm chỉ có thể là tình tiết tăng nặng. Về việc này thì ông bà ta khoan dung hơn, nhưng cũng chỉ ‘quá tam ba bận’: tha thứ tới ba lần là rộng lượng quá mức rồi. Còn Chúa Giê-su thì dạy nếu như trong chỉ có một ngày, bạn bị ai đó xúc phạm tới bảy lần, mà cả bảy lần, người đó tới xin lỗi, thì bạn cũng phải tha hết cho người ấy. Ấy là chưa kể, theo người Do Thái, con số bảy có ý nói phải tha tới vô số lần, không giới hạn. Theo lẽ tự nhiên, một yêu cầu như thế là bất khả thi. Nhưng chúng ta có thể và phải thương xót và tha thứ đến vô cùng như thế vì Thiên Chúa đã thương xót và tha thứ cho chúng ta (x. Mt 18,23-35).

Mời Bạn: Thiên Chúa là Đấng Thương Xót nên Ngài luôn sẵn lòng và rộng lượng thứ tha ngay khi chúng ta cầu xin Ngài. Và Ngài đòi buộc chúng ta cũng phải tha thứ cho nhau như Ngài đã tha thứ. Vì tha thứ cho anh em là điều kiện để chúng ta được Chúa thứ tha!

Sống Lời Chúa: Mỗi khi bạn cảm thấy như mình đã đụng đến bức tường giới hạn không thể tha thứ cho anh em mình, bạn hãy nhớ lại mình đã phạm tội xúc phạm đến Chúa thế nào và đã được Ngài tha thứ ra sao.

Cầu nguyện: Lạy Cha chúng con ở trên trời, xin Cha tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Amen.

06/11 – CHÚA NHẬT 32 THƯỜNG NIÊN năm C.

“Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống”.

Lời Chúa: Lc 20, 27-38

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, có mấy người thuộc phái Sađốc, là những người chối không tin có sự sống lại, đến gần Chúa Giêsu hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, Môsê đã viết cho chúng tôi: Nếu ai có một người anh cưới vợ, rồi chết đi mà không có con, thì người em phải cưới người vợ goá đó, để cho anh mình có kẻ nối giòng. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ rồi chết mà không có con. Người kế tiếp cưới vợ goá đó, rồi cũng chết không con. Người thứ ba cũng cưới người vợ goá đó. Và tất cả bảy người đều cưới như vậy và đều chết mà không để lại người con nào; sau cùng người thiếu phụ đó cũng chết. Vậy đến ngày sống lại, người đàn bà đó sẽ là vợ ai trong các người ấy? vì tất cả bảy người đều lấy người ấy làm vợ”.

Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Con cái đời này cưới vợ, lấy chồng, song những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết, thì sẽ không cưới vợ lấy chồng. Họ sẽ không thể chết nữa: vì họ giống như thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa: vì họ là con cái của sự sống lại.

Về vấn đề kẻ chết sống lại, thì Môsê đã cho biết điều ấy trong đoạn nói về Bụi gai, khi ông gọi Chúa là Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac, và Thiên Chúa Giacóp. Nhưng Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống. Vì mọi người đều sống cho Chúa”.

Suy niệm: Những người Do Thái nhóm Xa-đốc lấy ‘râu ông cắm cằm bà’, đem chuyện cưới vợ lấy chồng ở đời này để vẽ ra một “ca” cực kỳ khó tin là trong Nước Thiên Chúa lại có chuyện bảy ông là chồng của một bà. Trong bài giảng hôm nay, Chúa Giê-su bác bỏ lối áp dụng khiên cưỡng ấy, và Ngài mặc khải cho chúng ta sự thật về cuộc sống mai sau. Lúc đó, người ta không còn phải lo chuyện cưới vợ lấy chồng, không còn bị ràng buộc bởi những quy luật của cuộc sống trần gian mà tất cả là ân phúc, là nếm hưởng vinh quang Thiên Chúa trong cuộc sống “ngang hàng với các thiên thần”. Quả thật, Đức Ki-tô đến trần gian để cho con người được sống và sống dồi dào, không chỉ ở trần gian này mà còn là cuộc sống viên mãn trong Nước Thiên Chúa trong ngày cánh chung, bởi vì Ngài cũng chính là Thiên Chúa và là Chúa của kẻ sống.

