30/06 – Thứ Ba tuần 13 thường niên.

“Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển, và biển yên lặng như tờ”.

Lời Chúa: Mt 8, 23-27

Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, có các môn đệ theo Người. Và đây biển động dữ dội, đến nỗi sóng phủ lên thuyền, thế mà Người vẫn ngủ. Các môn đệ lại gần đánh thức Người dậy mà rằng: “Lạy Thầy, xin cứu lấy chúng con kẻo chết mất!” Chúa phán: “Hỡi những kẻ yếu lòng tin! Sao các con nhát sợ?”

Bấy giờ Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển. Và biển yên lặng như tờ! Cho nên những người ấy kinh ngạc mà rằng: “Ông này là ai mà gió và biển đều vâng phục?”

Suy niệm: Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là biển vì tuy không phải là đại dương nhưng cũng lớn không khác gì biển cả. Vì thế, trên Biển Hồ cũng có những cơn giông, những ngọn sóng thừa sức nhấn chìm những chiếc tàu đánh cá của các ngư dân miền Ga-li-lê. Các tông đồ trên chuyến vượt Biển Hồ hôm đó cũng trải qua cơn giông bão khiến các ông kinh hồn bạt vía: biển động mạnh đến độ sóng tràn cả vào thuyền. Chúa Giê-su ở trên thuyền với các ông. Vậy mà đang lúc các môn đệ kinh hoàng sợ hãi, Ngài vẫn ngủ ngon lành. Thế nhưng chính trong cơn nguy khốn đó, các ông cảm nghiệm được một điều: Lời nói uy quyền của Thầy còn mạnh hơn cả sóng biển. Họ nhận ra rằng: ra khơi với Thầy, họ sẽ được bình an, dù sóng to gió lớn, dù có vẻ như Thầy đang ngủ; nơi nào có Ngài, sóng gió cuộc đời sẽ bình lặng.

Mời Bạn: Phép lạ này vẫn tiếp tục xảy đến với bạn. Đức Giê-su tiếp tục đem an bình cho bạn trong giông bão của đau khổ, của khủng hoảng nghi ngờ, lo âu sầu muộn. Ngài cho bạn thấy Thiên Chúa yêu thương bạn nhiều hơn bạn nghĩ tưởng, ban sức mạnh cho bạn vượt thắng thử thách, và ở bên bạn như người bạn thân nhất trong cuộc đời.

Sống Lời Chúa: Mọi ngày, đặc biệt những lúc khó khăn, khủng hoảng, tôi hướng về Chúa với xác tín rằng bất cứ nơi nào có Đức Giê-su, mọi sóng gió cuộc đời sẽ bình lặng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, chúng con tin Chúa không ngủ quên, cũng chẳng làm ngơ trước những sóng gió trong cuộc đời chúng con. Xin cho chúng con vững niềm tin rằng có Chúa đồng hành, chúng con sẽ luôn bình an giữa những giông bão cuộc đời. Amen.

29/06 – THÁNH PHÊRÔ VÀ THÁNH PHAOLÔ, TÔNG ĐỒ. Lễ Trọng. Lễ HỌ. Cầu cho giáo dân.

“Con là Đá, Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời”.

Lời Chúa: Mt 16, 13-19

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: “Người ta bảo Con Người là ai?” Các ông thưa: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó”. Chúa Giêsu nói với các ông: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”.

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”.

Suy niệm: Điều gì đã tạo nên hai vị tông đồ khác nhau về tính cách, địa vị xã hội, quan điểm truyền giáo, lại có thể trở thành hai trụ cột của Hội Thánh, được mừng kính chung trong một ngày lễ? – Thưa, đó là sự hiệp thông với Chúa Ki-tô và Hội Thánh. Sự hiệp thông là chất keo gắn kết hai con người khác biệt như nước với lửa ấy lại với nhau. Chung một niềm tin: cả hai đều có lúc vấp ngã, sau khi được hoán cải, hai vị cùng tuyên xưng Đức Giê-su là Chúa và là Đấng Cứu độ. Chung một sứ mạng: dù cách tiếp cận khác nhau, mục đích duy nhất của hai ngài là loan báo Tin Mừng Phục sinh. Chung một lễ tế: cả hai đều tử đạo tại Rô-ma dưới thời hoàng đế Nê-rô. Phê-rô chịu đóng đinh ngược, Phao-lô chịu chém đầu. Hai ngài cùng đổ máu minh chứng tình yêu với Thầy mình.

Mời bạn: Trong Hội Thánh tồn tại những khác biệt lớn giữa các thành phần mà bạn cũng là một thành phần ấy. Noi gương hai Thánh Tông đồ, bạn được mời gọi vượt lên trên định kiến, đa dạng cá nhân, quan điểm, sở thích, để có thể hiệp nhất với nhau trong cùng một sứ mạng: loan báo Chúa Ki-tô cho người khác trên địa bàn bạn đang sống. Tự sức mình bạn khó làm điều này, nhưng vì tình yêu với Chúa Ki-tô, bạn sẽ có thể thực hiện. Vấn đề là hiện nay, mức độ yêu mến Ngài của bạn thế nào?

Sống Lời Chúa: Chiêm ngắm hai cột trụ của Hội thánh, tôi tìm cách vượt qua những dị biệt, xung khắc, để cùng nhau phục vụ cho việc loan báo Tin Mừng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã chọn hai vị tông đồ Phê-rô và Phao-lô cách đặc biệt, nói lên sự khoan dung của Chúa. Xin giúp con noi gương yêu mến Chúa của hai ngài. Amen.

28/06 – CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN năm A

“Kẻ nào không mang lấy thập giá, thì không xứng đáng với Thầy; kẻ nào tiếp đón các con, là tiếp đón Thầy”.

Lời Chúa: Mt 10, 37-42

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các tông đồ rằng: “Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy, và kẻ nào yêu mến con trai, con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.

“Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy; và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con, người ấy không mất phần thưởng đâu”.

Suy niệm: “Nếu muốn sống một cuộc đời hạnh phúc, bạn hãy gắn kết với một mục đích, chứ không phải với con người hay sự vật nào” (A. Einstein). Thế thì mục đích đời người là gì? – Thưa, đó là tôn vinh Thiên Chúa, cứu rỗi chính mình và người khác. Để con người đạt được mục đích ấy, Thiên Chúa ban cho họ những gì thiết yếu cho đời sống như sự sống, cha mẹ, con cái, vợ chồng, của cải vật chất. Sự sống bản thân với ngoại hình, khả năng, sức khỏe,… gắn bó mật thiết với ta hơn cả, là chính ta. Cha mẹ, vợ chồng, con cái, là những người thân thiết nhất với ta trong cuộc đời này. Của cải vật chất gắn liền với nhu cầu sinh sống, sinh hoạt của đời ta. Thế mà Đức Giê-su đòi ta phải đặt Ngài lên trên tất cả những thiết yếu ấy để có thể vác thập giá theo Ngài. Nghĩa là gì? Nghĩa là để Ngài, Lời Ngài, ước mơ, lối sống Ngài chi phối, ảnh hưởng trên cung cách ta ứng xử, sử dụng, chọn lựa những giá trị cao đẹp ấy, ngõ hầu có thể hoàn thành mục đích đời ta.

Mời Bạn: Xem xét lại tiêu chí của các lựa chọn lớn nhỏ trong cuộc sống hằng ngày của bạn: trên tiêu chí của người môn đệ Chúa Giê-su hay chỉ là một con người thuần túy, chẳng dính dáng gì đến Danh Cha cả sáng, Nước Cha hiển trị, Ý Cha được thể hiện trong đời mình? Nếu chưa, bạn cần làm gì để điều chỉnh?

Sống Lời Chúa: Thỉnh thoảng suy nghĩ lại về mục đích tối hậu của đời mình, để rồi tạ ơn Chúa đã cho mình làm người, môn đệ Chúa Ki-tô, và nỗ lực hiện thực mục đích ấy mỗi ngày.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa cho con được gọi là môn đệ Chúa. Xin cho con luôn thể hiện tư thế người môn đệ cao quý ấy mỗi ngày. Amen.

27/06 – Thứ Bảy tuần 12 thường niên.