Mời Bạn: Bạn và tôi đang đi trên con đường lữ hành trần gian này, nhưng điểm đến tối hậu chính là về nhà Thiên Chúa, nơi Ngài dọn sẵn cho chúng ta. Để chuẩn bị cho cuộc sống mai sau đó, chúng ta không đem tinh thần thế tục để áp dụng vào cuộc sống thiên đàng, mà trái lại ngay từ bây giờ, chúng ta phải sống như những người con cái Chúa và là anh chị em con một Cha trên trời.

Sống Lời Chúa: “Đừng bao giờ chua cay gắt gỏng… trái lại, đối xử tốt với nhau…” (x. Ep 4,31-32)

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn sống theo Lời Chúa dạy, chúng con được vui hường hạnh phúc trong nhà Chúa muôn đời.

05/11 – Thứ Bảy đầu tháng, tuần 31 thường niên.

“Nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao của chân thật cho các con”.

Lời Chúa: Lc 16, 9-15

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.

Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn.

Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con. “Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ.

Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được”.

Những người biệt phái là những kẻ tham lam, nghe nói tất cả những điều đó, thì nhạo cười Người. Vậy Người bảo các ông rằng: “Chính các ông là những kẻ phô trương mình là công chính trước mặt người ta, nhưng Thiên Chúa biết lòng các ông; bởi chưng điều gì cao sang đối với người ta, thì lại là ghê tởm trước mặt Thiên Chúa”.

Suy niệm: Trung tín là đức tính cao đẹp của con người, giúp người ta một khi đã quyết tâm thì kiên định, một lòng một dạ với điều mình đã cam kết. Hơn nữa, đức trung tín còn cao quý vô song vì đó là thuộc tính của Thiên Chúa, được diễn tả qua việc Ngài kiên vững trong lời của Ngài, trong tình yêu giao ước Ngài thiết lập với dân mà Ngài đã tuyển chọn (x. Từ điển Công Giáo, tr.933). Thế nhưng, như câu tục ngữ “nén bạc đâm toạc tờ giấy” cho thấy, đồng tiền có một thế lực mạnh mẽ khiến nhiều kẻ dễ dàng trở mặt bất trung; Chúa Giê-su cho biết thế lực của “Tiền Của” còn ghê gớm hơn, nó trở thành một thứ ngẫu tượng, khiến người ta dễ dàng bất trung với cả Thiên Chúa để coi tiền của như chúa của mình.

Mời Bạn: Khi lãnh nhận phép Rửa, chúng ta đã tuyên hứa quyết tâm từ bỏ cám dỗ của tội lỗi và ma quỷ. Thế nhưng, là con người yếu đuối, chúng ta vẫn dễ rơi vào cám dỗ của tiền bạc mà quên đi Thiên Chúa là Chủ đời mình. Nhưng, bạn có biết không? Dù chúng ta không trung tín với Thiên Chúa, Ngài vẫn một lòng trung tín với chúng ta (x. 2Tm 2,13). Bởi vì Ngài vẫn một lòng yêu thương chúng ta.

Sống Lời Chúa: Tôi quyết trung tín trong việc bổn phận rất nhỏ để có thể trung tín trong việc lớn (x. Lc 16,10).

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn trung tín với Chúa, quyết nói không với tiền của, và đặc biệt là trung tín trong việc thánh hoá ngày Chúa Nhật để thờ phượng Chúa. Amen.

04/11 – Thứ Sáu đầu tháng, tuần 31 thường niên. – Thánh Carôlô Borômêô, giám mục. Lễ nhớ.

“Con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng”.