“Những người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời”.

Lời Chúa: Mt 8, 5-17

Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi, tôi bảo người kia đến thì anh đến, tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!”.

Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. Ðoạn Chúa nói với viên sĩ quan rằng: “Ông cứ về, ông được như ông đã tin”. Và ngay giờ ấy, gia nhân ông đã được lành mạnh.

Khi Chúa Giêsu vào nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang sốt rét liệt giường. Chúa chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi. Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài. Ðến chiều, họ đưa đến cho Chúa nhiều người bị quỷ ám: Chúa dùng lời đuổi quỷ, và chữa lành tất cả các bệnh nhân, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói rằng: “Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta”.

Suy niệm: Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy niềm tin của viên đại đội trưởng ngoại giáo, một niềm tin mạnh mẽ, tuyệt vời đến độ chính Đức Giê-su phải ngạc nhiên thán phục. Tình thương dành cho người đầy tớ đang bị tê bại, đau đớn, là động lực thúc đẩy ông đến với Thầy Giê-su. Tình yêu thương ấy đã giúp ông vượt qua khoảng cách chủ – tớ để cảm thông với nỗi đau của người thuộc hạ. Cũng chính tình yêu ấy đã giúp ông vượt qua khoảng cách giữa dân ngoại và Thiên Chúa của Ít-ra-en, để đặt trọn niềm tin tưởng cậy trông nơi Ngài, đến độ Ngài phải thốt lên: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế ” (c.10). Tình yêu là nền tảng của ơn cứu độ, là chiếc cầu đưa con người đến gần nhau và đến với Thiên Chúa. Thiên Chúa là Tình yêu, ai sống trong yêu thương sẽ dễ dàng nhận ra, gặp gỡ Ngài trong cuộc đời này.

Bạn thân mến, đức tin của bạn có thật sự bắt nguồn từ tình yêu không? Bạn có thao thức trước nỗi đau của những người sống bên cạnh mình không? Bạn có dám bước qua những khoảng cách về địa vị, giàu nghèo, để bày tỏ tình yêu thương không? Yêu thương lúc nào cũng đòi hỏi phải cụ thể hóa bằng hành động.

Sống Lời Chúa: Hôm nay bạn hãy mạnh dạn thăm hỏi, giúp đỡ, hoặc cầu nguyện cho một người đang đau khổ bên cạnh mà bạn đã bỏ quên bấy lâu.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin ban cho con một trái tim quảng đại, biết quan tâm đến người khác bằng một tình yêu chân thành, khiêm tốn. Xin cho tình yêu của con trở thành nhịp cầu đưa con đến gần Chúa và tha nhân hơn. Amen.

26/06 – Thứ Sáu tuần 12 thường niên.

“Nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch”.

Lời Chúa: Mt 8, 1-4

Khi Chúa Giêsu ở trên núi xuống, đám đông dân chúng theo Người.

Có một người cùi đến lạy Người mà thưa rằng: “Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch”.

Chúa Giêsu giơ tay ra chạm đến anh ta và phán: “Ta muốn. Anh hãy lành bệnh”.

Tức thì anh ta liền lành khỏi bệnh phong cùi.

Chúa Giêsu phán bảo anh ta: “Hãy ý tứ, đừng nói với ai. Hãy đi trình diện với tư tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng cho họ biết”.

Suy niệm: Nhu cầu của con người thì bất tận, không bao giờ hết, mà đã có nhu cầu thì luôn mong muốn được thỏa mãn. Vì thế mà con người luôn đi tìm kiếm mọi cách để lấp đầy những nhu cầu ấy. Không những thế, người ta còn coi thần linh như một thứ công cụ để đáp ứng những nhu cầu đời sống của mình. Cứ nhìn cảnh cả rừng người chen lấn, xô đẩy, thậm chí dẫm đạp cả lên nhau để “cướp ấn” “giành lộc” tại các đền chùa trong những dịp đầu năm, lễ hội sẽ thấy rõ. Lời Chúa hôm nay kể lại thái độ của người bị bệnh phong cho biết phải cầu xin thế nào cho đúng đắn. Anh ta rất muốn được khỏi bệnh phong, anh cũng cầu xin cho được khỏi bệnh nhưng với một điều kiện: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm tôi được sạch.”