Lời Chúa: Lc 16, 1-8

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Một người phú hộ kia có một người quản lý; và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: “Tôi nghe nói anh sao đó. Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay anh không thể làm quản lý nữa”. Người quản lý thầm nghĩ rằng: “Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào để khi mất chức quản lý thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ”.

“Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: “Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?” Người ấy đáp: “Một trăm thùng dầu”. Anh bảo người ấy rằng: “Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại năm mươi”. Rồi anh hỏi người khác rằng: “Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?” Người ấy đáp: “Một trăm giạ lúa miến”. Anh bảo người ấy rằng: “Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi”.

“Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này, khi đối xử với đồng loại, thì khôn khéo hơn con cái sự sáng”.

Suy niệm: Ngày nay khi tuyển nhân sự quản lý, người ta chọn những người có bằng cấp, có kinh nghiệm nghề nghiệp… Còn Chúa Giê-su lại không nói đến người quản lý giỏi, mà Ngài chỉ khen cách xử sự khôn khéo của anh quản lý bất lương. Vì khi biết mình sắp mất chức quản gia, anh đã khôn khéo lợi dụng ngay những khả năng hiện có, để tự cứu vớt mình: dùng tiền của chủ, để mua lấy con nợ làm bạn bè, mong họ cứu mình trong tương lai. Hành động của anh, ẩn nấp dưới lớp vỏ nhân nghĩa, thực chất là gian dối, biển lận. Chúa không khen tài gian dối của anh, nhưng là khen anh khéo vận dụng ngay những thời cơ hiện tại để cứu vãn lầm lỗi của mình. Chúa lấy đó làm bài học nhắc nhở con cái Ngài rằng: Mỗi người cũng phải trả lời với Chúa, nên phải biết dùng những phương tiện đang có trong tầm tay một cách khôn ngoan, chứ không phải khôn gian, để làm lợi cho nước Chúa và cho mình được ơn cứu độ.

Mời Bạn: Những phương tiện, khả năng, cơ hội… bạn đang có là “tài sản” Chúa giao cho bạn quản lý; và Ngài mong đợi bạn sử dụng chúng cách “trung tín và khôn ngoan” (x. Mt 24,45) để bạn sẽ được chung hưởng vinh phúc với Ngài. Mời bạn nhìn lại đời sống của mình, qua cách học hành, làm việc, giao tiếp, và tự hỏi mình có đang sử dụng chúng để làm vinh danh Chúa và phục vụ tha nhân như Ngài mong muốn chưa.

Sống Lời Chúa: Luôn tâm niệm mình là người quản lý những ân huệ Chúa ban để luôn sẵn sàng dùng chúng để phục vụ anh chị em mình.

Cầu nguyện: Cảm tạ Chúa vì con được làm con của Chúa và được Chúa yêu thương, xin cho con ý thức điều này để con làm mọi việc vì lòng yêu mến Chúa.

03/11 – Thứ Năm đầu tháng, tuần 31 thường niên.

“Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải”.

Lời Chúa: Lc 15, 1-10

Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người Biệt phái và Luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng”.

Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: “Ai trong các ông có một trăm con chiên, và nếu mất một con, lại không để chín mươi chín con khác trong hoang địa mà đi tìm con chiên lạc, cho đến khi tìm được sao? Và khi đã tìm thấy, người đó vui mừng vác chiên trên vai, trở về nhà, kêu bạn hữu và những người lân cận mà nói rằng: “Anh em hãy chia vui với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!” Cũng vậy tôi bảo các ông: Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải.

“Hay là người đàn bà nào có mười đồng bạc, nếu mất một đồng, mà lại không đốt đèn, quét nhà và tìm kỹ lưỡng cho đến khi tìm thấy sao? Và khi đã tìm thấy, bà mời các chị em bạn và những người láng giềng đến mà rằng: “Chị em hãy vui mừng với tôi, vì tôi đã tìm được đồng bạc tôi đã mất”. Cũng vậy, tôi bảo các ông: Các thiên thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải”.