Mời Bạn: Có lẽ bạn và tôi cũng có thói quen “xin bằng được” nhưng không phải cho ý Chúa được thể hiện mà là xin cho được như ý của mình. Nhiều lần Chúa dạy bạn cứ cầu xin (x. Mt 7.7-11; 18,19; Ga 14,13-14; 16,24-26), nhưng khi cầu xin bạn hãy nói như anh bị bệnh phong: “Nếu Chúa muốn” và bạn hãy xin: “Xin cho ý Chúa được thể hiện.”

Chia sẻ: Điều gì bạn đang cần mà bạn nghĩ rằng cũng hợp với ý Chúa? Bạn hãy cầu xin Chúa về điều đó.

Sống Lời Chúa: Sau giờ kinh tối gia đình, bạn thinh lặng cầu xin Chúa cho gia đình mình điều mà bạn nghĩ hợp với ý Chúa nhất.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con cám ơn Chúa đã cho con thấy thánh ý Chúa trong những lúc gặp khó khăn, để con luôn biết nói với Chúa ‘nếu Chúa muốn’ trong mọi lúc. Nhưng cũng xin thêm cho con lòng can đảm để có thể trung thành với thánh ý Chúa suốt đời con. Amen.

25/06 – Thứ Năm tuần 12 thường niên.

“Nhà xây trên nền đá và nhà xây trên cát”.

Lời Chúa: Mt 7, 21-29

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Không phải tất cả những ai nói với Thầy: “Lạy Chúa, Lạy Chúa”, là được vào nước trời, nhưng chỉ có người thực hiện ý Cha Thầy ở trên trời, kẻ ấy mới được vào nước trời. Trong ngày đó, nhiều người sẽ nói với Thầy rằng: “Lạy Chúa, Lạy Chúa, nào chúng con đã không nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, và nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó ư?” Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với chúng rằng: “Ta chẳng hề biết các ngươi, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt Ta”.

“Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây và đem thực hành, thì giống như người khôn ngoan, đã xây nhà mình trên đá; mưa có đổ xuống, nước có tràn vào, gió bão có thổi đến và lùa vào nhà đó, nhà đó vẫn không sập, vì nhà ấy được xây trên đá. Và hễ ai nghe những lời Thầy nói đây mà không đem ra thực hành, thì giống như người ngu đần, xây nhà mình trên cát, khi mưa sa nước lũ, gió thổi và lùa vào nhà đó, nhà sẽ sập và sẽ trở nên đống hoang tàn”.

Khi Chúa đã nói xong những lời trên, dân chúng kinh ngạc về giáo lý của Người: vì Người dạy dỗ họ như Đấng có quyền, chứ không như luật sĩ và các biệt phái của họ.

Suy niệm: Ai chẳng muốn ngôi nhà mình tốn nhiều công của để xây dựng nên có thể chống chọi được giông bão, bền vững với thời gian? Muốn vậy, nó phải được xây trên nền móng kiên cố. Thế mới là khôn ngoan. Cũng vậy, người tín hữu khôn ngoan muốn ngôi nhà đức tin của mình đứng vững với mưa sa, nước cuốn hay bão táp cũng phải “xây nó trên nền đá”, đó là “đem ra thực hành” những Lời Chúa mà mình đã lắng nghe và suy niệm. Nhờ việc thực hành Lời Ngài mỗi ngày, ta có được chính Chúa Ki-tô là Đá Tảng cho ngôi nhà đức tin của mình. “Chúa Ki-tô là tảng đá của đời sống chúng ta! Ngài là Ngôi Lời vĩnh cửu và dứt khoát, khiến chúng ta không sợ hãi bất kỳ nghịch cảnh, khó khăn hay bất kỳ sự khó chịu nào” (ĐGH Bê-nê-đi-tô XVI).

Mời Bạn: Lời Chúa nếu ta chỉ nghe rồi thôi thì cũng giống như những chữ viết nằm im trong cuốn sách đã gấp lại. Nhưng khi Lời đó được đem ra thực hành, Thiên Chúa không còn là một khái niệm mà là Đấng hằng sống đầy quyền năng và lòng thương xót sẽ hiện diện ở với bạn và bạn ở với Ngài, vì chính Đức Giê-su đã nói: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại nơi người ấy” (Ga 14,23).

Sống Lời Chúa: Mỗi khi suy niệm Lời Chúa, bạn không bao giờ quên chọn một điều quyết tâm để thực hiện.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con thích tìm chỗ dựa nơi quyền lực, tiền bạc, thành công, nhưng rồi chúng không đem lại hạnh phúc, lòng con vẫn khắc khoải khôn nguôi. Xin dẫn con đi trên lối đường khôn ngoan của Chúa. Amen.

24/06 – Thứ Tư tuần 12 thường niên – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ. Lễ Trọng.

‘‘Nó sẽ gọi tên là Gioan”.

Lời Chúa: Lc 1, 57-66. 80

Khi đến ngày sinh, bà Êlisabeth sinh hạ một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Dacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: “Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan”. Họ bảo bà rằng: “Không ai trong họ hàng bà có tên đó’’. Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: “Tên nó là Gioan”. Và mọi người đều bỡ ngỡ.

Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa. Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết đều để bụng nghĩ rằng: “Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó”. Con trẻ lớn lên, mạnh mẽ trong lòng: nó ở trong hoang địa cho đến ngày tỏ mình ra cùng dân Israel.

Suy niệm: Hai ông bà Da-ca-ri-a và Ê-li-sa-bét là cặp vợ chồng hiếm muộn, sống với nhau tới tuổi già mà không có con nối dòng. Tuổi sinh con của họ đã qua; cuộc đời họ như cây không trái, như giếng không nước. Nhưng bàn tay Thiên Chúa đã can thiệp. Chúa có thể làm cho cây khô trổ hoa, cho ông bà già Da-ca-ri-a và Ê-li-sa-bét sinh con, tẩy xoá được nỗi tủi nhục vì không có con, theo quan niệm thời bấy giờ. Cây già, trái của nó thường còi cọc. Khi cha mẹ lớn tuổi sinh con, đứa con dễ bị bệnh tật và kém thông minh. Đó là quy luật tự nhiên. Thế nhưng Gio-an, con hai ông bà, lại không lệ thuộc quy luật đó, vì “có bàn tay Thiên Chúa ở cùng em.” Theo ý định ngàn đời của Thiên Chúa, bàn tay Thiên Chúa đã sắp đặt để Gio-an đóng vai trò vị Tiền Hô cho Đức Giê-su.

Mời Bạn: Ngày chúng ta lãnh nhận bí tích thánh tẩy, bàn tay Thiên Chúa đã khắc vào tâm hồn chúng ta dấu ấn không bao giờ tàn phai, cho ta chia sẻ sứ vụ ngôn sứ, tư tế và vương đế của Đức Giê-su. Chính bàn tay Thiên Chúa đã nâng chúng ta lên từ thân phận thấp hèn trở thành bạn nghĩa thiết của Đức Giê-su. Vì thế, ta hãy sống sao để người khác nhìn thấy bàn tay Thiên Chúa đang hoạt động trên cuộc đời chúng ta.

Sống Lời Chúa: Tin tưởng rằng Chúa luôn hiện diện và hoạt động trên cuộc đời mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa là Đấng vô hình và hoạt động của Ngài luôn sống động. Xin cho chúng con cảm nhận ngày một sâu sắc hơn bàn tay yêu thương quan phòng của Chúa, và xin biến chúng con thành dụng cụ đắc lực trong bàn tay của Ngài. Amen.

23/06 – Thứ Ba tuần 12 thường niên.

“Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì hãy làm cho người ta”.

Lời Chúa: Mt 7, 6. 12-14

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Đừng lấy của thánh mà cho chó, và đừng vất ngọc trai trước mặt heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi quay lại cắn xé các con.

“Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Đấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy.

“Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy”.

Suy niệm: Chúa Giê-su không nói đến cánh cửa hay con đường tĩnh tại, Ngài nói về một hành trình. Cửa to và đường rộng: Đây là biểu tượng của sự dễ dãi, buông mình theo bản năng và những giá trị nhất thời. “Rộng” vì nó không đòi hỏi sự hy sinh, cũng chẳng có rào cản đạo đức khắt khe, và bất cứ ai cũng có thể bước vào mà không cần hành trang tinh thần. Nhiều người chọn cửa rộng do theo tâm lý đám đông, tâm lý này mang lại cảm giác an toàn giả tạo. Cửa hẹp và đường chật: “Hẹp” không phải để ngăn cản, mà là để thanh luyện. Để qua được cửa hẹp, người ta phải bỏ lại “hành trang” cồng kềnh: cái tôi ích kỷ, lòng kiêu ngạo, đam mê bất chính. Đường “chật” đòi hỏi sự tỉnh thức, kỷ luật trong từng bước đi. Đích đến của hai hành trình ấy lại hoàn toàn đối nghịch. Đường rộng đưa đến sự trống rỗng, đánh mất chính mình. Đường hẹp đòi hỏi hy sinh dẫn đến sự viên mãn, kết hợp với Thiên Chúa là sự sống vĩnh cửu.

Mời Bạn: Bạn đang nuông chiều các thói quen xấu, lười biếng (cửa rộng) hay nỗ lực cầu nguyện, phục vụ (cửa hẹp)?

Sống Lời Chúa: Khi phải lựa chọn giữa hai việc, tôi chọn việc nào giúp tôi gần với Chúa Ki-tô chịu đóng đinh hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tha thứ cho con, vì con thích con đường rộng dễ dãi. Xin cho con can đảm bước vào cửa hẹp, dù phải hy sinh, phải đi một mình, vì tin rằng chỉ con đường của Chúa mới dẫn đến sự sống đời đời. Amen.

22/06 – Thứ Hai tuần 12 thường niên.

“Hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã”.

Lời Chúa: Mt 7, 1-5

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào thì các con cũng bị đoán xét như vậy.

Các con dùng đấu nào mà đong, thì cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy.

Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: “Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh”, và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Đồ giả hình, hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi”.

Suy niệm: Không xét đoán người anh em không có nghĩa là làm ngơ hay bao che lỗi lầm người anh em ấy, nhưng biết cư xử cách đúng đắn theo tinh thần Tin Mừng Chúa Giê-su. “Nhân vô thập toàn,” ai cũng là người bất toàn, hay sai lỗi, hơn nữa, ta cũng đâu muốn người khác kết án mình bao giờ. Là người môn đệ Chúa Ki-tô, ta xác tín rằng khoan dung với người là điều kiện bắt buộc để Chúa khoan dung tha thứ cho ta. Thế nhưng, một thực tế đáng buồn giữa người với người là muốn dìm, hạ bệ nhau, khi xét nét tìm cái rác trong mắt người, nghĩa là những lỗi rất nhỏ; trong khi ấy, cái xà là những tội tày đình nơi ta thì ta lại muốn giấu nhẹm, hoặc không muốn cho ai sửa sai. Xét đoán như vậy vừa bất công, vừa lỗi đức bác ái nặng nề. Góp ý giúp nhau sửa lỗi không dừng lại ở nghệ thuật đắc nhân tâm, nhưng là một nhân đức, nhân đức khoan dung của người môn đệ Chúa Ki-tô.

Mời Bạn: Cung cách ứng xử “chân mình thì lấm bê bê, lại cầm bó đuốc mà rê chân người” không thể chấp nhận được về phương diện nhân bản lẫn đạo dức tôn giáo. Là người môn đệ của Thầy Giê-su nhân lành, bạn được mời gọi cư xử khoan dung như Ngài.

Sống Lời Chúa: Vì vậy, bạn hãy tập sống khoan dung, vì “khi thứ tha là khi được tha thứ” như lời Thánh Phan-xi-cô Át-xi-di.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tha thứ vì con bao lần xét đoán, lên án người khác cách nghiệt ngã. Xin cho con biết khắt khe với chính mình, luôn khoan dung trước những khiếm khuyết, lỗi lầm của người anh chị em. Như thế, con trở nên giống Chúa mỗi ngày một hơn. Amen.